Dọn xong hành lý vẫn còn chút thời gian, Diêu Viễn thuận tay cầm theo chiếc kính râm quay lại văn phòng. Trên cửa phòng làm việc có treo bảng trạng thái công việc, cô đổi thẻ trạng thái điện tử từ "Đi công tác" sang "Có mặt", tiếng "bíp bíp" vang lên báo hiệu trạng thái đã được cập nhật.
"Diêu Viễn." Có tiếng người gọi.
Diêu Viễn lúc này mới nhìn thấy Trọng Hải Minh đang đứng ở góc ngoặt. Bên cạnh văn phòng của Diêu Viễn là khu vực giếng trời, ở giữa bố trí quầy cà phê và ghế nghỉ, hai bên là tường cây xanh, khu vực sát tường cây có trồng vài gốc cây ăn quả làm cảnh trong nhà. Trọng Hải Minh đi tới từ phía đó.
Hai người cùng bước vào văn phòng, ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn làm việc. Văn phòng của Diêu Viễn rất nhỏ, không có cửa sổ. Ban đầu chọn phòng này chủ yếu vì gần trung tâm R&D, cửa trung tâm R&D nằm ngay xéo đối diện hành lang.
Trọng Hải Minh vào thẳng vấn đề: "Tại sao không tách đội ngũ thuật toán ra?"
"Vấn đề này trong cuộc họp tôi đã nói rồi." Diêu Viễn không muốn nhắc lại lần hai và cô cũng không cho rằng Trọng Hải Minh không hiểu ý mình.
Trọng Hải Minh nói: "Tô vẽ cho một cái nền tảng chỉ có tác dụng như cái loa truyền thanh lên tận mây xanh, kể chuyện hay ho, chơi đùa với khái niệm liệu có thể đột phá được nút thắt kỹ thuật không? Không chịu đổi mới công nghệ thì Công nghệ Ba Quang chẳng khác gì mấy xưởng gia công nhỏ lẻ hạng ba hạng tư, chỉ biết sao chép rồi lao vào cuộc chiến về giá cả."
"Sức lực của cả đội ngũ bị C
-Controller kìm hãm, đến lúc C
-Controller đưa vào ứng dụng thực tế lại rối như tơ vò, đội thuật toán biến hết thành lính cứu hỏa đi dọn dẹp hậu quả. Một khi khái niệm này lên sóng, mục đích của Trần Nhược Hư và Cao Dung đều đạt được, kẻ thì cầm concept đi gọi vốn, kẻ thì ngồi vững ghế Trưởng phòng Phần mềm, chỉ có những người làm việc chân chính là thê thảm."
Kẻ hứa hẹn về thiên đường thường là kẻ kiến tạo nên địa ngục. Nền tảng này ra mắt đồng nghĩa với việc công khai thừa nhận tư duy bóc lột và chèn ép, đằng sau đó sẽ là vô số những màn cắn xé hao tổn nội bộ, các kỹ sư tầng đáy bị đẩy vào chế độ cạnh tranh gay gắt, tất cả đều biến thành những cỗ máy gõ code vô tri.
Diêu Viễn nghe anh ấy nói, càng nghe mày càng nhíu chặt. Năm đó khi phỏng vấn Trọng Hải Minh, cô đánh giá rất cao năng lực chuyên môn của anh ấy, chỉ có điều tính cách quá mức phóng khoáng, bất kham. Cô đã do dự mấy ngày, cuối cùng vì tiếc nhân tài hiếm có nên mới quyết định tuyển dụng.
Lúc phỏng vấn cũng là vào mùa hè, nhân sự báo với Diêu Viễn là ở phòng họp số 2.
Diêu Viễn cầm hồ sơ lướt qua một lượt rồi đẩy cửa bước vào. Ứng viên đang lười biếng dựa vào lưng ghế, kiểu tóc rất lãng tử, mái tóc dài gần như che khuất đôi mắt. Anh ấy mặc áo phông kiểu trai phố sành điệu, cổ đeo chồng chéo vài sợi dây xích bạc, chân đi dép lê hiệu Birkenstock.
