Chương 24: Ngoại truyện 2

Tối thứ Bảy hôm đó, buổi ăn tối khiến Tịch Phong rất căng thẳng, Hạ Vân Thanh nhìn ra được điều đó.

Mặc dù trưa hôm đó Tịch Phong có vẻ như chẳng có chuyện gì, còn nằm trên giường ngủ một giấc trưa, nhưng đến chiều khi tỉnh dậy lại đứng trước tủ quần áo tìm đồ, thay đến hai bộ mới chọn được bộ vừa ý, trán cũng bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

Hạ Vân Thanh vẫn ngồi trước bàn làm việc dùng máy tính xem tài liệu, anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh sáng ngoài trời âm u, mây đen giăng kín trời, có lẽ lát nữa sẽ mưa.

Tịch Phong đứng cạnh giường gấp lại đồ ngủ, nói: "Chắc lát nữa sẽ mưa, thời tiết có chút oi bức."

Hạ Vân Thanh đáp lại: "Không sao, chúng ta đi ô tô mà."

Tịch Phong nghe đến chuyện lái xe thì liên tưởng đến chuyện uống rượu, cậu hỏi: "Chút nữa anh có uống rượu không?"

Hạ Vân Thanh ngẩng đầu nhìn cậu:  "Có, nhưng không uống nhiều đâu, em đừng lo."

Tịch Phong bước tới sau lưng anh, đưa tay nâng cằm anh lên rồi cúi người hôn môi anh, mãi đến khi buông ra mới nói: "Ừm, nghĩ đến chuyện uống rượu là thấy căng thẳng rồi."

Hạ Vân Thanh không vạch trần cậu. Anh biết Tịch Phong căng thẳng không phải vì uống rượu với cha dượng của anh, mà là vì cậu xem tối nay như một buổi "ra mắt phụ huynh" rất trang trọng. Anh muốn nói cậu đừng căng thẳng, nhưng biết nói cũng chẳng ích gì, đành để cậu tùy ý vậy.

Khoảng năm giờ chiều, sợ tắc đường nên Hạ Vân Thanh và Tịch Phong ra khỏi nhà từ sớm.

Tịch Phong mua hai hộp quà sức khỏe lớn dành cho người lớn tuổi xách trên tay. Khi lên lầu, Hạ Vân Thanh nói cậu làm quá rồi.

Tịch Phong nói: "Em bảo mua áo len cho bác gái, anh lại bảo không cần."

Hạ Vân Thanh đáp: "Cũng không cần thật, em làm vậy sẽ dọa bà mất."

Tịch Phong lập tức có chút buồn bã, cảm thấy mình làm gì cũng sai, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, nói: "Lần này tạm thời như vậy, sau này quen hơn rồi mua cái khác, sinh nhật bác gái là lúc nào vậy?"

Hạ Vân Thanh chú ý đến biểu cảm thoáng qua của Tịch Phong, nói: "Đến sinh nhật bà, anh sẽ đi chọn quà cùng em."

Tịch Phong không giấu nổi sự vui sướng, vì hai tay đều xách đồ không thể ôm Hạ Vân Thanh, chỉ có thể cười nói: "Được thôi."

Hạ Vân Thanh bấm chuông cửa.

Mẹ anh nhanh chóng vang lên từ trong nhà: "Ra liền ——" giọng kéo dài mang theo chút phấn khích.

Việc Hạ Vân Thanh là gay, mẹ anh cũng không thể chấp nhận ngay từ đầu. Mà là sau nhiều năm, qua bao lần giằng co giữa hai mẹ con, bà dần nhận ra con trai mình thật sự không thể yêu phụ nữ, thật sự chỉ có thể ở bên đàn ông. Nếu đó là điều không thể thay đổi, thì có một người bạn đời ổn định, ít ra còn tốt hơn là nhìn con sống cô đơn mãi mãi.

Cửa mở ra từ bên trong, Hạ Vân Thanh thấy mẹ anh mặc một chiếc áo cardigan màu vàng nhạt, tóc cũng như được làm kỹ, trông rất chỉn chu.

Bà nhìn Hạ Vân Thanh trước, rồi lại nhìn sang Tịch Phong, nói: "Mau vào đi."

Tịch Phong đưa quà cho bà, bà nhận lấy nhưng lại nói: "Khách sáo quá rồi, chuyện lần trước dì còn chưa có dịp cảm ơn cháu."

Tịch Phong vội nói: "Bác mới là khách sáo, lần trước cháu chỉ giúp chút chuyện nhỏ thôi, bác còn nhớ mãi đến giờ."

Cha dượng của Hạ Vân Thanh là một người đàn ông truyền thống và chính trực. Ông không thể chấp nhận con mình là gay, nhưng vì Hạ Vân Thanh không phải con ruột của ông nên ông vẫn giữ khoảng cách đúng mực — tiếp đãi lịch sự với Hạ Vân Thanh và Tịch Phong, nhưng không can thiệp vào chuyện riêng tư của họ.

Mẹ anh mời họ ngồi xuống. Dù chỉ có bốn người nhưng bà vẫn chuẩn bị đầy bàn đồ ăn.

Hạ Vân Thanh nói với cha dượng: "Con lái xe, để Tịch Phong uống với chú vài ly nhé."

Cha dượng gật đầu, đi đến tủ lấy rượu.

Tịch Phong hơi căng thẳng, ngồi trên ghế mà cả người cứng đờ. Hạ Vân Thanh đi ngang qua vỗ nhẹ vai cậu rồi mới đi tới chỗ ngồi của mình.

Mẹ anh ngồi xuống, bắt đầu quan sát Tịch Phong. Từ đầu bà đã có thiện cảm với Tịch Phong, ngược lại thì bà rất không thích bạn trai cũ của Hạ Vân Thanh, dù đã chia tay nhiều năm rồi.

Nếu phải nói rõ tâm lý này, thì lúc trước bà vẫn chưa chấp nhận con mình yêu đàn ông, nên nhìn Hứa Phong Kiệt thế nào cũng thấy chướng mắt. Nhưng giờ đã chấp nhận rồi, lại thấy Tịch Phong cao ráo đẹp trai, lễ độ, lần trước ở bệnh viện cũng nhiệt tình chu đáo, bà cảm thấy cậu là một lựa chọn lâu dài rất ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!