Chương 43: (Vô Đề)

Ứng Liên, trưởng phòng bộ phận Thu mua, gọi điện hẹn lịch với Diêu Viễn. Nhà cung cấp RV Vision muốn đến bồi lễ xin lỗi.

Diêu Viễn nói không cần xin lỗi, chỉ cần bù đủ hai triệu tệ tiền chênh lệch và cam kết không tái diễn là được. Ứng Liên báo lại rằng trụ sở chính bên Nhật cử người sang bàn chuyện hợp tác lâu dài, ngỏ ý muốn gặp đối tác của Ba Quang.

Diêu Viễn bảo hẹn gặp ở nhà hàng gần công ty. Tối đến, Ứng Liên cho xe đón Diêu Viễn, đi cùng còn có một kỹ sư thu mua trẻ tên Chu Ngọc Lâm, phụ trách mảng cảm biến trong bộ phận.

Chu Ngọc Lâm cười lộ hai chiếc răng khểnh: "Em chào chị Diêu Viễn."

Diêu Viễn nói: "Gọi Diêu Viễn là được rồi."

Nhân sự công ty vượt quá hai trăm người, Diêu Viễn không nhớ hết mặt nhân viên cấp dưới, có nhìn thấy tên cũng không ghép được vào người.

Đến nhà hàng, đại diện Nhật Bản là Sanji cùng người phụ trách văn phòng Thượng Hải ra đón từ xa, nhiệt tình chào hỏi và mời Diêu Viễn ngồi ghế chủ tọa.

Mọi người tán gẫu vài câu xã giao. Ứng Liên nói: "Tháng Ba đi Tokyo mà vẫn phải mặc áo phao, thế mà trẻ con mẫu giáo bên đó toàn mặc quần đùi."

Sanji giải thích: "Đó là điểm rất quan trọng trong giáo dục gia đình Nhật Bản, trẻ em cần được rèn luyện thể chất và tinh thần mạnh mẽ từ nhỏ."

Ứng Liên không hiểu lắm mối quan hệ logic giữa sự mạnh mẽ và việc để đầu gối bị lạnh, chắc lại là vấn đề rào cản ngôn ngữ rồi.

Sanji cầm thực đơn rượu hỏi Ứng Liên ngồi bên cạnh: "Tổng giám đốc Diêu có uống rượu không?"

Ứng Liên đáp: "Gọi nước ngô thôi."

Đồ ăn lên, mọi người cùng uống nước ngô. Sanji phân trần chuyện giảm giá là cực chẳng đã, do nhà cung cấp cảm biến TE bên Mỹ ép giá rất thấp, phía Mỹ dọa nếu RV không giảm giá thì năm sau sẽ cắt hợp đồng.

Diêu Viễn nói: "Ông giảm giá thì năm sau cũng chưa chắc đã được dùng tiếp đâu."

Sanji nói: "Chỉ cần Ba Quang không dùng cảm biến TE, Đặc Duy Trí Tuệ bên kia cũng chưa thể dùng cảm biến TE nhanh như vậy được."

Diêu Viễn đáp: "Dự án X2y dùng RV, còn X3y phải xem các ông làm thế nào đã, phía SOLA đang nghiêng về TE."

Sanji nâng ly nước ngô kính Diêu Viễn: "Chúng tôi có thể đảm bảo Ba Quang nhận được mức giá và dịch vụ tốt nhất tại Trung Quốc. Gần đây chúng tôi đang nghiên cứu một tính năng hoàn toàn mới, có thể vượt qua TE. Khi nào Tổng giám đốc Diêu có thời gian, mời sang trụ sở Nhật Bản tham quan vũ khí bí mật của chúng tôi và cho chút ý kiến."

Diêu Viễn mỉm cười, để lời nói của Sanji lửng lơ trong không khí một lúc, im lặng vài giây.

Ứng Liên lên tiếng chốt hạ: "Bên các ông cứ trả lại hai triệu trước đã."

Diêu Viễn cầm đũa. Mâm xoay dừng lại trước mặt cô đúng món cô vừa gắp hai lần. Diêu Viễn tưởng trùng hợp, nhưng mấy món sau vẫn y như vậy.

Cô liếc nhìn Chu Ngọc Lâm ngồi ở vị trí ngoài cùng chuyên giữ bàn xoay. Cậu chàng là kiểu "sunshine boy", ân cần rót nước, thi thoảng đỡ lời để câu chuyện không bị rơi vào khoảng lặng.

Diêu Viễn tuy không thích nhân viên để tâm quá nhiều vào mấy chuyện này, nhưng quả thực cũng đã chú ý đến cậu nhân viên trẻ tuổi. Cô nhớ tên cậu ta hình như là Chu Ngọc Lâm.

Nếu nhớ không nhầm thì giữa Ứng Liên và Chu Ngọc Lâm còn cách một cấp quản lý nữa. Cảm biến tuy mua số lượng không lớn, chủng loại không nhiều nhưng giá trị cao, không hiểu sao Ứng Liên lại dẫn Chu Ngọc Lâm đi gặp nhà cung cấp.

Sau bữa cơm này, hai trăm triệu coi như đã được hoàn trả. Sanji còn đề xuất tính năng mới có thể ký thỏa thuận chiến lược với Ba Quang, ưu tiên cho Ba Quang sử dụng trên thị trường. Diêu Viễn đồng ý khi nào rảnh sẽ đi Tokyo một chuyến.

Về đến công ty, Diêu Viễn và Ứng Liên đứng nói chuyện vài câu ở bãi đỗ xe, cả hai đều không để ý ánh mắt Chu Ngọc Lâm vẫn luôn dán chặt vào người Diêu Viễn.

Tuần này Diêu Viễn hầu như toàn rời công ty lúc hơn mười giờ tối, mỗi ngày ngủ khoảng bảy tiếng.

Sáng nay bảy giờ cô ra khỏi nhà, mặc đồ thể thao, đeo tai nghe xuống lầu chạy bộ. Ra khỏi sảnh thì dây giày bị tuột, cô bước ra lề đường ngồi xổm xuống buộc lại dây giày, không nhìn thấy Thương Kha đang mặc bộ đồ thể thao màu trắng, tay cầm ván trượt đứng cách đó không xa.

Hai ngày nay Thương Kha không liên lạc với Diêu Viễn, anh bận rộn thực hiện chính sách thu hút đầu tư mà khu công nghiệp đưa ra. Khu công nghiệp cấp hai mươi mẫu đất theo tiêu chuẩn thực nghiệp, có thể xây dựng nhà xưởng công nghiệp hoặc tòa nhà văn phòng thương mại.

Nhà xưởng công nghiệp có tỷ suất hoàn vốn cao hơn tòa nhà văn phòng. Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ không dùng đến nhà xưởng lớn nhưng cũng không thể lãng phí chính sách đất đai tốt thế này. Anh lấy đất dự định xây xưởng công nghiệp, dù sao cũng có sẵn một khách thuê tiềm năng rồi.

Anh đã tìm vài công ty kiến trúc để lên phương án thiết kế nhà xưởng. Trên mảnh đất hai mươi mẫu sẽ xây một tòa nhà xưởng bốn tầng có hầm để xe, chi phí xây dựng khoảng tám mươi triệu tệ. Nhà xưởng hiện nay đều là khung thép bê tông, thời gian thi công chủ yếu nằm ở phần móng tầng hầm và hoàn thiện nội thất sau cùng, dự kiến một năm sẽ hoàn thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!