Chương 7: (Vô Đề)

Buổi chiều, khi Tịch Phong đến thăm Hạ Vân Thanh, cậu còn đặc biệt mang theo hai gói thuốc cảm hòa tan. Dĩ nhiên thuốc không phải của cậu, mà là xin từ mấy đồng nghiệp nữ trong văn phòng.

Đồng nghiệp nữ hỏi có phải cậu bị cảm rồi không, Tịch Phong chỉ cười hề hề, không trả lời.

Lúc đó đúng vào kỳ quyết toán quý của phòng tài vụ, khi Tịch Phong bước vào văn phòng lớn thì thấy mọi người đều vùi đầu vào công việc, không ai để ý đến cậu.

Vậy cũng tốt, điều cậu sợ nhất là mọi người đều biết cậu đến tìm Hạ Vân Thanh.

Tịch Phong hít một hơi thật sâu, vừa nghĩ tuy Hạ Vân Thanh có chút vấn đề, nhưng không nên kỳ thị anh ta, lại vừa lo lắng người khác sẽ nghĩ cậu cùng loại với Hạ Vân Thanh, trong lòng giằng co mâu thuẫn.

Hạ Vân Thanh đang ở trong văn phòng riêng.

Tịch Phong gõ cửa.

Anh tưởng là cấp dưới của mình nên không ngẩng đầu mà chỉ nói: "Vào đi."

Tịch Phong bước vào, thấy Hạ Vân Thanh vẫn chưa phát hiện ra là mình, liền đặt thuốc cảm lên bàn, đồng thời mở miệng hỏi: "Cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?"

Hạ Vân Thanh kinh ngạc ngẩng đầu, đôi mắt sau kính lộ ra vẻ bất ngờ: "Sao lại là cậu?"

Tịch Phong đứng bên bàn làm việc của anh, tay đút túi, dáng người cao lớn che cả ánh sáng phía sau, tạo ra áp lực vô hình. Cậu liếc nhìn màn hình máy tính rồi nói: "Nghe nói anh bị cảm nên tôi đến xem thế nào."

Hạ Vân Thanh cảm thấy có chút khó hiểu, nhưng vẫn lịch sự nói: "Cảm ơn."

Rồi thôi.

Lúc này, Tịch Phong cảm thấy có chút lúng túng, cố tìm lời để nói: "Bận à?"

Hạ Vân Thanh đáp: "Ừ."

Đúng lúc đó, có người ở ngoài gõ cửa gấp gáp, gọi: "Trưởng phòng!"

Hạ Vân Thanh ngẩng đầu: "Vào đi."

Nhân viên phòng tài vụ bước vào, thấy Tịch Phong đứng đó liền hơi ngạc nhiên, nhưng do đang vội việc nên cũng không để tâm, đi thẳng tới trước mặt Hạ Vân Thanh nói có vấn đề với báo cáo.

Hạ Vân Thanh liền nhận lấy báo cáo để xem, không còn để ý tới Tịch Phong nữa.

Tới lúc này, Tịch Phong thật sự cảm thấy ngượng ngùng, cố gắng nở một nụ cười: "Vậy tôi đi trước nhé."

Trong phòng, hai người kia đều không rảnh để trả lời.

Tịch Phong tiu nghỉu rời đi.

Mãi đến khi cậu đi khỏi Hạ Vân Thanh mới ngẩng đầu liếc nhìn bóng lưng của cậu, rồi lại cúi xuống tiếp tục cùng nhân viên phân tích báo cáo.

Ra khỏi văn phòng lớn của phòng tài vụ, đi tới hành lang, trong lòng Tịch Phong vẫn không thoát khỏi cảm giác gần như buồn bã.

Cậu cũng không biết bản thân bị sao nữa, dù khi mới quen Hạ Vân Thanh, lúc còn chưa thân thiết, đối phương cũng chưa từng lạnh nhạt với cậu như vậy.

Đầu óc Tịch Phong rối bời, cậu nhận ra mình không thể đoán được Hạ Vân Thanh đang nghĩ gì. Đồng thời, cậu cũng không rõ mình muốn làm gì với người này nữa.

Trở lại mối quan hệ như trước? Gần như không thể, vì chính cậu là người muốn chấm dứt trước.

Trong lòng đè nén, như có vật gì khiến cậu ngạt thở.

Trước khi tan làm, Từ Thanh nhắn tin hỏi Tịch Phong có muốn đi ăn tối không.

Tịch Phong nhìn chằm chằm màn hình điện thoại một lúc rồi không từ chối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!