Diêu Viễn, chú ngựa ô bí ẩn chưa rõ thực hư ra sao, chính thức thách đấu Thương Kha, tay chơi Poker lão luyện trong giới đầu tư bằng một ván solo.
Lấy chuyện hẹn hò của Thương Kha và Diêu Viễn ra làm tiền cược, nghe qua thì đúng là lời nói càn dở. Nhưng kỳ lạ thay, phản ứng của người trong cuộc lại rất bình thản. Cô gái kia thì không rõ nguồn cơn, còn Thương Kha vốn là kẻ ghét nhất việc mang phụ nữ ra đùa cợt, vậy mà anh lại thốt lên hai chữ: "Có thể".
Chẳng biết ai là người tiên phong huýt sáo, rồi tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên, lấn át cả tiếng đàn hát của mấy cao thủ võ lâm âm nhạc trên tầng hai. Khung cảnh nhất thời trở nên hỗn loạn nhưng cũng đầy nhiệt huyết.
Vương Nhữ Ba không có suất lên bàn bài, đứng ngoài ngứa ngáy chân tay, trong lúc cấp bách bèn mở luôn kèo cá cược bên ngoài.
Mọi người trên lầu lần lượt kéo xuống xem náo nhiệt, Thi Nhất Nặc và Tiêu Dương cũng có mặt. Khóe mắt Thương Kha lướt qua Tiêu Dương, rồi dừng lại ở cô gái đang đứng cạnh cậu ấy.
Phần lớn mọi người đều đặt cửa Thương Kha thắng, riêng Thi Nhất Nặc và Tiêu Dương thì vô điều kiện đặt cược cho Diêu Viễn. Vương Nhữ Ba có lẽ bị Diêu Viễn hành đến mức mắc hội chứng Stockholm, anh ta muốn đặt cửa Diêu Viễn, bởi nếu cô thắng thì ít nhất cũng chứng minh được rằng anh ta thua không phải do trình quá cùi. Anh ta mở miệng hỏi Diêu Viễn: "Cô có thắng được không?"
Diêu Viễn hoàn toàn mù tịt về phong cách chơi của Thương Kha, trong khi bốn chữ "trí tuệ nhân tạo" ban nãy coi như đã bóc trần lối chơi của cô rồi. Trong tình thế địch biết ta mà ta không biết địch, lại gặp phải cao thủ, xác suất thắng quả thực không cao. Cô đáp: "Tôi nghĩ nằm trong khoảng hai mươi phần trăm đến hai mươi lăm phần trăm."
Vương Nhữ Ba ngơ ngác toàn tập: "Một là thắng hai là thua, không phải là năm mươi sao, đâu ra cái số hai mươi với hai mươi lăm thế?"
Diêu Viễn còn chưa kịp mở miệng, Thương Kha nãy giờ vẫn dựa lưng vào ghế, thuận tay nhặt quả táo trên bàn nhỏ bên cạnh nhét vào miệng Lão Vương: "Nghỉ ngơi chút đi, đến khả năng và xác suất còn không phân biệt được mà đòi bàn luận."
Vương Nhữ Ba phục sát đất, tế bào não chết đi không biết bao nhiêu mà kể. Anh ta cắn một miếng táo, trêu chọc Diêu Viễn: "Cô là dân Toán học hả, sao mà nghiêm túc chặt chẽ quá vậy?"
Nhất Nặc đứng bên cạnh nói chen vào: "Anh không hiểu đâu, tư duy logic chặt chẽ là tố chất cơ bản của Tiến sĩ ngành kỹ thuật đấy."
"Đù!" Vương Nhữ Ba và Trình Thế An đồng thanh thốt lên. Hai người nhìn nhau, hoàn toàn không nhìn ra được điều này. Nói sao nhỉ, trông Diêu Viễn thực sự không giống kiểu Tiến sĩ kỹ thuật cho lắm.
