Chương 44: (Vô Đề)

Hôm nay cũng như mọi ngày, Diêu Viễn tan làm vào khoảng mười giờ tối. Trước khi ra về, cô đi dạo một vòng quanh công ty.

Các đồng nghiệp bộ phận Phát triển vẫn đang chạy đua với tiến độ dự án. Diêu Viễn đi thang máy xuống kho hàng ở tầng hai, định bụng sẽ đi ra bằng cửa sau của nhà kho.

Thời gian nhận và trả hàng của kho Công nghệ Ba Quang kết thúc lúc chín giờ tối. Vậy mà Diêu Viễn thấy phía nhà kho vẫn còn sáng đèn. Lần theo ánh sáng đi tới, cô thấy có người đang bưng bê vật tư lên xe đẩy, dưới đất vẫn còn vương vãi rất nhiều đồ.

Dự án X2y gồm hai mươi bộ hệ thống tích hợp cỡ lớn, mỗi bộ được ghép từ năm thiết bị nhỏ, tương đương với một trăm thiết bị, vượt quá giới hạn năng suất hiện tại của Ba Quang.

Kể từ khi dự án X2y xuống đơn hàng, nhà kho và công xưởng trở nên chật chội, quá tải. Các kệ hàng đều chật cứng, vật tư không xếp lên kệ được phải chất đống dưới sàn.

Diêu Viễn bước qua từng đống vật tư, đứng lại quan sát người đang cúi đầu khom lưng làm việc một lúc rồi hỏi: "Sao muộn thế này cậu còn ở đây chuyển đồ? Cậu tên gì, thuộc bộ phận nào?"

Nhân viên kho và công xưởng đều phải mặc đồng phục do công ty cấp, làm việc trong kho mà không mặc đồng phục là vi phạm quy định.

Người nọ không chú ý có người đến gần, nghe tiếng hỏi thì giật mình, ngẩng phắt đầu lên va phải đồ trên kệ, kêu lên một tiếng đau đớn rồi luống cuống quay người đỡ lấy đồ đạc xếp lại cho ngay ngắn.

Động tác quá vội vàng khiến lòng bàn tay bị góc nhọn của linh kiện gia công cứa rách, máu rỉ ra. Diêu Viễn lấy gói khăn giấy đưa cho cậu ta, cảm thấy người này trông hơi quen mắt.

Người nọ nhận lấy khăn giấy, cuối cùng Diêu Viễn cũng nhận ra: "Chu Ngọc Lâm?"

Chu Ngọc Lâm không ngờ muộn thế này còn gặp Diêu Viễn, lại trong tình huống vi phạm quy định công ty, cậu ta có chút ngượng ngùng, cúi đầu dùng khăn giấy ấn vào vết thương cầm máu, trong đầu tìm cách giải thích.

Diêu Viễn hỏi: "Muộn thế này còn chuyển đồ trong kho à?"

Kho đóng cửa lúc chín giờ, nếu có trường hợp đặc biệt phải xin phép và có nhân viên kho xử lý. Thủ kho không được tự ý rời vị trí, nhân viên thu mua cũng không được tự ý xử lý vật tư trong kho. Chuyện này nghiêm trọng hơn việc không mặc đồng phục nhiều.

"Số vật tư này nhà cung cấp giao thừa, bảo họ giao theo đợt nhưng họ không làm đúng yêu cầu." Chu Ngọc Lâm nói xong lại nhớ ra việc này không hợp quy định, bèn bổ sung: "Thủ kho đi uống nước sẽ quay lại ngay ạ."

Những vật tư gia công kiểu này đều thanh toán dựa theo số lượng nhập kho, nhập nhiều trả nhiều. Nhà cung cấp muốn nhận tiền sớm nên thường hối lộ kho và bộ phận thu mua để nhận thêm hàng.

Diêu Viễn không tránh khỏi hỏi thêm một câu: "Tại sao lại không giao hàng theo yêu cầu?"

Chu Ngọc Lâm đáp: "Nhà cung cấp muốn nhận tiền sớm nên không giao hàng theo yêu cầu, kho thì chật cứng. Chị Ứng Liên bảo trả hết số hàng giao thừa về cho nhà cung cấp, nên em mới phải làm muộn thế này…"

Vật tư cần trả lại rất nhiều, đồng nghiệp kho không kiên nhẫn giúp, bảo cậu ta tự làm, làm xong thì gọi cậu ta ra khóa cửa. Những điều này cậu ta không nói.

Diêu Viễn thấy cậu ta giải thích khá rõ ràng nên cũng không nghi ngờ nhiều, bảo cậu ta gọi điện gọi đồng nghiệp kho quay lại làm cùng. Theo quy định công ty, thủ kho không được tự ý rời vị trí.

Đồng nghiệp kho là Lý Bảo Đồng đang trốn trong phòng nhỏ bên cạnh chơi game, nhận được điện thoại thì tỏ vẻ rất khó chịu. Cậu ta vừa vào cửa đã đá mạnh vào cửa kho một cái, gào lên: "Có tí hàng thế mà cũng cần mấy người bê à?"

Ngay sau đó cậu ta nhìn thấy Diêu Viễn, đôi mắt đảo lia lịa, người này vốn rất lanh lợi, lập tức đổi giọng: "Ít nhất cũng phải có hai người bê chứ."

Diêu Viễn liếc nhìn người mới đến, quét mắt qua tên trên thẻ nhân viên, chỉ nói một câu: "Làm xong sớm rồi về sớm."

Nói xong cô bước ra ngoài, vừa khéo thấy Ứng Liên vẫn đang nhắn tin trên phần mềm chat nội bộ.

Cô gọi điện hỏi thăm Ứng Liên dạo này quản lý kho có khó khăn gì không. Ứng Liên than thở kho quá nhỏ, vật tư ứ đọng chỗ nhà cung cấp, họ kêu ca rất nhiều, việc quản lý kho quả thực rất khó khăn.

Diêu Viễn hỏi đã có vấn đề như vậy sao không phản hồi lên trên, chị có biện pháp chấn chỉnh và giải pháp gì không?

Ứng Liên nêu ra vài hướng giải quyết, nhưng chính cô ấy cũng cảm thấy chỉ chữa được ngọn chứ không trị được gốc.

Cô ấy đã phản hồi với Trần Nhược Hư, nhưng Trần Nhược Hư cho rằng nhiều vấn đề phát sinh là do năng lực quản lý của Ứng Liên quá kém, làm việc thiếu trình tự dẫn đến hỗn loạn. Ứng Liên báo cáo hai lần đều bị Trần Nhược Hư gạt đi một cách gay gắt.

Cực chẳng đã, Ứng Liên đành bắt nhà cung cấp và kho tăng ca, càng bận càng rối, người của nhà cung cấp và kho đều nóng nảy, cãi nhau suốt ngày. Trong lòng cô ấy cũng bắt đầu hoang mang, nghi ngờ có phải năng lực của mình thực sự có vấn đề hay không.

Diêu Viễn nghe ra giọng điệu Ứng Liên càng nói càng thiếu tự tin, toàn là mấy cách giải quyết thông thường, nếu có hiệu quả thì đã chẳng loạn cào cào lên như thế. Cô cau mày nói: "Có khó khăn thì đi tìm Trần Nhược Hư."

Ứng Liên ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ mà không nói ra được. Trước khi cúp máy, Diêu Viễn yêu cầu Ứng Liên xử lý Lý Bảo Đồng tội tự ý rời vị trí và Chu Ngọc Lâm tội tự ý vào kho theo quy định công ty.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!