Chương 16: (Vô Đề)

Nhìn biểu cảm của Diêu Viễn là Nhất Nặc biết thừa cô đang nghĩ gì, bèn quay sang nói với Lê Tinh Vũ: "Cô không biết mỗi lần Diêu Viễn đi nhảy buồn cười thế nào đâu. Con gái bên này toàn nhét chìa khóa với điện thoại vào áo ngực, ăn mặc mát mẻ, quẩy sao cho tiện thì quẩy. Còn nó thì ăn mặc chỉnh tề, còn đeo theo cái túi, xong vào club thì cúi gằm mặt xuống nhảy, không dám nhìn ai, sợ người ta rủ đấu nhảy."

"Chắc do Diêu Viễn không ở nước ngoài lâu. Hồi tôi mới ra nước ngoài đi học cũng thế, cô biết đấy, người phương Tây họ điện nước đầy đủ, lần đầu thấy người ta móc điện thoại từ trong áo ngực ra tôi cũng hơi sốc, sau quen rồi thì thấy bình thường. Mát mẻ nhẹ người, cứ thế mà quẩy, đấu nhảy theo nhạc sướng lắm."

"Thật hay giả đấy, không phải đi xả hormone à?" Nhất Nặc trêu chọc.

Lê Tinh Vũ cười hì hì, đánh trống lảng sang chuyện khác: "Rất muốn xem Diêu Viễn đi quẩy nha."

Lê Tinh Vũ và Nhất Nặc đập tay nhau cái "bốp", cười rũ rượi ẩn ý: "Gu chúng ta giống nhau, thích cái kiểu nghiêm túc một cách phóng túng."

"Tao nghiêm túc chỗ nào?" Diêu Viễn cảm thấy đây rõ ràng là một sự hiểu lầm sâu sắc.

"Mày không nghiêm túc, mày là kiểu cắm mặt xuống đất mà nhảy."

"…"

Biết thế chẳng đi quẩy làm gì.

"Hồi đại học Diêu Viễn từ chối người theo đuổi, nó bảo chúng ta không hợp, đối phương hỏi không hợp ở chỗ nào. Nó liền viết xoẹt xoẹt bốn phương trình Maxwell rồi hỏi người ta: "Cậu có suy ra được tốc độ ánh sáng từ đây không?" Nếu không được thì thôi đi, đằng này đối phương lại bảo được, nhưng cần chút thời gian. Nó lại nói: "Ngại quá, trong nhóm phương trình này tốc độ ánh sáng là hằng số rồi, không cần thời gian đâu, đây chỉ là nhóm công thức sóng thôi"."

"Diêu Viễn học Vật lý à?" Lê Tinh Vũ hỏi.

"Không, dân máy tính mà đi ra đề Vật lý cho người ta đấy." Nhất Nặc cười đáp.

"Tôi thấy chắc Diêu Viễn thích con trai giỏi Vật lý." Lê Tinh Vũ nói.

"…" Tuổi trẻ chưa trải sự đời.

"Hôm nay là đại hội bóc lịch sử đen của tao hả?" Diêu Viễn làm bộ định bịt miệng Nhất Nặc: "Đừng ép tao kể chuyện mày hôn nhau với ai đó mà cười sằng sặc nhé."

Nhất Nặc hôn chụt vào lòng bàn tay Diêu Viễn, xin tha: "Thôi thôi, tao kể nốt cái cuối cùng này thôi được không?"

Diêu Viễn tê rần da đầu với con ả này.

"Nếu cô hỏi Diêu Viễn là anh chàng này có đẹp trai không, Diêu Viễn kiểu gì cũng nói: "Ừ, không thể nói là không đẹp trai". Không phải là đẹp trai, cũng không phải là không đẹp trai, mà là không thể nói là không đẹp trai, cô nghe xem có nghiêm túc không? Không biết trong lòng Diêu Viễn trai đẹp có phải là một bài toán không nữa, tôi chưa từng nghe nó khen gã nào đẹp trai cả."

Thi Nhất Nặc hỏi cô có đẹp trai hay không, thì câu trả lời "đẹp" hoặc "không đẹp" đều mang tính chủ quan. Cô không có khuynh hướng chủ quan, nên câu trả lời của cô chỉ là mô tả sự thật chứ không phải phán đoán cảm tính.

Nghĩ đến đây, tim Diêu Viễn bỗng hẫng một nhịp, một cảm xúc kỳ lạ khó tả dâng lên. Cô bắt đầu hoài nghi, thật sự cô chưa từng khen ai đẹp trai sao? Gần đây cô cảm thấy có một người đàn ông rất đẹp trai, nhìn góc nào cũng đẹp, lẽ nào do lâu quá không yêu đương nên thấy sắc nảy lòng tham đến mức độ này rồi?

"Haizz, tiếc là đáp án bài toán mang tên Thương Kha bị spoil mất rồi, mất cả vui." Lê Tinh Vũ vẫn còn canh cánh trong lòng vụ đó, lại vỗ vỗ mu bàn tay Diêu Viễn: "Mau kể vụ Nhất Nặc hôn nhau cười sằng sặc đi."

Lần này đến lượt Nhất Nặc cầu xin Diêu Viễn đổi chủ đề, còn Lê Tinh Vũ thì xúi Diêu Viễn kể, ba người cười đùa rôm rả thành một đoàn.

Không để ý Raymond đã đặt một hàng bảy ly rượu lên quầy bar từ lúc nào. Raymond hô to một tiếng: "Girls!" Ba cô gái cười nói tách ra, lắng nghe Raymond giới thiệu bảy loại rượu đặc biệt này.

Tiếng nhạc trên lầu đã vang lên, Lê Tinh Vũ hết hứng thú định lên chào một tiếng rồi về, Nhất Nặc có việc cũng phải lên đó, dặn Diêu Viễn lát nữa lên sau, Diêu Viễn đồng ý.

Trong góc tối ở quầy bar có tiếng cười khẽ, người đó vừa đi vừa nhắn tin WeChat cho Thương Kha: [Tốc độ nhanh thế, lên thẳng base 3 luôn rồi sao? Diêu Viễn bảo mày yếu kìa.]

Thương Kha tự động bỏ qua cụm từ lên thẳng base 3: [Khoản nào không được?]

Trình Thế An: [Hàng dùng yếu, mày bảo khoản nào.]

Thương Kha: "…"

Trình Thế An nhe răng cười đắc ý, cuối cùng cũng nắm được thóp của thằng bạn, cái thóp này đủ để cười nhạo cả vạn năm: [Ha ha ha, người anh em rốt cuộc mày có được hay không thế? Ăn không nổi món cứng thì đừng có tùy tiện động đũa chứ.]

Thương Kha: [Không nói thật.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!