Chương 32: (Vô Đề)

Sau bữa tối, mọi người nghỉ lại trên đảo. Dọc theo bờ hồ là những nếp nhà mang dáng dấp kiến trúc Trung Hoa cổ điển nhưng nội thất bên trong lại hoàn toàn hiện đại.

Diêu Viễn uống ít rượu, về đến phòng cô tắm rửa, thay bộ đồ khác rồi lấy máy tính ra làm việc, vừa khéo Trọng Hải Minh gọi điện tới thảo luận về phương án X2y.

Tiếng chuông cửa vang lên, Diêu Viễn khóa màn hình máy tính, tay cầm điện thoại vừa nghe máy vừa đi ra mở cửa. Thấy Thương Kha đứng bên ngoài, cô tự nhiên lùi sang một bên nhường lối.

Thương Kha chống tay lên cửa, đang do dự xem có nên bước vào hay không thì Diêu Viễn đã quay lưng đi ra ban công tiếp tục cuộc điện thoại.

Thương Kha nhìn vào trong, phòng của Diêu Viễn cũng là một căn suite, mở cửa ra là phòng khách, trên bàn trà có đặt một chiếc máy tính.

Diêu Viễn nói chuyện điện thoại xong quay lại phòng khách, thấy Thương Kha vẫn đứng ngay lối ra vào chưa đi vào trong. Lúc này cô mới sực nhớ ra, đêm hôm khuya khoắt mở cửa cho đàn ông vào phòng dường như không thích hợp lắm. Cô nói: "Vào ngồi đi. Tôi quen rồi, đi công tác ở khách sạn, các kỹ sư toàn sang phòng tôi họp."

Diêu Viễn nói câu này rất bình thản, Thương Kha hơi cúi đầu nhìn cô.

Từ góc độ của Thương Kha, Diêu Viễn ăn mặc chỉnh tề, trên người vương vất chút hơi nước và hương thơm thoang thoảng sau khi tắm. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của khách sạn, người phụ nữ trưởng thành với vóc dáng mảnh mai, yểu điệu toát lên vẻ phong tình tao nhã đầy mê hoặc.

Ngành này quá ít phụ nữ. Trong khoảng thời gian tiếp xúc với Diêu Viễn ở Nam Giang, lời nói và cử chỉ của cô đều toát lên một sự chậm chạp, thiếu nhạy bén trong việc coi mình là phụ nữ. Dường như cô hoàn toàn không ý thức được sức hấp dẫn của bản thân đối với phái nam.

Thương Kha hiểu thái độ công tư phân minh của Diêu Viễn. Trong một môi trường làm việc mà tỷ lệ nam giới cực cao, Diêu Viễn đang cố gắng giảm thiểu tối đa các đặc điểm nữ tính, duy trì sự trung tính, lạnh lùng, không lãng phí thời gian vào ranh giới nam nữ. Không coi mình là phụ nữ và cũng chẳng coi đối phương là đàn ông, mà quay về bản chất con người. "Người quân tử không phải là công cụ bị giới hạn", cô truyền đạt rõ ràng tín hiệu không thể vượt rào trong quan hệ công việc.

Đây quả thực là một cách làm có chừng mực và hiệu quả cao.

Cảm giác muốn che chở, bảo vệ vô cớ lại trỗi dậy trong lòng Thương Kha. Giờ ngẫm nghĩ kỹ lại, sự bảo vệ này không phải không có lý do. Lần đầu tiên anh nhìn thấy Diêu Viễn từ xa tại hội nghị thượng đỉnh, cô mang hình tượng của một người có IQ cao, bình tĩnh và tự chủ. Nhưng trên chuyến bay đi Hy Lạp, cô lại xuất hiện với vẻ mệt mỏi quá độ, sắc mặt nhợt nhạt, cuộn tròn người ngủ li bì suốt mười mấy tiếng đồng hồ.

Lúc tỉnh dậy ánh mắt cô trống rỗng, gương mặt ngẩn ngơ, lấy bút ra giải ô chữ trên báo, từng nét bút viết rất nghiêm túc. Thương Kha liếc mắt nhìn qua thì thấy cô điền sai bét nhè, không nhịn được mà thấy buồn cười, làm cái gì mà có thể mệt đến mức ấy chứ.

