Chương 37: (Vô Đề)

Chu Châu rút bao thuốc lá đặt lên bàn khách sạn, tiện tay lấy điện thoại ra, vừa khéo nhìn thấy thông báo email hiện trên màn hình: Thông báo kết quả đấu thầu. Anh ấy nói: "Có kết quả đấu thầu rồi."

Diêu Viễn mở hộp thư trên điện thoại, lướt nhanh qua nội dung email, sau đó kéo lên trên cùng xem danh sách người nhận, Trần Nhược Hư cũng có trong đó.

Dự án này trải qua biết bao thăng trầm, từ X1y cho đến khi nhận được kết quả đấu thầu X2y hiện tại, đã tròn một năm rưỡi trôi qua. Một năm rưỡi này, Công nghệ Ba Quang đã dốc toàn bộ nguồn lực có thể huy động, chi phí chìm trực tiếp lên tới chín mươi triệu tệ, chưa tính đến chi phí cơ hội, cuối cùng cũng giành được đơn hàng.

Diêu Viễn nói: "Giành được dự án X2y rất đáng ăn mừng, tối nay tôi mời mọi người đi ăn một bữa ra trò."

Khi đi công tác bên này, cả nhóm thường họp với khách hàng vào ban ngày, ban đêm lại kết nối với đội ngũ trong nước để sắp xếp nhiệm vụ và xác nhận kết quả. Thời gian làm việc đã chạm đến ngưỡng giới hạn, nên trừ khi có hẹn với khách hàng, còn lại họ chủ yếu ăn đồ ăn nhanh quanh công ty cho qua bữa.

Diêu Viễn gọi điện đến nhà hàng Steak House mà Thương Kha giới thiệu để đặt bàn. Loại nhà hàng này đa phần không nhận khách vãng lai không đặt trước. Diêu Viễn đặt sáu chỗ.

Trước khi xuất phát, Diêu Viễn nhận được thỏa thuận đầu tư của Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ do Quý Đạt Nhiên gửi tới. Thâm Nhuệ sẽ trở thành cổ đông lớn thứ ba của Công nghệ Ba Quang.

Hiệu suất của vòng gọi vốn lần này cao đến kỳ lạ, không hề có những màn cò kè bớt một thêm hai hay đàm phán giằng co ở các điều khoản chi tiết.

Cô lướt đọc thỏa thuận một mạch xuống dưới, cho đến khi nhìn thấy điều khoản Thâm Nhuệ nhượng bộ quyền quản trị, kèm theo điều kiện bổ sung là không hạn chế việc giảm tỷ lệ sở hữu và rút vốn sau khi Ba Quang lên sàn chứng khoán.

Diêu Viễn khoanh tròn hai điều khoản này, chụp màn hình gửi cho Quý Đạt Nhiên, hỏi: [Tại sao Thâm Nhuệ lại thêm hai điều này?]

Quý Đạt Nhiên trả lời: [Ý bên Tổng giám đốc Thương là không tham gia vào việc điều hành quản lý của Ba Quang, còn điều khoản phía sau thì cũng là quy tắc thông thường thôi.]

Diêu Viễn nhắn lại: [Hiểu rồi.]

Thời gian khởi động dự án X2y sớm hơn dự kiến. Ngay khi đơn hàng bên Mỹ được chốt, phía trong nước đã bắt đầu đặt hàng với nhà cung cấp. Khoản tiền từ Thâm Nhuệ đến rất đúng lúc. Thỏa thuận đầu tư được gửi dưới dạng ký điện tử, Diêu Viễn không ký ngay mà quyết định đi ăn tối trước.

Diêu Viễn lái xe đưa mọi người đến nhà hàng Steak House đã đặt, thuận tay đặt hộp tai nghe lên bảng điều khiển trung tâm. Chu Châu ngồi ở ghế phụ, nhìn thấy hộp tai nghe liền bảo: "Đây là tai nghe của Seiya mà? Nhà máy ở Thượng Hải."