Trên bàn là chiếc điện thoại úp sấp, ốp lưng in hình zombie kinh dị phong cách hắc ám. Diêu Viễn suýt chút nữa tưởng mình đi nhầm chỗ, phải nhìn lại hồ sơ trên tay để xác nhận tên với anh ấy.
Diêu Viễn khen ốp lưng điện thoại khá ấn tượng, Trọng Hải Minh đáp là tranh của Ito Junji. Diêu Viễn tự giới thiệu bản thân trước, sau đó giới thiệu về công ty và hoan nghênh anh ấy đến phỏng vấn.
Câu hỏi đầu tiên là điểm thi Toán đại học được bao nhiêu. Anh ấy từ từ ngẩng đầu lên, nhếch mép cười với vẻ ngông nghênh bảo 150 điểm rồi hỏi ngược lại: "Còn cô?" Cái khí thế đó cứ như muốn nói nếu điểm thấp hơn tôi thì đừng có mặt mũi nào mà hỏi vậy, chẳng biết rốt cuộc là ai đang phỏng vấn ai.
Lại hỏi sao anh ấy nghỉ việc ở Viện Nano, anh ấy bảo chán quá nên ra ngoài chơi một năm, giờ muốn tìm một công việc có độ khó về kỹ thuật.
Cuối cùng hai người so chiêu về một vấn đề thuật toán. Trọng Hải Minh đưa ra ba hướng giải quyết, Diêu Viễn đưa ra hướng thứ tư. Hướng thứ tư của Diêu Viễn gãy gọn, sạch sẽ, tư duy logic chặt chẽ, vừa đảm bảo tính khả thi khi bảo trì vừa có khả năng mở rộng.
Trọng Hải Minh hỏi Diêu Viễn có phải là sếp của bộ phận này không, Diêu Viễn bảo tạm thời là vậy. Trọng Hải Minh chẳng khách sáo nói luôn: "Thế cô tuyển tôi đi."
Dùng sở trường của Trọng Hải Minh thì phải chấp nhận sở đoản ngông cuồng, đầy vẻ chống đối của anh ấy. Những người có năng lực kỹ thuật mạnh thường có triết lý thực dụng của riêng mình và thái độ của họ thường không đủ mềm mỏng.
Gia thế của Trọng Hải Minh càng làm gia tăng mức độ sống thật của anh chàng, những chiêu trò thăng chức tăng lương nơi công sở đối với anh ấy hoàn toàn vô dụng.
Diêu Viễn thu lại dòng suy nghĩ, gõ nhẹ tay lên mặt bàn: "Nói xong chưa?"
Trọng Hải Minh bày ra vẻ mặt chẳng lẽ tôi nói sai à rồi chờ đợi Diêu Viễn phản hồi.
Diêu Viễn nói: "Anh muốn làm thế nào? Tách bộ phận Thuật toán ra độc lập, đối đầu trực diện với Cao Dung? Bộ phận Phần mềm làm C
-Controller của họ, bộ phận Thuật toán làm đột phá kỹ thuật của mình? Để rồi bắt nhân viên bộ phận Phần mềm phải chọn phe, tranh giành nguồn lực, gây ra hao tổn nội bộ và công kích lẫn nhau sao?"
"Tôi không có ý đó." Trọng Hải Minh khựng lại. Trong lòng anh ấy đầy phẫn uất và bất mãn. Tư duy của kỹ sư thường khá trực tiếp, phương pháp nào giải quyết được vấn đề thì là phương pháp tốt. Anh ấy chưa suy xét toàn cục xem việc tách bộ phận Thuật toán ra vào thời điểm nhạy cảm này có ý nghĩa gì. Ở chốn công sở, đôi khi thái độ còn quan trọng hơn cả năng lực.
Đội ngũ thuật toán trong năm qua đã thực hiện không ít kiểm chứng ý tưởng, tuy chưa đạt được hiệu quả mục tiêu, nhưng anh ta tin rằng chỉ cần có thêm một năm, thậm chí nửa năm nữa, rất nhiều vấn đề sẽ được giải quyết. Giờ đây C
-Controller vừa lên sóng, bộ phận Phần mềm sẽ phải chạy theo nó, không còn cách nào tập trung vào nghiên cứu và đột phá thuật toán nữa.
"Những lời này ra khỏi văn phòng này thì đừng nói nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!