Buổi chiều phải tham gia Hội nghị xúc tiến đầu tư nên Diêu Viễn ăn mặc trang trọng hơn thường ngày một chút. Buổi giao lưu diễn ra tại tòa nhà Ban quản lý Khu công nghiệp. Diêu Viễn đến sớm mười phút, tranh thủ đi theo đoàn tham quan tìm hiểu lịch sử phát triển của khu vực này.
Từ một vùng nông thôn hẻo lánh mười mấy năm về trước, nơi đây đã chuyển mình thành một khu công nghệ cao với những tòa nhà chọc trời san sát, qua đó có thể thấy rõ năng lực quy hoạch và xây dựng đô thị của chính quyền thành phố Nam Giang.
Họ có một phương pháp luận xây dựng khu công nghiệp hoàn chỉnh: trước tiên là thu hút các doanh nghiệp thực nghiệp, sau đó xây dựng các khu dân cư, trường học, thương mại đi kèm; hợp tác với các trường đại học để mở phân hiệu; cuối cùng là đưa khu tài chính về để trợ lực cho thực nghiệp phát triển, hình thành một vòng tuần hoàn khép kín "Sản xuất – Học tập – Nghiên cứu – Tài chính".
Hội nghị bắt đầu bằng bài giới thiệu về khu công nghiệp của Chủ nhiệm Vương. Ông ta diện một bộ vest tối màu, điểm xuyết chiếc cà vạt kẻ sọc sáng màu giúp tổng thể không bị đơn điệu. Phong thái của ông ta ngời ngời, khí phách hiên ngang. Ông ta giới thiệu về tình hình phát triển của khu, tình hình các doanh nghiệp niêm yết, các chính sách hỗ trợ ươm tạo của khu công nghiệp với kiến thức uyên bác, dẫn chứng phong phú và lời lẽ đâu ra đấy.
Tiếp theo là phần tuyên truyền của doanh nghiệp, giải đáp chính sách ngành, chia sẻ công nghệ tiên tiến. Sau khi các doanh nghiệp thực nghiệp kết thúc phần của mình, đến lượt các công ty đầu tư mạo hiểm chia sẻ.
Ngồi bên tay trái Diêu Viễn là Lý Bỉnh Ngạn, CEO của Khoa Nã, một người trong ngành thiết bị thông minh. Nhà máy của Khoa Nã nằm cách Công nghệ Ba Quang không xa, sản phẩm chủ đạo là cánh tay robot. Họ vừa là nhà cung cấp, vừa là khách hàng của Ba Quang.
Sau khi ngồi xuống, ánh mắt Lý Bỉnh Ngạn lướt qua khu vực các công ty đầu tư trên sân khấu rồi nghiêng người nói với Diêu Viễn: "Tổng giám đốc Diêu, đã lâu không gặp. Nhân vật chính mở màn rồi, Chủ nhiệm Vương dựng sân khấu hát tuồng, chúng ta chỉ là diễn viên quần chúng góp vui thôi."
Chủ nhiệm Vương quy hoạch khu tài chính cũng đã được một thời gian, nhưng lại không thuận lợi như mảng "Sản xuất – Học tập – Nghiên cứu". Ngành sản xuất tại thành phố Nam Giang đã cắm rễ sâu, hình thành nên chuỗi công nghiệp hoàn chỉnh và trưởng thành, mọi người đều làm thực nghiệp một cách chắc chắn. Nơi đây không có văn hóa tài chính cũng chẳng có nhân tài tài chính, bản chất họ vốn không tin tưởng vào đòn bẩy và sự phù phiếm của ngành tài chính, từ trong xương tủy đã nghi ngờ giá trị của ngành này.
Hội nghị xúc tiến đầu tư tối nay danh nghĩa là thúc đẩy đầu tư, nhưng thực chất là để Chủ nhiệm Vương lôi kéo các công ty đầu tư về khu tài chính, nỗ lực đạt được cú thắng lớn trong mô hình "Sản xuất – Học tập – Nghiên cứu – Tài chính". Diễn viên quần chúng là các doanh nghiệp thực nghiệp trong khu, còn nhân vật chính là các công ty tư bản. Phần giới thiệu khu công nghiệp của Chủ nhiệm Vương hay phần tuyên truyền của các doanh nghiệp thực nghiệp đều là mồi nhử thả cho các công ty đầu tư.
Diêu Viễn nói: "Nhất định phải ủng hộ Chủ nhiệm Vương rồi."
Lý Bỉnh Ngạn đáp: "Chủ nhiệm Vương hát xong vở tuồng này là chúng ta phải đổi cách xưng hô rồi đấy."
Diêu Viễn nghe nhạc mở đầu đoán chương trình, hiểu ý ngay: "Chúc mừng Cục trưởng Vương mã đáo thành công trước nhé."
Lý Bỉnh Ngạn mỉm cười: "Lần này Cục trưởng Vương chơi lớn lắm, một nửa danh sách công ty đầu tư tiêu biểu năm của tạp chí Financing China đều đến đây, từ Thượng Hải đến cũng không ít."
