Sau khi công việc ở California kết thúc, Diêu Viễn nhận được thư mời từ doanh nghiệp thiết bị bán dẫn của Đức do Từ Đinh Kiều gửi tới. Do không mua được vé máy bay từ San Francisco đến Hannover, cô đành bay từ San Francisco đến Dresden.
Đến sân bay Dresden, cô chuyển sang tàu cao tốc để tới Hannover. Diêu Viễn có thói quen luôn giữ túi máy tính bên người, bên trong chứa quá nhiều tài liệu quan trọng, nếu lỡ mất thì vô cùng rắc rối, cũng may là suốt dọc đường mọi chuyện đều suôn sẻ.
Đến Hannover, cô cần hội họp với công ty môi giới đầu tư. Diêu Viễn ra khỏi nhà ga, đứng ở một góc quảng trường, vai đeo túi máy tính, một tay vịn vali xách tay, đầu cúi xuống tìm số điện thoại trên di động để liên lạc với bên môi giới.
Bỗng nhiên, khóe mắt cô thoáng thấy một bóng người lao tới, kẻ đó giật phăng chiếc điện thoại trên tay Diêu Viễn rồi bỏ chạy. Diêu Viễn lập tức ấn chốt tay kéo vali xuống, xách vali lên đuổi theo thật nhanh, vừa đuổi vừa hô lớn: "Help! Help!"
Hannover là một ga trung chuyển lớn, quảng trường rất đông người. Cả cô và tên trộm đều không chạy nhanh được, vali của cô thỉnh thoảng lại va vào người đi đường, chạy chưa được bao lâu thì đã không đuổi kịp nữa.
Cô ném vali xuống đất, hai tay chống lên đầu gối thở hổn hển, vừa thở vừa nghĩ cách liên lạc với công ty môi giới. Giờ chỉ còn cách gọi cho Thương Kha trước, nhờ anh tìm phương thức liên lạc giúp.
Đúng lúc này, một người đàn ông Đức mặc áo khoác gió màu đen, đeo balo leo núi chạy tới bảo rằng đã nhìn thấy tên trộm, sau đó hô hào thêm vài người nữa cùng đuổi theo.
Diêu Viễn chạy theo nhóm người Đức xa lạ này truy đuổi tên trộm. Càng đuổi, số người tham gia càng đông, tạo thành một nhóm người hùng hậu cùng nhau vây bắt.
Người đàn ông Đức mặc áo khoác gió đen dẫn đầu đã tóm được tên trộm, giật lại chiếc điện thoại từ tay hắn rồi trả cho Diêu Viễn. Đám đông vây xem bắt đầu chửi mắng tên trộm bằng tiếng Đức, Diêu Viễn nghe không hiểu.
Cầm lại điện thoại, cô phát hiện màn hình hiển thị bị khóa một trăm hai mươi hai phút do nhập sai mật khẩu quá nhiều lần, trong khi toàn bộ danh bạ liên lạc đều nằm trong máy.
Đợi đến hai tiếng sau khi điện thoại mở khóa, cô thấy công ty môi giới đầu tư đã gọi nhỡ mấy cuộc, Thương Kha cũng gọi cho cô rất nhiều lần.
Diêu Viễn gọi lại cho Thương Kha trước: "Thương Kha, điện thoại của em vừa bị trộm giật mất, em không sao, em sẽ liên lạc với bên môi giới ngay."
Thương Kha cảm thấy để Diêu Viễn như vậy thực sự quá không an toàn. Một người phụ nữ đơn thân độc mã chạy sang châu Âu thực hiện một thương vụ có giá trị giao dịch lớn đến thế, bản chất con người ở đâu trên thế giới này cũng giống nhau, thế lực quá mỏng manh rất dễ k*ch th*ch sự ác ý trong lòng người.
Anh không hề biết Diêu Viễn bay thẳng từ San Francisco đến Hannover, mãi đến khi công ty môi giới đầu tư gọi điện báo rằng đã hẹn gặp Diêu Viễn ở ga tàu Hannover nhưng không liên lạc được với cô.
Anh sợ đến toát mồ hôi lạnh, lập tức nghĩ ngay đến việc công ty thiết bị bán dẫn vốn Đức kia là do Từ Đinh Kiều giới thiệu và có ý định bán. Đàn ông nhìn đàn ông có tâm tư gì thì quá rõ rồi. Đàn ông đều là sinh vật đơn bào, nhìn thấy phụ nữ sẽ chỉ nảy sinh hai loại phán đoán, xinh đẹp thì có thể ngủ cùng, không xinh thì chỉ có thể hợp tác.