Trình Thế An đã có định kiến ngay từ đầu, cứ tưởng Diêu Viễn là kiểu con gái xinh đẹp không có nghề nghiệp đàng hoàng, phải đi buôn hàng xách tay kiếm tiền, quẹt thẻ tín dụng cũng phải cố ngồi hạng thương gia. Kiểu người này trong giới của Trình Thế An gặp nhiều rồi.
Lúc trước mời đi Santorini thì không chịu đi cùng, giờ lại mò đến buổi tụ tập này chơi, ai biết được có phải do hóng được tin Thương Kha ở đây nên mới giở trò vờ tha để bắt hay không. Nhưng ngặt nỗi cô nàng đánh Poker lại khá cừ, ít nói, ít biểu cảm, ra bài nhanh, mang phong thái thong dong bốn lạng đẩy ngàn cân, dường như chẳng quan tâm gì cả.
Trình Thế An cảm thấy lấn cấn trong lòng, lo thay cho người anh em tốt, cảm giác cô gái này thủ đoạn cũng cao tay lắm.
"Tiến sĩ trường nào thế?" Trình Thế An hỏi. Vừa dứt lời đã thấy không ổn, câu hỏi này nghe có vẻ sặc mùi khiêu khích gây sự, ít nhiều có phần bất lịch sự.
Diêu Viễn đáp: "Trường bình thường thôi."
Thấy cái thái độ nói năng khiêm tốn kiểu nửa vời này, Trình Thế An chẳng hiểu sao lại muốn làm cho ra lẽ: "Trường bình thường là trường nào?"
Diêu Viễn nói: "Đại học A."
Vương Nhữ Ba và Trình Thế An đồng thanh: "Vãi! Thế mà gọi là bình thường á?"
Trình Thế An cũng buộc phải thừa nhận phong cách chơi bài của Diêu Viễn đúng chất Tiến sĩ kỹ thuật, ổn định, chuẩn xác, thực thi chiến lược một cách nghiêm ngặt sau khi đã tính toán xác suất cực nhanh.
Ngay cả trong giới của Trình Thế An, dù có rất nhiều đường tắt để vào được đại học tốt, nhưng họ vẫn luôn có cái nhìn nể trọng đối với những người có học vấn thực thụ. Trình Thế An thầm nghĩ Thương Kha biết Diêu Viễn, nhưng Diêu Viễn lại không biết Thương Kha, chẳng lẽ cô ấy là một người nổi tiếng nhưng sống kín tiếng? Anh ấy quyết định lát nữa về sẽ tra cứu thử xem sao.
Nhất Nặc ôm vai Diêu Viễn, nén tiếng cười nói nhỏ: "Phải công nhận mày đúng là bà trùm Versailles, nhưng mà tao thích."
Vương Nhữ Ba méo xệch mặt mày: "Không chơi lại với đám học sinh giỏi các người, thôi để học sinh giỏi tự chơi với nhau đi."
Diêu Viễn nói: "Thực ra cũng chưa chắc đã liên quan đâu."
Vương Nhữ Ba trừng mắt nhìn cô. Chẳng lẽ cô định bảo là liên quan đến chỉ số IQ sao? Thế thì hơi ngông đấy nhé. "Ý cô là sao?"
Diêu Viễn nhìn chéo sang phía Thương Kha, điềm nhiên đáp: "Còn tùy vào vận may nữa."
Vương Nhữ Ba hiểu ngay vấn đề: "Được, để xem cô và Thương Kha ai may mắn hơn."
Trình Thế An nhìn theo ánh mắt Diêu Viễn về phía Thương Kha. Thằng bạn chí cốt của anh ấy không nói năng gì cả, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt rất tự nhiên, không hề có chút ngạc nhiên nào, khóe miệng còn vương rõ nét cười.
Với Thương Kha, Poker là một cuộc đấu trí về tinh thần, đầy k*ch th*ch và chân thực. Một khi đã ngồi lên bàn bài là gạt bỏ mọi tạp niệm, toàn tâm toàn ý bật chế độ thi đấu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!