Chương 36: (Vô Đề)

Sáng sớm, cuối cùng Diêu Viễn cũng nhận được kết quả điều tra lý lịch các thành viên cốt cán của Đặc Duy Trí Tuệ do Đinh Hạ Nghiêu gửi đến. Kèm theo đó là một lời nhắn: [Công tác tuyển dụng bên tôi đã chuyển giao cho Hứa Lị, mức độ ưu tiên cũng đã bàn giao xong.]

Diêu Viễn thấy Trần Nhược Hư thêm Hứa Lị vào nhóm chat cốt cán của công ty, lại đúng dịp đang đi công tác nên giờ cô mới biết rõ chức trách của Hứa Lị.

Lời nhắn của Đinh Hạ Nghiêu là câu trả lời cho yêu cầu tuyển dụng nữ phụ trách mà Diêu Viễn đưa ra dạo trước. Hiện tại Diêu Viễn đã thôi giữ chức CEO, xét về trách nhiệm công việc thì chuyện này không còn nằm trong phạm vi quản lý của cô, nhưng với tư cách là một nữ đối tác, cô không thể làm ngơ.

Diêu Viễn theo học khối tự nhiên từ cấp ba, cô quá hiểu những gian nan mà nữ sinh khối kỹ thuật phải trải qua. Khi chia nhóm làm thí nghiệm trong phòng lab, con trai rất tự nhiên tụ tập thành nhóm với nhau, số nữ sinh còn lại thậm chí không gom đủ một đội.

Gặp những vấn đề kỹ thuật hóc búa mà nhóm không thạo, các nhóm nam sinh khác sẽ khoác vai bá cổ cùng nhau thảo luận, cùng nhau cạnh tranh. Còn thành viên nữ mà sán lại hỏi han vài câu là y như rằng bị đồn thổi chuyện nam nữ, chẳng mấy chốc tin đồn cô này thích cậu kia sẽ lan ra khắp nơi.

Đến giai đoạn cao học, tỷ lệ nữ giới càng giảm thấp. Diêu Viễn bắt đầu làm nghiên cứu, viết luận văn, tham gia thi đấu. Cô lang thang một mình trong trường, đã nhìn thấy phòng thí nghiệm trống không vô số lần, từng trải qua những cuộc thi kéo dài ba bốn ngày mà chỉ ngủ vỏn vẹn bốn tiếng.

Cô bạn cùng phòng đi thực tập bắt đầu phàn nàn rằng công ty chỉ muốn tuyển nam, không muốn tuyển nữ nên đặt ra rất nhiều rào cản ngầm. Khó khăn lắm mới vào được thì nhân viên nam lại co cụm với nhau, việc để lại cho nhân viên nữ toàn là việc vặt vãnh, mang tiếng là "giúp đỡ". Làm việc một năm trời chẳng học được chút chuyên môn nào, chỉ có lớp mặt nạ xã giao là dày thêm.

Từ khi thành lập Công nghệ Ba Quang, Diêu Viễn luôn cố gắng xóa bỏ sự phân biệt đối xử ngầm này, nhưng thực tế rất khó khăn. Diêu Viễn không trực tiếp dùng người, trưởng bộ phận có quyền lựa chọn khi tuyển dụng, cô không thể cưỡng ép. Bộ phận kỹ thuật bao nhiêu năm nay vẫn không tuyển được nữ quản lý cấp trung nào, nữ kỹ sư vào làm rồi vươn lên thành nòng cốt kỹ thuật cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lúc ăn sáng dưới lầu, Diêu Viễn gặp Chu Châu, cô hỏi một câu: "Có nhận được hồ sơ ứng viên nữ nào cho vị trí phụ trách không?"

Tay cầm thìa của Chu Châu khựng lại một chút rồi đáp: "Gần đây hình như không nhận được hồ sơ nữ nào."

Diêu Viễn suy ngẫm một lúc. Đến chiều, cô gọi điện cho Trần Nhược Hư. Trước tiên cô cập nhật sơ qua tình hình phía khách hàng, sau đó nói: "Em có dặn phòng Nhân sự ưu tiên tuyển dụng nữ phụ trách cho Khối sự nghiệp."

Trần Nhược Hư nói: "Việc này em đã thử ba năm rồi, có cải thiện gì không? Em đang bắt công ty phải trả giá cho những vấn đề mang tính cấu trúc của xã hội. Trường hợp của em không đại diện cho cả phái nữ. Em hy vọng nhìn thấy ngày càng nhiều phụ nữ trong ngành này, nhưng thực tế mấy năm qua, các nữ kỹ sư tuyển vào đa phần đều không chịu được khổ, khả năng chịu áp lực kém, không hiểu được những vấn đề chuyên sâu, không có quy hoạch công việc lâu dài, chỉ tổ tiêu hao sự tin tưởng của người quản lý mà thôi."

Diêu Viễn siết chặt điện thoại, đứng trên đài cao ở quảng trường nhỏ trước cửa khách sạn. Tầm nhìn cực tốt, trời quang mây tạnh, bầu trời xanh cao vời vợi, đất trời bao la tráng lệ. Cách biệt một đại dương và múi giờ với trong nước, nhưng giọng nói trong điện thoại lại nghe rõ như ngay bên tai. Cô hỏi: "Trần Nhược Hư, có bao giờ anh sống theo tiếng gọi con tim chưa?"

