Chương 34: (Vô Đề)

Đoàn của Công nghệ Ba Quang ở tại một khách sạn thuộc khu Sunnyvale. Bên cạnh khách sạn là một khu tổ hợp tiện ích bao gồm nhà hàng, siêu thị và trạm xăng, cách trụ sở SOLA khoảng năm cây số.

Diêu Viễn và Đổng Lam bên phòng Kinh doanh ở chung một phòng, Chu Châu và Trọng Hải Minh một phòng, Chương Tiểu Lỗi và Lam Úy một phòng. Ba gian phòng liền kề nhau, giữa phòng Diêu Viễn và phòng Chu Châu có cửa thông nhau. Đi công tác nhiệm vụ nặng nề, ban ngày họp hành, ban đêm sửa phương án và thảo luận chiến lược đàm phán là chuyện như cơm bữa, ở cùng nhau thế này rất tiện cho việc phối hợp công việc.

Diêu Viễn vừa đến khách sạn thì tin nhắn WeChat của Thương Kha nhảy ra. Cô ấn vào chấm đỏ trên avatar hình con cá mập.

Thương Kha: [Thông tin công ty chứng khoán và kiểm toán đã gửi vào email em.]

Thương Kha: [Giới thiệu một nhà hàng này.]

Kèm theo đó là một đường link Yelp.

Diêu Viễn mở link ra xem, là một nhà hàng bít tết ở Santa Clara, khoảng cách không xa lắm. Nếu dự án thuận lợi, cô có thể dẫn cả nhóm đến đó ăn mừng.

Diêu Viễn lấy máy tính ra sửa PPT quy hoạch lộ trình kỹ thuật. Một lúc sau, Đổng Lam quẹt thẻ mở cửa bước vào.

Đổng Lam, Trọng Hải Minh và hai người kia vừa đi ăn tối với Sean, kỹ sư từng hợp tác trong dự án X1y. Bọn họ từng cùng nhau bế quan trong phòng tác chiến tại nhà máy suốt nửa năm trời nên khá thân thiết. Sean đưa họ đi Santa Cruz ăn hải sản, ngắm hải âu và tham quan dọc bờ biển Thái Bình Dương, vì đường xá khá xa nên về hơi muộn.

Hai cánh cửa thông phòng mở toang. Bên kia Chu Châu hỏi thăm Hải Minh xem bữa ăn với Sean thế nào, Hải Minh thuật lại sơ qua tình hình. Tiểu Lỗi và Lam Úy cũng xách máy tính sang phòng Chu Châu để thảo luận những vấn đề kỹ thuật có thể bị chất vấn vào ngày mai.

Đổng Lam ngồi bên cạnh chờ bọn họ cập nhật phương án kỹ thuật để làm phương án thương mại. Nhắc đến bữa ăn vừa rồi, cô ấy nói: "Mỗi lần ăn cơm với khách hàng hai người cứ im thin thít. Bộ phận Kinh doanh chúng tôi cũng nói chuyện bằng logic và chiến lược đàng hoàng nhé, không chơi cái trò giao tiếp xã giao kiểu hoa hòe hoa sói đâu. Chẳng ai vì một bữa cơm mà có giao tình rồi đi thao túng ngầm cho mình cả."

Tiểu Lỗi cười bẽn lẽn: "Chị Lam dạy chí phải, lần sau em nhất định sẽ giao lưu với khách hàng nhiều hơn."

Lam Úy không đồng tình: "Bốn người chúng ta quây một người, cũng phải để cho người ta nghỉ ngơi chút chứ."

Diêu Viễn nói vọng sang: "Đều là người trẻ cả, cứ cư xử bình thường là được."

Cuộc họp đấu thầu bắt đầu lúc chín giờ sáng. Cả nhóm thức trắng để hiệu đính xong tài liệu thầu thì đã là năm giờ sáng. Diêu Viễn đóng cửa phòng nghỉ ngơi hai tiếng, sau đó rửa mặt xuống lầu ăn sáng. Cô gặp Chương Tiểu Lỗi đã ngồi ăn ở nhà hàng từ lúc nào, hỏi cậu ấy có ngủ chút nào không, Tiểu Lỗi bảo không buồn ngủ.

