Diêu Viễn mở cửa, lùi lại hai bước ra hiệu cho Chu Châu vào. Nhà nghỉ nhỏ cách âm rất kém, nửa đêm nửa hôm đứng ở hành lang nói chuyện chẳng khác nào làm phiền người khác. Đừng thấy nhà nghỉ này tồi tàn mà khinh thường, số lượng phòng cũng không ít, ngoài người của Ba Quang ra còn có khối người cùng ngành trọ ở đây.
Tất cả kỹ sư đều ở ghép hai người một phòng, Chu Châu ở cùng Thiệu Trạch Văn, chỉ riêng Diêu Viễn là ở phòng riêng. Thế nên các cuộc họp nội bộ buổi tối đa phần đều diễn ra ngay tại phòng cô.
Chu Châu tự nhiên bước vào trong, thuận tay khép cửa lại rồi hỏi: "Ngày mai cô đi à?"
Diêu Viễn không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại: "Ở hiện trường vẫn cần tôi sao?"
Ánh mắt Chu Châu dừng lại trên gương mặt Diêu Viễn, không nhìn ra được cảm xúc nào khác, chỉ có quầng thâm dưới mắt là tố cáo việc cô đã thức đêm suốt một thời gian dài.
"Mấy thiết bị ở hiện trường đã không cần hỗ trợ sản xuất hàng loạt thì cứ giảm tốc độ vận hành xuống để đảm bảo độ chính xác và tránh bị chết máy. Một số yêu cầu ưu tiên cao đã được khách hàng xác nhận, như vậy Hoa Đạt vẫn có thể sử dụng được. Đợi nghỉ phép xong, chốt hạ dự án X1y và triển khai phương án X2y, chúng ta sẽ sang California một chuyến."
"Anh sắp xếp đi. Thiết bị phòng thí nghiệm pin độ chính xác cao chuyển sang đó hồi đầu năm vẫn chưa hiệu chỉnh xong, cũng cần cử một đội sang đó nữa."
Dứt lời, không gian chìm vào im lặng vài giây, Diêu Viễn chờ Chu Châu lên tiếng, thấy anh ấy nhìn cô như đang do dự điều gì đó.
Diêu Viễn hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?"
Chu Châu hỏi: "Tôi còn có thể quay về trung tâm R&D được không?"
Diêu Viễn đáp: "Chu Châu, năng lực và kinh nghiệm của anh đều phù hợp với phòng Dự án hơn, ở trung tâm R&D sẽ kìm hãm anh. Tôi nói thật cho anh biết, phòng Dự án sắp tới sẽ sáp nhập với phòng Kinh doanh để nâng cấp thành Khối sự nghiệp vận hành độc lập."
Chu Châu nói: "Cho dù cơ cấu tổ chức điều chỉnh thế nào, tôi vẫn hy vọng có thể tiếp tục báo cáo công việc cho cô."
Công bằng mà nói, Chu Châu và Diêu Viễn phối hợp rất ăn ý. Ở độ tuổi này, sức cạnh tranh của Chu Châu trên thị trường lao động đang giảm dần theo từng năm, nên anh ấy rất trân trọng cơ hội tại Ba Quang.
Sự cố dự án X1y không phải lỗi của cá nhân ai. Diêu Viễn đã chọn đúng thời điểm để trao cơ hội cho Chu Châu, tại hiện trường dự án lại trao cho anh ấy đủ quyền quyết sách và điều phối. Những vấn đề kỹ thuật và tài nguyên mà Chu Châu không giải quyết được, Diêu Viễn đều đứng ra lo liệu. Cô là một người sếp có năng lực và dám chịu trách nhiệm.
Diêu Viễn chỉ nói: "Tôi biết rồi."
Bất kể câu "tôi biết rồi" của Diêu Viễn mang hàm ý gì, Chu Châu cũng đã bày tỏ rõ thái độ của mình. Việc cần làm đã làm xong, anh ấy xoay người mở cửa đi ra.
Ba giờ sáng, Diêu Viễn trằn trọc trên giường không sao ngủ được, bèn dứt khoát lấy điện thoại tra vé máy bay từ Thượng Hải đi Athens. Cô chọn ngày gần nhất, bay hãng Turkish Airlines quá cảnh tại Istanbul, tổng hành trình mười lăm tiếng, chuyến bay có thời gian ngắn nhất. Chỉ còn lại một vé hạng thương gia cuối cùng, Diêu Viễn không chút do dự, nhấn nút thanh toán.