Có lẽ những điều Trần Nhược Hư nói là một phần hiện tượng, một phần sự thật, nhưng thì sao chứ? Phán xét hiện tượng đó không giải quyết được vấn đề hoàn cảnh. Diêu Viễn đang dùng sức mình để chống lại sự bất công của hoàn cảnh, trao cơ hội cạnh tranh công bằng cho những người phụ nữ cùng cảnh ngộ, cô không màng đến bất kỳ sự đền đáp nào.

Cái giá phải trả cho việc "sống theo tiếng gọi con tim" là gì, Trần Nhược Hư quá rõ. Mấy chữ đó quá xa xỉ, anh ta có quá nhiều thứ phải cân nhắc, đắn đo. Anh ta không hiểu tại sao Diêu Viễn có thể thốt ra những lời đó một cách nhẹ nhàng như vậy. Khoảnh khắc này, Trần Nhược Hư thậm chí có chút ghen tị với Diêu Viễn. Anh ta nói: "Em không chỉ tự mình trả giá, mà còn đang ép buộc anh phải trả giá cùng."

Diêu Viễn đáp: "Đương nhiên em biết phải trả giá. Vậy khi anh dẫn dắt doanh nghiệp đi theo hướng mở rộng quy mô, anh có từng nghĩ đến việc anh đang ép buộc em phải trả cái giá như thế nào không?"

Trần Nhược Hư nói: "Xã hội thương mại là trò chơi được ăn cả ngã về không. Sau khi công ty lên sàn, em sẽ có được tài nguyên em muốn, cái giá em phải trả chỉ là thời gian thôi."

Diêu Viễn đáp: "Có lẽ vậy."

Hai ngày này Công nghệ Ba Quang đang chờ kết quả đấu thầu dự án X2y. Điều khá bất ngờ là Ken hành động rất nhanh, hẹn gặp họ tại trụ sở SOLA với chủ đề giao lưu kỹ thuật, coi như là Ken giới thiệu đội ngũ của mình cho phía Ba Quang làm quen để thuận tiện cho việc hợp tác sau này.

Đối diện trụ sở SOLA có một cửa hàng trải nghiệm sản phẩm SOLA, vừa là cửa hàng vừa là trung tâm đón tiếp khách tham quan. Kiến trúc hoàn toàn bằng kính với hệ thống cấp điện năng lượng mặt trời, sản phẩm vô cùng đầy đủ, còn có cả các loại quà lưu niệm văn hóa của SOLA, nằm ngay cạnh bãi đậu xe.

Do đến sớm hơn giờ họp một chút, Diêu Viễn tiện đường ghé vào mua điện thoại mới, bàn phím rời cho laptop và sạc máy tính bảng. Sạc máy tính bảng có công suất lớn hơn sạc điện thoại, dùng để sạc điện thoại sẽ nhanh hơn.

Diêu Viễn nhanh chóng lấy đồ rồi ra quầy thanh toán, bỗng có người vỗ nhẹ vào vai cô: "Hello, Diêu Viễn, mua gì thế?"

Diêu Viễn quay lại thấy Lynn, bèn giơ điện thoại, bàn phím rời và sạc lên: "Cô cũng đến mua đồ à?"

Lynn nói: "Phòng họp trong khu văn phòng tạm thời không đặt được nên chuyển sang họp ở quán cà phê trên lầu. Đưa đây cho tôi, tôi thanh toán giúp cô, có chiết khấu nội bộ."

Diêu Viễn đưa đồ cho cô ấy: "Được thôi, lát nữa tôi chuyển khoản WeChat cho cô."

Thanh toán xong, Lynn đưa đồ cho Diêu Viễn và nói: "Phương án kỹ thuật dự án X2y của các cô rất tốt, cố gắng làm tốt dự án này để tạo dựng tiếng vang trong nội bộ chúng tôi nhé."

Lynn năm lần bảy lượt tỏ ý thiện chí đều giúp ích rất nhiều cho Công nghệ Ba Quang. Tạm biệt Lynn, Diêu Viễn bước ra khỏi cửa hàng trải nghiệm, từ xa đã thấy Đổng Lam đang đứng cạnh một đám đàn ông hút thuốc. Dáng vẻ cô ấy đầy sự lúng túng, không biết phải làm sao, kiểu vừa muốn hòa nhập nhưng lại thấy tủi thân, mà không hòa nhập thì lại sợ tạo ra khoảng cách.

Thấy Diêu Viễn đi tới, Đổng Lam nhiệt tình nói: "Diêu Viễn, mua đồ xong rồi hả."

Chu Châu đi hút thuốc, các đồng nghiệp nam đều đi theo, vì sếp thích vừa hút thuốc vừa bàn công việc. Có nên đi theo không? Câu hỏi này lướt qua đầu Đổng Lam trong tích tắc, nhưng hành động đã nhanh hơn não.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!