Từ Đinh Kiều bắt đầu có những động tác thừa thãi từ buổi triển lãm nghệ thuật. Những hành động vượt quá giới hạn giao tiếp bình thường chính là nỗ lực làm mờ ranh giới cư xử, nói dễ nghe là mập mờ, nói khó nghe là xâm chiếm. Thương Kha đã nhịn Từ Đinh Kiều hai lần, tuyệt đối sẽ không nhịn lần thứ ba. Nhưng vì sự an toàn của Diêu Viễn, lúc này anh thực sự thà để Từ Đinh Kiều đi cùng cô còn hơn, lần thứ ba này anh cũng có thể nhịn.
Anh lập tức bảo Tôn Hoành mua vé máy bay đi Hannover, lại gọi điện cho bạn bè ở địa phương nhờ giúp đỡ. Nếu Diêu Viễn thực sự xảy ra chuyện gì, tất cả những việc này cũng chỉ là biện pháp khắc phục hậu quả mà thôi.
May mắn là rất nhanh sau đó anh nhận được điện thoại của Diêu Viễn. Nghe cô kể xong, anh nói: "Diêu Viễn, anh đã bảo Tôn Hoành mua vé bay sang Hannover rồi."
Diêu Viễn định nói gì đó thì Thương Kha ngắt lời: "Em đừng vội từ chối. Tôn Hoành có kinh nghiệm đầu tư sáp nhập các doanh nghiệp châu Âu, cậu ấy có thể giúp em. Em đi một mình vẫn quá mạo hiểm, anh không yên tâm."
Diêu Viễn suy nghĩ một chút rồi đáp: "Vậy cũng được."
Diêu Viễn cùng công ty môi giới đầu tư đến công ty thiết bị bán dẫn. Wolfgang, con trai của người sáng lập và là CEO đương nhiệm, đã tiếp đón Diêu Viễn. Trong bữa tối ngày đầu tiên tham quan doanh nghiệp, cuối cùng cô cũng đợi được Tôn Hoành. Và sau khi Tôn Hoành đến, Diêu Viễn mới hiểu tại sao mình lại cần một trợ lý.
Trước khi Tôn Hoành đến, buổi sáng ra cửa Diêu Viễn phải nhờ khách sạn gọi xe giúp, ngày đầu tiên phải đợi mất mười phút, suýt chút nữa thì trễ hẹn. Đến nơi lại phải liên hệ với bên môi giới, hội họp xong mới cùng nhau vào nhà máy. Tài liệu bên môi giới đưa ra rất nhiều, Diêu Viễn phải đọc từ đầu đến cuối để tìm trọng điểm.
Sau khi Tôn Hoành đến, buổi sáng Diêu Viễn ra cửa thì taxi đã đợi sẵn, xuống xe là thấy bên môi giới đã chờ ở đó. Với đống tài liệu bên môi giới đưa, Tôn Hoành sẽ tóm tắt lại những nội dung trọng tâm. Anh ấy còn liệt kê toàn bộ các điểm mấu chốt cần khảo sát trong quá trình thu mua, lập bảng tiến độ của mục tiêu thu mua, thời gian nào làm việc gì đều rõ ràng rành mạch.
Diêu Viễn chỉ cần tập trung khảo sát kỹ thuật, sản phẩm, đội ngũ và khách hàng của mục tiêu đầu tư. Các công việc hành chính quản lý Tôn Hoành lo liệu tất cả, đồng thời cũng phối hợp hỗ trợ Diêu Viễn trong quá trình đàm phán.
Khi tổ chức môi giới đầu tư theo thông lệ hỏi về ngân sách thu mua, Tôn Hoành trực tiếp ngắt lời: "Chúng ta đã hợp tác nhiều lần, đừng hỏi những câu hỏi vô giá trị này nữa, xin các vị hãy đưa ra định giá thương mại của mục tiêu đầu tư một cách chuyên nghiệp và thuyết phục."
Chuyến đi Hannover lần này kéo dài tổng cộng bảy ngày. Ngày cuối cùng, doanh nghiệp thiết bị bán dẫn đưa ra phương án tài chính, trong đó có một điều khoản yêu cầu bên mua phải mua lại nhà máy của họ tại Trung Quốc, nhà máy này nằm ở Thâm Quyến.
Diêu Viễn xem kỹ tài liệu về nhà máy này, chủ yếu bao gồm nhà xưởng và đội ngũ dịch vụ hậu mãi, những thứ này đối với Diêu Viễn không có ý nghĩa lớn lắm.
Trước khi về nước, Diêu Viễn thu dọn hành lý rồi nằm trên giường gọi điện cho Thương Kha: "Ngày mai em về nước, Tôn Hoành đã nói với anh chưa?"
Thương Kha đáp: "Tôn Hoành sẽ không báo cáo với anh về lịch trình công việc của em."
Câu nói này khiến sự công nhận của Diêu Viễn đối với năng lực chuyên môn và đạo đức nghề nghiệp của Tôn Hoành lại tăng lên một bậc: "Tôn Hoành siêu đẹp trai, siêu tuyệt vời, chuyến đi này anh ấy giúp em rất nhiều."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!