Giờ nhớ lại, Thương Kha cảm thấy xót xa nhiều hơn. Anh lại nghĩ, cái ngành này bắt buộc phải họp trong phòng khách sạn vào buổi tối sao? Anh bước vào, đưa chiếc hộp trên tay cho Diêu Viễn. Diêu Viễn nhìn chiếc hộp, không biết là gì nên chưa vội đưa tay ra nhận.

Thương Kha nói: "Tai nghe, lần này tiện tay mang sang cho em, em dùng thử xem."

Diêu Viễn nhận lấy chiếc hộp mở ra. Bao bì khá tinh xảo, bên trong còn có một tấm thiệp, trên thiệp ghi tên Thương Kha, bên dưới là hộp sạc tai nghe, mặt trước in hai chữ cái KE.

Diêu Viễn suy nghĩ một chút rồi không từ chối: "Cảm ơn." Cả hai đều không nhắc lại chuyện đi ăn cơm nữa. Diêu Viễn lấy chiếc kính râm trong túi máy tính ra đưa lại cho Thương Kha.

Thương Kha nói: "Em cứ giữ lấy đi."

Diêu Viễn đáp: "Cũng được, để tôi thử tai nghe xem sao."

Cô lấy điện thoại mở Bluetooth trong phần cài đặt. Tên Bluetooth của Diêu Viễn là "Đừng trả lời". Ánh mắt cô lướt qua danh sách các thiết bị khác, thấy một thiết bị có tên là "Cá mập con".

Cô ấn nút reset trên hộp tai nghe, đợi một lúc vẫn không thấy tai nghe Seiya hiện lên. Diêu Viễn nói: "Chắc là kết nối vào điện thoại của anh rồi phải không? Cá mập con."

Thương Kha đáp: "Bí mật của tôi bị em phát hiện rồi."

Diêu Viễn lại nói: "Thế này mà gọi là bí mật gì, ảnh đại diện WeChat của anh cũng là hình cá mập mà."

Thương Kha tắt Bluetooth điện thoại mình đi, bảo: "Thử lại xem."

Lần này tai nghe Seiya cũng hiện ra. Diêu Viễn ấn kết nối, mở hộp đeo tai nghe lên rồi nói: "Tôi thử chế độ chống ồn nhé, anh nói gì đi."

Thương Kha nói: "Cảnh báo các người, đừng trả lời, đừng trả lời, đừng trả lời."

Diêu Viễn nhận xét: "Khả năng chống ồn có chút khác biệt so với SOLA."

Thương Kha nói: "Tai nghe này còn có mấy chức năng mà SOLA không có, để tôi cho em xem." Vừa nói anh vừa ngồi xuống ghế sofa, cúi đầu bật Bluetooth kết nối với tai nghe trên tay Diêu Viễn. Diêu Viễn tháo tai nghe bên phải đưa cho Thương Kha, cũng ngồi xuống ghế sofa ghé sát lại xem.

Tiếng chuông cửa lại vang lên. Hai người đang chụm đầu vào nhau xem điện thoại, khoảng cách rất gần. Nghe tiếng chuông, cả hai đồng thời ngẩng đầu lên. Diêu Viễn nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt Thương Kha. Quá gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Cửa sổ ban công đang mở, gió đêm lướt qua người anh, len lỏi qua khoảng giữa hai người, mang theo hơi ấm từ cơ thể anh.

Trong lòng Diêu Viễn như có một cuộn len rối không tìm thấy đầu mối, quấn chặt lấy nhau lộn xộn. Bên cạnh lại có một chú mèo con màu đen cứ dùng móng vuốt khều khều cuộn len, cố gắng xé toạc nó ra. Xé mãi không được, chú mèo lại dùng đôi mắt ươt át vô tội nhìn cô chằm chằm. Diêu Viễn chỉ muốn vươn tay vò chú mèo con ấy thành một cục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!