Chương 3: (Vô Đề)

Sau khi nhóm nghiên cứu bàn giao bản demo đã được cài đặt thuật toán phần mềm tự phát triển, Trần Nhược Hư tìm gặp Hầu Quân Bằng và Diêu Viễn. Anh ta ngỏ ý muốn tài trợ một khoản vốn, hỗ trợ Diêu Viễn khởi nghiệp, chế tạo thiết bị kiểm tra thị giác công nghiệp tầm trung và cao cấp của nội địa, nhằm thúc đẩy sản xuất chính xác và nâng cấp ngành công nghiệp.

Lộ trình mà Diêu Viễn vạch ra trước đó là tiếp tục ở lại Viện nghiên cứu để đào sâu về xử lý ảnh kỹ thuật số. Nhưng cơ hội chuyển hóa đề tài nghiên cứu thành sản phẩm thực tế này đến quá bất ngờ. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô chấp nhận vốn đầu tư và lời mời của Trần Nhược Hư.

Thứ nhất, so với việc ngồi trong phòng thí nghiệm đối chiếu dữ liệu tin cậy, Diêu Viễn cảm thấy hứng thú hơn với việc thiết kế, phát triển, lắp ráp và hiệu chỉnh sản phẩm, đặc biệt là thiết bị công nghiệp. Thứ hai, cô cảm thấy quan điểm của mình và Trần Nhược Hư khá tương đồng, đều muốn làm ra thiết bị công nghiệp mũi nhọn của nước nhà, khai phá những giới hạn mới của công nghệ xử lý ảnh kỹ thuật số trong lĩnh vực kiểm định.

Thế là Ba Quang được thành lập. Trần Nhược Hư nắm sáu mươi phần trăm cổ phần, Giáo sư Hầu Quân Bằng giữ mười phần trăm, còn Diêu Viễn góp vốn bằng kỹ thuật, nắm giữ ba mươi phần trăm cổ phần.

Tỷ lệ góp vốn và thỏa thuận phân chia cổ phần đều do Trần Nhược Hư soạn thảo, trong đó phần góp vốn kỹ thuật của Diêu Viễn chỉ chiếm ba mươi phần trăm. Khi ấy Diêu Viễn vẫn còn là nghiên cứu sinh Tiến sĩ, chần chừ mãi chưa chịu ký tên. Cô bấm bụng gọi điện cho cô Thẩm, nói rằng muốn xin một khoản tiền để khởi nghiệp. Cô Thẩm vừa nghe đến hai chữ khởi nghiệp đã mắng Diêu Viễn một trận tơi bời, bảo cô là kẻ ngựa non háu đá, không biết trời cao đất dày.

Nhà họ Diêu xưa nay chưa từng có ai đi buôn bán, bảo cô đừng có mơ mộng hão huyền, cứ an phận tốt nghiệp rồi về Đại học Lê Châu làm giảng viên.

Diêu Viễn suy đi tính lại hết cách, đành phải ký vào thỏa thuận góp vốn kỹ thuật. Cũng không biết bố Diêu đã thuyết phục cô Thẩm thế nào mà hai ngày sau, tài khoản của Diêu Viễn bỗng dưng có thêm hai triệu tệ. Tiền thì đã nhận, nhưng Diêu Viễn lại do dự không biết có nên dùng số tiền này để đàm phán lại hay không. Thư ký của Trần Nhược Hư là Triệu Tân Thành đã giục mấy lần, Diêu Viễn cứ xem đi xem lại bản hợp đồng, lần lữa mãi vẫn chưa hạ quyết tâm.

Khi đó, Diêu Viễn thuê một căn hộ trong khu tập thể của Đại học A, đây cũng chính là nơi Ba Quang bắt đầu.

