Bước qua huyền quan, Diêu Viễn khựng lại.
Không gian căn hộ này được đập thông hoàn toàn, đập vào mắt là bể cá nước mặn hình vòng cung bằng kính cao kịch trần bao quanh ba mặt. Những rạn san hô rực rỡ sắc màu, hải quỳ mềm mại, từng đàn cá hề bơi lội tung tăng.
Nước biển xanh biếc, rùa biển và cá đuối thong dong bơi lượn, ngỡ như lạc vào thế giới cổ tích đại dương.
Một thủy cung thu nhỏ ngay trong căn hộ, Diêu Viễn thực sự bị chấn động, phải thừa nhận rằng sở thích này có chút điên rồ.
Thương Kha lên lầu lấy kẹo cao su quay lại, ghé sát vào Diêu Viễn cúi đầu khẽ nói: "Bên phải."
Giọng nói vang lên quá gần, hơi thở lướt qua vành tai, tai Diêu Viễn đang bị k*ch th*ch nên hơi nhạy cảm.
Cô lại đưa tay chạm vào tai, rồi mới nhìn sang bên phải, bốn mắt chạm nhau với một con cá mập vây đen. Tích tắc, nó lại nhẹ nhàng bơi đi. Tổng cộng có ba con cá mập lớn nhỏ khác nhau.
Diêu Viễn hỏi: "Bể cá cao kịch trần thế này bảo dưỡng kiểu gì?"
Câu hỏi này đúng chất Diêu Viễn, Thương Kha buồn cười.
Anh đưa hộp kẹo cao su cho Diêu Viễn, giải thích: "Đó là do đánh lừa thị giác thôi, từ tầng một nhìn thì thấy kịch trần, nhưng thực tế phần trên là bán mở, bảo dưỡng hàng ngày sẽ đi từ tầng hai."
Diêu Viễn nhận lấy cầm trong tay, tầm mắt bị thế giới đại dương trước mặt chiếm trọn, chưa kịp mở hộp kẹo ra.
Bức tường sát ban công kéo dài sang hai bên được phủ kín cây xanh lên tận trần nhà, Diêu Viễn hỏi: "Hai bức tường cây này cũng bảo dưỡng từ tầng hai à?"
Thương Kha đáp: "Không, có làm hệ thống tuần hoàn nước, hút nước từ bể cá, khử mặn xong sẽ tự động tưới cho tường cây."
Diêu Viễn thốt lên: "Ngầu ghê, sao anh lại nghĩ ra mà làm cái này thế?"
Thương Kha bắt đầu nuôi cá từ năm bảy tuổi. Khu tập thể hồi nhỏ anh ở đối diện một công viên, trong công viên có cái hồ nhỏ tự nhiên thông với sông vành đai thành phố, chất lượng nước rất tốt.
Thương Kha bảy tuổi dùng dây thừng buộc vào một cái bình nhựa lớn, bỏ chút mồi vào trong rồi thả chìm xuống đáy nước. Chẳng mấy chốc cá chui vào đầy bình, chỉ cần giật mạnh dây kéo bình lên là bắt được khối cá.
Bắt được nhiều nhất là cá thè be. Loài cá này dẹt dẹt nhỏ xíu, thoạt nhìn chẳng có gì đặc sắc, nhưng nhìn kỹ thì màu sắc phong phú, hoa văn phức tạp, bên sườn có dải màu cầu vồng lấp lánh rực rỡ, lại có nhiều loại khác nhau.
Thương Kha lúc đó rất tò mò không biết rốt cuộc có bao nhiêu loại cá thè be, tại sao chúng lại phát sáng, thế là mang về nuôi. Từ nuôi cá thè be, rồi đến các loại bể cá nước ngọt, sau đó chuyển sang bể cá nước mặn.
Mấy năm trước đi lặn ở Mauritius, anh tình cờ gặp một đàn cá mập vây đen. Thương Kha nằm im không động đậy, đàn cá mập vây quanh anh bơi lội, khoảng cách gần đến mức có thể chạm tay vào. Loài cá mập này vốn hung dữ và có ghi nhận tấn công con người, nhưng vận may của Thương Kha xưa nay vẫn luôn rất tốt.
Căn hộ này nằm rất gần Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ, hiếm có là trần nhà khá cao, thiết kế phòng khách ngang có chiều sâu lớn, thích hợp cho cá mập vây đen hoạt động. Thương Kha mua hai tầng trên dưới, tầng một làm bể cá biển và tường cây, tham gia vào toàn bộ quá trình từ thiết kế đến thi công.
Diêu Viễn hỏi sao lại nghĩ đến làm cái này, thực ra anh không nghĩ quá nhiều, cũng không cần phải nghĩ, việc này cứ thế làm suốt hơn hai mươi năm qua.
Thương Kha tắt đèn trần, chỉ để lại ánh đèn mô phỏng ánh nắng dưới đáy biển. Bể cá biến đổi tầng tầng lớp lớp, nước biển phía trên hơi ửng hồng, những con sứa phát quang nhảy múa bên trong tựa như những viên pha lê lỏng. Ánh sáng lưu chuyển lướt qua gương mặt Diêu Viễn tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo đầy mê hoặc.
Thương Kha rất tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc được chia sẻ những điều này với Diêu Viễn.
Giữa phòng khách đặt một bộ sofa hình vòng cung, Diêu Viễn ngồi trên sofa ngắm nhìn, góc độ này cũng rất tuyệt. Diêu Viễn hỏi: "Ba con cá mập này có tên không?"
Thương Kha nói con cá mập vây đen lớn nhất tên là Lemon, hai con cá mập nhỏ là con của nó. Lúc Lemon mới đến đã mang thai, sau đó đẻ ra hai chú cá mập con.
Diêu Viễn không có kinh nghiệm nuôi thú cưng, nhưng lúc này ngồi đây ngắm nhìn những sinh vật biển bơi lội ung dung tự tại, cô bỗng nhiên cảm thấy cũng thú vị vô cùng.
Thương Kha kể rằng tỷ lệ phân bố giữa cá mập, rùa biển, san hô, sứa cùng các loại tảo và cây thủy sinh bên trong đều đã trải qua nhiều năm sàng lọc, điều chỉnh và tối ưu hóa sau thiết kế ban đầu. Rất nhiều tảng đá là do anh tự tay mang về từ đáy biển trong những lần đi lặn, cứ thế từng chút một hoàn thiện nên dáng vẻ hiện tại. Khó nuôi nhất là san hô vì phải kiểm soát sự thay đổi của các nguyên tố vi lượng.
Quá trình này thực chất rất giống quy trình làm sản phẩm của Diêu Viễn: thiết kế phương án, dựng nền tảng kiểm chứng, tối ưu hóa phương án sau kiểm chứng, ra mẫu máy, kiểm chứng mẫu máy rồi mới sản xuất hàng loạt.
Thương Kha đứng dậy đi sang bên cạnh, đẩy một cánh cửa nhỏ ra: "Bên này còn một bể cá nước ngọt nữa."
Diêu Viễn bước tới. Bể cá hình chữ nhật dài, tạo cảnh suối chảy đá mòn, thủy sinh dập dờn, tông màu tổng thể rất nhã nhặn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!