Lần này có tổng cộng sáu người tham gia đấu thầu, họ thuê một chiếc xe bảy chỗ đi đến SOLA Campus. Vào sảnh, mọi người nhập thông tin hẹn trước tại quầy lễ tân, máy in ra một tấm thẻ dán ngực có ghi tên công ty và chức vụ của khách, sau đó ngồi đợi người phụ trách ra đón.

Chỉ đứng ở đại sảnh một lát mà đã thấy ba nhóm người Trung Quốc đến, đều là đối thủ cạnh tranh trong lần đấu thầu này, bao gồm cả nhóm Đặc Duy Trí Tuệ từng gặp ở sân bay.

Điện thoại có tin nhắn đến, WeChat báo có lời mời kết bạn mới. Avatar hình ly cà phê, tên là Giang Dư Thứ, lời nhắn kết bạn ghi là [Chủ nhiệm Vương giới thiệu].

Giờ này trong nước đang là đêm khuya. Diêu Viễn chợt nghĩ đến việc người mà Chủ nhiệm Vương giới thiệu cũng là dân trong ngành, bỗng nhiên có một trực giác kỳ lạ khiến cô ngẩng đầu nhìn về phía nhóm Đặc Duy Trí Tuệ.

Người đàn ông ngồi đối diện cũng đang cầm điện thoại nhìn cô. Nhóm Đặc Duy ai cũng đeo balo máy tính, chỉ có anh ta là tay không, trên tay còn cầm một ly cà phê.

Diêu Viễn tự cười giễu mình, ngừng ngay sự liên tưởng thiếu chặt chẽ này lại. Tuy nhiên, sự việc này cũng nhắc nhở Diêu Viễn rằng cô nghiên cứu đối thủ cạnh tranh chưa đủ sâu, không nắm rõ bối cảnh đội ngũ và cơ cấu tổ chức của công ty này. Diêu Viễn nhắn tin cho Đinh Hạ Nghiêu trên phần mềm nội bộ, yêu cầu điều tra đội ngũ cốt lõi của Đặc Duy Trí Tuệ.

Lisa Davis, phụ trách thu mua dự án X2y bước ra, lần lượt dẫn bốn nhà cung cấp vào bốn phòng họp khác nhau.

Trong phòng họp, một hàng bảy người thuộc bộ phận Kỹ thuật và Thu mua của SOLA đã ngồi sẵn. Đủ các màu da, giọng điệu khác nhau, hội tụ đủ đại diện Á, Âu, Mỹ, Phi.

Phía Công nghệ Ba Quang lần lượt ngồi vào hàng ghế gần cửa, Diêu Viễn không nắm chi tiết dự án nên ngồi ở vị trí xa màn hình chiếu nhất.

Bắt đầu từ việc rà soát phương án kỹ thuật, trọng tâm cuộc họp nhanh chóng tập trung vào những phần mà báo cáo thực nghiệm kết luận là "không thể thực hiện được".

John hỏi: "Tại sao phần nhu cầu này không có giải pháp?"

Tiểu Lỗi đáp: "Phần nhu cầu này không thuộc mức ưu tiên cao, phương án hiện tại không thể tương thích."

Sukaran, kỹ sư gốc Ấn thuộc bộ phận Kỹ thuật đang cúi đầu xem bản vẽ mới nhất trên máy tính, nghe thấy phát biểu của phía Ba Quang liền khoanh tay trước ngực, mất kiên nhẫn nói: "Ai bảo cậu không ưu tiên cao thì không cần làm? Tôi cần giải pháp chứ không cần lý do, hiểu không?"

Tiểu Lỗi giải thích lại một lần nữa: "Phần này độ khó rất lớn, không thể tích hợp cùng lúc với các nhu cầu khác vào trong một phương án."

Sukaran cười khẩy, lắc đầu thốt ra một từ: "Ridiculous." (Nực cười.)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!