Đúng lúc Thi Nhất Nặc về nước và đến ở cùng Diêu Viễn. Trần Nhược Hư gọi Thi Nhất Nặc về nhà ăn cơm, biết cô ấy đang ở chỗ Diêu Viễn nên nhờ cô ấy tiện thể mang thỏa thuận cổ phần của Ba Quang qua luôn. Thi Nhất Nặc nhìn thấy bản thỏa thuận đã ký tên nằm trên bàn làm việc thì không nghĩ ngợi nhiều, để lại lời nhắn cho Diêu Viễn rồi mang tài liệu đưa cho Trần Nhược Hư. Ăn cơm xong, Triệu Tân Thành lại đưa bản thỏa thuận đã được ký đóng dấu đầy đủ cho Thi Nhất Nặc mang về.

Diêu Viễn đang chạy dữ liệu trong phòng thí nghiệm, nhìn thấy tin nhắn thì hốt hoảng chạy về, nhưng Thi Nhất Nặc đã mang hợp đồng về đến khu tập thể rồi. Nghe Diêu Viễn kể lại đầu đuôi, Thi Nhất Nặc tức giận mắng mình là đồ ngốc, nằng nặc đòi đi tìm Trần Nhược Hư để nói lý lẽ.

Diêu Viễn ngăn cô ấy lại: "Thỏa thuận đã ký rồi thì có hiệu lực pháp luật. Vốn dĩ tao cũng chưa nghĩ thông suốt, coi như chuyện này giúp tao hạ quyết tâm vậy."

Thi Nhất Nặc gắt giọng: "Nói bậy! Mày không muốn làm cổ đông lớn à? Nhỡ đâu mày và Trần Nhược Hư bất đồng quan điểm thì nghe ai? Nhỡ công ty làm ăn lớn mạnh thì sao?"

Không phải dùng đến hai triệu tệ kia, Diêu Viễn thở phào nhẹ nhõm, cô cho rằng đó là ý trời nên kiên quyết không đi tìm Trần Nhược Hư. Thi Nhất Nặc nuốt không trôi cục tức này, trước khi quay lại Hy Lạp còn tìm đến Trần Nhược Hư làm loạn một trận. Cô ấy đinh ninh rằng Trần Nhược Hư đã lợi dụng mình để gài bẫy Diêu Viễn, sự do dự của Diêu Viễn chứng tỏ cô không đồng tình với mức ba mươi phần trăm cổ phần ấy, một người tinh khôn như Trần Nhược Hư lẽ nào lại không biết?

Nhưng Trần Nhược Hư chỉ dùng một câu đã khiến Thi Nhất Nặc cứng họng: "Thi Nhất Nặc, xác định rõ lập trường của mình đi."

Thi Nhất Nặc lúc đó ngẩn người. Trong chuyện này, từ bao giờ cô ấy có lập trường? Cô ấy có lập trường gì? Xác định rõ cái gì? Cô ấy run rẩy không nghĩ ra được câu nào để bật lại, chỉ thấy sợ hãi. Trong khoảnh khắc đó, cô ấy suýt nữa đã nghi ngờ chính mình thông đồng với Trần Nhược Hư để hãm hại Diêu Viễn.

Ra khỏi cửa lớn, gió lạnh thổi qua mới làm đầu óc Thi Nhất Nặc tỉnh táo lại. Cô ấy thuần túy chỉ là một công cụ, làm gì có lập trường nào. Trần Nhược Hư rõ ràng là đang giết người không dao, đánh đòn tâm lý. Cô ấy quá sợ hãi sự ngu ngốc của mình sẽ hại Diêu Viễn, biến thành nút thắt trong lòng giữa cô ấy và bạn thân.

Sau vụ đó, Trần Nhược Hư có gọi điện hỏi Diêu Viễn xem có muốn thay đổi tỷ lệ cổ phần không. Diêu Viễn nói không cần, chuyện cổ phần cứ chốt như vậy.

Diêu Viễn quay lại an ủi Thi Nhất Nặc, bảo chuyện này không liên quan đến cô ấy, đừng nghĩ ngợi nhiều, Thi Nhất Nặc không chấp nhận cách nói này, Diêu Viễn đành phải nói thật lòng: Quân tử xét việc làm không xét tâm ý, muốn trách thì trách bản thân làm việc không cẩn trọng, cô không có tư cách gì để chỉ trích Trần Nhược Hư.