Mua vé xong cô nằm xuống lại, mơ màng thiếp đi lúc nào không hay. Rèm cửa kéo không kín, ánh nắng len lỏi qua khe hở tràn vào căn phòng nhỏ bé. Diêu Viễn quờ tay lấy điện thoại, nheo mắt nhìn, bảy giờ sáng, cô mới ngủ được ba tiếng.
Nằm nướng thêm một lát, cô dậy thu dọn hành lý. Vài bộ đồ thể thao không khóa kéo, không cúc bấm, quy định ra vào xưởng phải qua cửa an ninh, trên người không được mang bất kỳ vật kim loại nào. Quần áo xếp chồng vào vali, mùi hương thật là nồng nàn khó đỡ. Suốt ba tháng qua, tối nào trước khi ngủ cô cũng giặt đồ rồi treo lên đèn bàn cạnh giường, hướng thẳng vào luồng gió điều hòa để hong khô.
Vali của Diêu Viễn là loại 20 inch màu đen hiệu ITO, sạch bong không dán bất cứ hình thù gì. Bay vài chuyến, qua khâu an ninh và ký gửi nên các góc đã hơi trầy xước.
Ngoài vali còn có chiếc balo đựng laptop, vật bất ly thân của dân kỹ sư. Cô cất laptop và sạc vào trong, kiểm tra lại đồ đạc: Sổ tay in logo Ba Quang, đồng xu lưu niệm, một chiếc bình giữ nhiệt và một vỉ thuốc nhỏ mắt loại dùng một lần.
Thu dọn xong xuôi, cô đặt vé chuyến sớm nhất từ Thâm Quyến về Nam Giang.
Sân bay Thâm Quyến được thiết kế rất tốt, biển chỉ dẫn rõ ràng, hàng quán san sát đủ để giết thời gian. Diêu Viễn hơi bị say máy bay nên thường không ăn suất ăn của hãng, cô ghé nhà hàng Tsui Wah mua một chiếc bánh dứa. Thấy thời gian vẫn còn dư dả, cô chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, mở máy tính xử lý email và tin nhắn.
Nhìn thấy thông báo duyệt bảng lương từ phòng Nhân sự, Ba Quang trả lương tháng trước vào ngày 10 hàng tháng.
Diêu Viễn nắm rất rõ dòng tiền của công ty. Dự án X1y khiến khoản phải trả lớn hơn rất nhiều so với khoản phải thu. Từ lúc thành lập đến nay, Ba Quang chưa từng chậm lương nhân viên, nhưng cứ đà này, chẳng mấy chốc sẽ được nếm mùi đứt gãy chuỗi vốn. Giờ chỉ còn cách ép nhà cung cấp gánh đỡ một phần, đồng thời tiến hành gọi vốn.
Diêu Viễn tìm Ứng Liên, trưởng phòng bộ phận Thu mua trên phần mềm chat nội bộ, để lại tin nhắn: [Thảo luận với nhà cung cấp về việc trả lại một phần cảm biến và linh kiện tiêu chuẩn của dự án X1y, cố gắng giảm lượng hàng tồn kho xuống mức thấp nhất.]
Ứng Liên trả lời rất nhanh: [Đã rõ, tôi sẽ xử lý ngay.]
Diêu Viễn gập máy tính lại, chuyên tâm thưởng thức chiếc bánh dứa trên tay.
Thâm Quyến quả thực là một thành phố đầy bao dung. Trong sân bay người qua kẻ lại, ai nấy đều xách theo những chiếc vali đủ màu sắc, đeo tai nghe, dáng vẻ thanh lịch của giới doanh nhân thành đạt. Những dãy cửa hàng đồ hiệu, những khu ăn uống tinh tế… tất cả đều kể lể sự thời thượng, hào nhoáng và phồn hoa của Thâm Quyến. Đối lập hoàn toàn với sự khép kín, lặp lại, bẩn thỉu và hỗn loạn của công xưởng điện tử, nơi này như thể bị xé toạc thành hai thế giới riêng biệt.
Ngồi giữa sự tinh tế phồn hoa này, ai có thể hình dung nổi những gì đã trải qua trong ba tháng vừa rồi. Tập đoàn Hoa Đạt nằm trong khu vực bảo thuế, được hưởng chính sách miễn thuế nhập khẩu cho hàng gia công.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!