Đổng Lam nhìn thấy chữ KE khắc trên đó: "Đẹp ghê, hãng này cũng có dịch vụ khắc chữ à? Hồi ở hiện trường dự án X1y, Lam Úy có mua một chiếc bút cảm ứng để vẽ, bên trên còn khắc dòng chữ "Kỷ niệm Bệnh viện tâm thần Hoa Đạt" nữa cơ."

Chu Châu cười nói: "Năm nay lại phải vào đó nữa rồi."

Lam Úy đáp: "Tôi chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi."

Dự án X2y quy mô lớn thế này, giai đoạn giao hàng mới thực sự là lúc thử thách bắt đầu. Những màn đấu trí so găng giữa nhà cung cấp thiết bị và nhà máy lắp ráp sẽ không hề ít. Các thủ đoạn bóc lột nhà cung cấp của các nhà máy lắp ráp điện thoại trong nước, nếu không tự mình trải nghiệm thì không thể nào tưởng tượng nổi.

Đổng Lam hỏi: "Seiya cũng là khách hàng của chúng ta phải không?"

Chu Châu đáp: "Nghiệp vụ các xưởng điện tử trong nước hoàn toàn có thể làm được, cứ mở rộng kinh doanh đi, đến lúc đó bảo khách hàng giảm giá cho em."

Lòng vòng một hồi cũng đến được Steak House, nhưng bãi đỗ xe đã kín chỗ. Diêu Viễn bảo mọi người xuống xe trước, Chu Châu ngồi ghế phụ nhìn bản đồ dẫn đường nói sẽ cùng cô đi tìm chỗ đỗ.

Men theo con đường nhỏ bên cạnh rẽ ra là một con phố mà hai bên toàn là nhà hàng. Đi ngang qua một quán thịt nướng Mexico, cửa quán đang đốt lửa trại điện tử, khá đông người ngồi ở khu vực ngoài trời.

Chu Châu bỗng nhiên tháo dây an toàn, nhoài người nhìn ra phía sau. Diêu Viễn tưởng anh ấy tìm thấy chỗ đỗ xe nên đạp phanh giảm tốc độ nhìn theo, kết quả lại nhìn thấy Sukaran và nhóm người của Đặc Duy Trí Tuệ đang ngồi quây quần cười nói vui vẻ.

Chu Châu nói: "Phong cách làm việc của chúng ta có cần thay đổi quyết liệt hơn chút không?"

Ngay từ khi bắt đầu hợp tác với Sukaran, Chu Châu chưa từng nghĩ đến việc mời gã ăn cơm. Đối với thái độ thiếu tôn trọng mà Sukaran thể hiện trong buổi đấu thầu công khai, phía Ba Quang cũng chưa từng nghĩ sẽ dùng thủ đoạn thương mại để giải quyết. Lợi ích chưa bao giờ đổi lấy được sự tôn trọng xuất phát từ nội tâm, mà không có sự tôn trọng thì Ba Quang sẽ mãi ở thế bị động trong quan hệ hợp tác.

Các nhà cung cấp Trung Quốc rất nhạy cảm với tình thế này trong hợp tác toàn cầu. Trung Quốc nằm ở cuối chuỗi giá trị trong hệ thống công nghiệp thế giới, không có tiếng nói trong hệ thống ấy.

Nếu khách hàng không công nhận trình độ kỹ thuật và năng lực chuyên môn của nhà cung cấp thì dù nhà cung cấp có giở bao nhiêu thủ đoạn thương mại đi chăng nữa, khách hàng cũng chỉ coi họ là kẻ không có giá trị, cũng chẳng có nhân cách, ai cũng có thể thay thế được, và cuối cùng sẽ sa lầy vào cuộc chiến về đấu giá.

Một nhà cung cấp như vậy không thể nào thiết lập được mối quan hệ hợp tác cùng thắng thực sự với khách hàng.

Diêu Viễn nói: "Chúng ta cứ đi theo nhịp độ của mình."

Công nghệ Ba Quang cũng sẽ mời khách hàng SOLA ăn cơm, nhưng đó là dựa trên cơ sở đã từng hợp tác trong dự án X1y, đôi bên đã hiểu nhau và xây dựng được niềm tin cơ bản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!