Chương 103: (Vô Đề)

Tháng Ba mùa xuân năm sau, Công nghệ Ba Quang đổi tên thành Công nghệ Tinh Sách và niêm yết trên sàn Khoa học Công nghệ.

​Thương Kha trở lại Thượng Hải. Trong suốt một năm qua tại Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ, Diệp Đạo Sinh đã gánh vác phần lớn công việc, từ sàng lọc dự án giai đoạn đầu, đánh giá cho đến thẩm định chuyên sâu đều do anh ấy cùng đội ngũ thực hiện. Tuy nhiên, đến giai đoạn quyết định cuối cùng, Diệp Đạo Sinh vẫn cần bàn bạc kỹ lưỡng với Thương Kha. Do không tham gia trực tiếp vào các công việc tuyến đầu, chỉ thông qua văn bản tài liệu và họp video, Thương Kha đã bỏ lỡ không ít thông tin chi tiết.

Có rất nhiều dự án hỗn loạn, tỷ lệ khởi kiện yêu cầu mua lại cổ phần là cực kỳ cao.

Trong khi đó, đơn vị MCN mà Quỹ đầu tư Thâm Hải rót vốn đã bùng nổ và mang về lợi nhuận khổng lồ. Hàn Tinh Triển dồn phần lớn tâm sức vào việc vận hành công ty này, khiến định hướng của Thâm Hải bị thu hẹp vào một lĩnh vực chuyên biệt. Lần này trở về, Thương Kha cũng cần thảo luận lại với Hàn Tinh Triển để hoạch định hướng đi mới cho Thâm Hải, có thể là tách nhỏ mô hình hoặc mời thêm đối tác mới.

Tan làm buổi tối, Diệp Đạo Sinh nói muốn tổ chức tiệc đón gió cho anh. Hai người cùng đến chỗ Tạ Triết Tây ăn tối. Vì buổi trưa cũng vừa ăn ở đây xong nên Thương Kha cằn nhằn: "Đón gió kiểu gì thế này, dạo này mày rảnh rỗi quá phải không?"

Công nghệ Tinh Sách lên sàn, mục tiêu lợi nhuận năm nay của Thâm Nhuệ đã hoàn thành được một nửa, cũng coi như tạm ổn. Diệp Đạo Sinh nói: "Lâu lắm không gặp, nhớ mày ghê."

Thương Kha nổi hết cả da gà: "Mẹ kiếp, mày uống lộn thuốc hả."

Diệp Đạo Sinh hỏi: "Mày không về Thâm Quyến nữa sao?"

Thương Kha đáp: "Chuyển hẳn về Thượng Hải rồi."

Thương Kha đã trì hoãn mãi cho đến khi Chủ tịch Thương về nước, sau đó nhanh chóng bàn giao công việc rồi từ Thâm Quyến bay về Thượng Hải. Hơn nửa năm qua thái độ của Thương Kha vô cùng kiên quyết, mềm mỏng hay cứng rắn đều không lay chuyển được. Sự giằng co cuối cùng kết thúc bằng việc Thương Kha công khai tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn với báo chí rằng anh tuyệt đối sẽ không kế thừa An Ảnh Medical.

Chủ tịch Thương mắng anh xối xả, bảo anh đang tự tuyệt đường lui của mình, Thương Kha đáp An Ảnh Medical không phải là đường lui của anh.

Trong một năm qua ở An Ảnh Medical, nền tảng của anh quá mỏng, việc thu thập thông tin tổng hợp về hiện trạng ngành, nghiệp vụ và chính sách cũng như tích hợp tài nguyên không đủ để hỗ trợ cho năng lực ra quyết định và phán đoán cần thiết khi đối mặt với các vấn đề cần cân nhắc thiệt hơn. Anh chỉ có thể không ngừng suy nghĩ về Kế hoạch B.