Thượng Hải, công ty đầu tư… Diêu Viễn thoáng thất thần, bất giác nghĩ đến Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ của Thương Kha, không biết tối nay anh có đến không.
Diêu Viễn nói: "Miễn là khu tài chính được thành lập."
Lý Bỉnh Ngạn thuận theo chủ đề: "Cánh tay robot có thể hạ cánh vào dự án X2y không?"
Diêu Viễn biết Lý Bỉnh Ngạn muốn hỏi gì. Dự án X2y, một thiết bị cần hai cánh tay robot, dự kiến cần bốn mươi cái, tổng giá trị thu mua khoảng tám triệu tệ.
Thời kỳ đầu khi Ba Quang mới khai phá thị trường, Khoa Nã đã từng giao cho Ba Quang hai đơn hàng, có thể coi là đưa than sưởi ấm giữa trời tuyết.
Đây cũng là điểm lợi hại của Lý Bỉnh Ngạn. Ba năm trước, khi Ba Quang còn là một công ty nhỏ vô danh tiểu tốt, anh ta đã ra tay giúp đỡ đúng lúc Ba Quang cần nhất. Tầm nhìn và thủ đoạn giao tế này khiến người ta phải nể phục, các mối quan hệ và ân tình cũng nhờ thế mà tích lũy dần.
Hôm nay ngồi xuống cạnh Diêu Viễn chưa đến ba phút, đầu tiên là trao đổi thông tin về hội nghị, sau đó nương theo chủ đề để đề cập đến nhu cầu của mình, không một câu thừa thãi.
Diêu Viễn nhớ ân tình năm xưa Lý Bỉnh Ngạn ủng hộ Ba Quang nên đưa ra thông tin xác thực: "Dự án X2y sẽ dùng cánh tay robot của Khoa Nã."
"Được, cần gì cứ báo một tiếng, tôi giữ hàng sẵn cho."
Phần dạo đầu làm rất tốt, biết nhân vật chính hôm nay là các công ty đầu tư đến từ Thượng Hải nên khi người dẫn chương trình xướng tên Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ, Diêu Viễn không hề bất ngờ. Có điều người lên phát biểu tại hội nghị không phải là Thương Kha.
Sau buổi giao lưu là tiệc rượu, tổ chức tại khách sạn thuộc tập đoàn đầu tư của khu công nghiệp. Khách sạn tựa núi nhìn ra hồ, là kiểu hồ nhân tạo được trang bị hệ thống lọc tuần hoàn, nước trong veo nhìn thấy tận đáy.
Diêu Viễn quen biết khá nhiều người ở đây. Ngành sản xuất thành phố Nam Giang có hội đồng quản trị tư nhân, khu công nghiệp cũng thường xuyên tổ chức các buổi giao lưu doanh nhân, giao lưu nhân tài đầu ngành, ngoài ra còn có các nhà cung cấp và khách hàng, không thể thiếu những màn chào hỏi xã giao.
Có một doanh nghiệp quang điện là đơn vị đóng thuế lớn của khu công nghiệp, cũng là khách hàng của Ba Quang. Chủ tịch Lưu Bá Hùng cũng có mặt tại tiệc rượu. Từ xa Diêu Viễn đã nhìn thấy Chủ tịch Lưu, xung quanh anh ta vây kín người. Theo lý thì cô nên qua chào một tiếng, nhưng mãi chưa tìm được cơ hội thích hợp.
Lý Bỉnh Ngạn đang đứng ở phía bên kia của nhóm người Lưu Bá Hùng, trò chuyện với một người mà Diêu Viễn không quen. Anh ta đứng nghiêng người, giữ một khoảng cách nhất định, mũi chân hướng ra ngoài, một tay khoanh trước ngực, tư thế có vẻ không mặn mà nhiệt tình cho lắm.
Diêu Viễn cảm thấy Lý Bỉnh Ngạn và người kia đều đang nhìn về phía mình. Cô ngẩng đầu nhìn sang đó, Lý Bỉnh Ngạn nâng ly rượu ra hiệu chào, miệng nói câu gì đó.
Khoảng cách khá xa nên Diêu Viễn không nghe rõ, lại có một đám người vây quanh đi ngang qua chắn mất tầm nhìn. Diêu Viễn nghiêng đầu qua một chút, và thế là cô nhìn thấy Thương Kha.
Thực ra giây đầu tiên Diêu Viễn chưa phản ứng kịp. Anh mặc một bộ vest ba mảnh tỉ mỉ, chỉnh tề, vest ngoài màu xám nhạt, sơ mi xám đậm bên trong, điểm nhấn là chiếc cà vạt màu xanh hồ thủy. Khí chất của Thương Kha rất đặc biệt, dù mặc vest trong hoàn cảnh trang trọng thế này nhưng dáng vẻ của anh vẫn toát lên sự thư thái, tùy ý. Hình tượng tinh anh xã hội này có chút tương phản với hình ảnh vận động đầy nắng gió ở Santorini, sự tương phản ấy khiến Diêu Viễn bất giác phải nhìn thêm vài giây để xác nhận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!