Kết quả là tiếng thơm đều để Trần Nhược Hư hưởng hết. Cầm chắc sáu mươi phần trăm cổ phần trong tay, anh ta còn được Diêu Viễn cảm kích vì đã sẵn lòng cho cơ hội suy nghĩ lại. Người duy nhất biến thành gã hề là Thi Nhất Nặc. Từ đó, Thi Nhất Nặc và Trần Nhược Hư kết oán, cô ấy luôn cảm thấy Trần Nhược Hư tâm cơ thâm sâu, thích giở thủ đoạn, nên luôn dặn lòng phải giúp Diêu Viễn để mắt đến anh ta.

Giai đoạn đầu của Ba Quang, Trần Nhược Hư chủ yếu dồn sức cho Mỹ Khoa Hưng Viễn, việc thiết kế sản phẩm và quảng bá kinh doanh dòng thiết bị kiểm tra thị giác công nghiệp đầu tiên đều do một tay Diêu Viễn phụ trách.

Sau khi thiết bị được sản xuất hàng loạt, Trần Nhược Hư móc nối với Phòng Thu hút đầu tư thuộc Ban quản lý Khu công nghệ cao thành phố Nam Giang. Thông qua chính sách thu hút đầu tư, họ cấp một tòa nhà xưởng rộng một nghìn hai trăm mét vuông, định giá tám triệu tệ để đổi lấy ba phần trăm cổ phần nhằm đưa Ba Quang về Nam Giang. Vốn điều lệ tăng lên ba mươi triệu tệ, cơ cấu cổ phần được điều chỉnh lại, tỷ lệ sở hữu của Diêu Viễn tăng lên đôi chút.

Ba Quang chuyển đến Nam Giang làm hàng xóm với Mỹ Khoa Hưng Viễn, trở thành nhà cung cấp chiến lược ưu tiên về thiết bị kiểm tra cho công ty này. Đến năm thứ hai tại Nam Giang, doanh thu vượt mốc một trăm triệu, năm thứ ba vượt mốc hai trăm triệu.

"Không trách mày được, chuyện cổ phần là do tao lúc đó còn trẻ người non dạ, suy nghĩ chưa thấu đáo." Diêu Viễn nói.

Chưa đợi Thi Nhất Nặc trả lời, một tiếng "ting" vang lên, cuộc gọi thoại bị ngắt, có cuộc gọi đến. Trùng hợp thay, người gọi đến là Trần Nhược Hư, Diêu Viễn vuốt màn hình nghe máy.

Giọng nói quen thuộc của Trần Nhược Hư vang lên: "Diêu Viễn, chuyến bay mấy giờ thế?"

Diêu Viễn đáp: "Năm giờ chiều mai."

Trần Nhược Hư nói: "Anh đưa em đi."

Diêu Viễn dừng lại trong giây lát để chắc chắn mình không nghe nhầm, cô định từ chối nhưng lại nghĩ có lẽ Trần Nhược Hư có chuyện cần bàn.

Nhưng chuyện gì gấp đến mức cần gặp riêng tư thế này? Diêu Viễn nghĩ giữa họ vẫn nên có sự ăn ý ngầm, hợp tác không cần phải hỏi han ân cần, lấy lòng chiều chuộng, cái họ cần là mục tiêu chung, sự tin tưởng kiên định và phân chia lợi ích hợp lý.

Cô chỉ do dự vài giây, Trần Nhược Hư như có thần giao cách cảm, nói tiếp: "Ngày kia Hiệu trưởng Vương, Viện trưởng Trương và mấy thầy cô khác sẽ dẫn đoàn đến tham quan đột xuất Mỹ Khoa Hưng Viễn. Anh ra sân bay Thượng Hải đón người, em cũng nên đi chào hỏi một tiếng. Thời gian vừa khéo, một giờ anh qua đón em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!