Vốn dĩ Chủ tịch Thương ra quyết định chỉ cần một Kế hoạch A, nhưng đổi sang anh làm thì cần thêm Kế hoạch B và C để phòng ngừa sai lầm trong quyết sách dẫn đến cục diện không thể cứu vãn. Những việc này tiêu hao tâm lực và tinh lực khổng lồ, khiến anh làm việc rất lực bất tòng tâm. Đứng trên lập trường khách quan và công bằng, Lưu Chính Tư – người đã gắn bó với An Ảnh Medical mười lăm năm và đang ở độ tuổi sung sức, có khả năng đưa ra những quyết sách có lợi cho sự phát triển lâu dài của công ty hơn anh nhiều.

Chủ tịch Thương mặt mày tái mét, không thốt nên lời. Việc An Ảnh đóng cửa thị trường Bắc Mỹ và giá cổ phiếu sụt giảm chỉ là khó khăn nhất thời. Khả năng sản phẩm mạnh mẽ, rào cản công nghệ, hệ thống kênh phân phối toàn diện và năng lực chiến lược tổ chức của An Ảnh đều đã hoàn thiện. Ông dù không ở trong nước cũng sẵn lòng giao quyền cho Thương Kha, một cơ hội tốt như vậy mà anh không biết nắm bắt. Ông cảm thấy lựa chọn của Thương Kha là cực kỳ tùy tiện và thiếu trách nhiệm.

Sau khi Thương Kha ngồi xuống, hình xăm trên cánh tay lộ ra một chút từ ống tay áo phông. Diệp Đạo Sinh hỏi: "Cái gì trên tay mày đấy?"

Thương Kha đáp: "Hình xăm."

Diệp Đạo Sinh hỏi: "Hình xăm gì?"

Thương Kha nói: "Hình xăm đôi."

Diệp Đạo Sinh đứng dậy, ghé sát vào vén tay áo phông của anh lên để nhìn rõ nội dung hình xăm, rồi suýt phát điên: "Bọn mày sến súa quá thể, cái này mà cũng nói ra miệng được, lại còn xăm lên người nữa. Mày có chắc là hai người chưa chia tay không?"

Mấy cuộc họp cổ đông gần đây của Thâm Nhuệ, Diêu Viễn đều ở Đức. Một người ở Đức, một người ở Thâm Quyến, thật không biết yêu đương kiểu gì.

Thương Kha nói: "Không chia tay được đâu. Ăn nhanh lên, lát nữa tao còn đi đón người."

Diệp Đạo Sinh hỏi: "Diêu Viễn về tham dự nghi thức niêm yết của Tinh Sách à?"

Thương Kha đáp: "Ừ."

Thương Kha canh giờ ăn xong bữa tối rồi lái xe ra sân bay. Trên đường đi anh nhận được tin nhắn WeChat của Diêu Viễn: [Thương Kha, em vui quá đi mất, cuối cùng cũng được gặp nhau rồi.]

Thương Kha gửi tin nhắn thoại trả lời: [Anh cũng rất vui.]

Diêu Viễn hỏi: [Anh có đẹp trai hơn không, có quyến rũ hơn không?]

Thương Kha đáp: [Em thấy sao?]

Mới hôm qua họ vừa gọi video cho nhau. Diêu Viễn đi bộ đường dài vào sáng sớm, mặc bộ đồ leo núi màu đen. Thương Kha đã "leo núi" cùng cô qua màn hình điện thoại. Cô và đội ngũ của mình sống tại một thị trấn thung lũng được bao bọc bởi núi non ba phía có tên là Bodenwerder. Dòng sông Weser chảy xuyên qua thành phố, chia đôi thị trấn nhỏ nằm giữa những đồi núi phía Tây Nam Hanover.

Sáng sớm ra khỏi nhà chạy bộ một đoạn dọc bờ sông rồi đi Hiking là một trải nghiệm cực kỳ sảng khoái. Lần đầu Diêu Viễn đi Hiking cùng đội ngũ người Đức, nhóm người này ai nấy đều đi bộ như bay, vừa đi vừa thảo luận về cơ học lượng tử. Thể lực Diêu Viễn không theo kịp khiến não cũng chẳng buồn vận động. Sau đó, mỗi khi đi Hiking buổi sáng, cô đều gọi video cho Thương Kha, vừa leo vừa trò chuyện rất vui vẻ.

Diêu Viễn nói: [Gửi cho em một tấm ảnh đi.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!