Chương 23: Ngoại truyện 1

Khi chuông báo thức vang lên lần thứ mười, Hạ Vân Thanh mới vươn tay tắt nó đi. Bên cạnh anh, Tịch Phong vẫn đang ngủ say, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh giấc. Rõ ràng là chính miệng cậu nói muốn dậy sớm mỗi ngày để làm bữa sáng cho Hạ Vân Thanh, vậy mà chuông báo thức đã kêu cả buổi, cậu vẫn ngủ ngon lành không hề nhúc nhích.

Hạ Vân Thanh ngồi dậy, thay đồ rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Việc điều chuyển công tác đến Sùng Phong để sống chung với Tịch Phong là do Hạ Vân Thanh tự lựa chọn. Anh biết rất mạo hiểm, nhưng vẫn không kìm được cảm giác rung động ấy. Đã lâu lắm rồi anh mới lại cảm nhận được sự rung động này. Trong khoảnh khắc ấy, anh như trở lại thời đại học khi vừa mới quen Hứa Phong Kiệt, bề ngoài có vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì như con nai con lạc đường, chạy loạn không phương hướng.

Nếu để mặc cho cảm xúc phát triển, thì nó sẽ trở thành tình yêu. Nếu kịp thời kiềm chế, thì sau này cũng chỉ là một lần rung động thoáng qua mà thôi.

Hạ Vân Thanh từng nghĩ, giá như giữa anh và Tịch Phong không có quá khứ, nếu Tịch Phong xuất hiện trước mặt anh ngay từ đầu với dáng vẻ bây giờ, liệu có phải sẽ tốt hơn không? Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu thật sự không có quá khứ, có lẽ anh cũng sẽ không lựa chọn đến đây để chấp nhận Tịch Phong, vì anh sẽ không ngăn được sự nghi ngờ và lo lắng. Chính vì những gì đã trải qua, anh mới nghĩ: Một người từng trải qua chia ly mất mát mà vẫn một lòng một dạ với mình đến cuối cùng, liệu có đáng tin hơn không?

Rốt cuộc thì tất cả chỉ là giả thiết. Trên đời này điều không nên đoán nhất chính là lòng người và điều không nên đánh cược nhất chính là hạnh phúc của chính mình. Hạ Vân Thanh bằng lòng đến bên cạnh Tịch Phong, chấp nhận cậu, nhưng trong lòng vẫn giữ lại phần cảnh giác. Chỉ cần Tịch Phong bước sai một bước, anh sẽ lập tức rút lui, tuyệt đối không lưu luyến. Người từng chịu tổn thương sẽ càng biết quý trọng bản thân hơn.

Cuối cùng Tịch Phong cũng tỉnh dậy, mắt còn lờ đờ bước ra khỏi phòng, đi thẳng vào bếp, nói:

"Vì sao không gọi em dậy?"

Hạ Vân Thanh đang chiên trứng:  "Chuông báo thức còn không đánh thức được em, nên anh để em ngủ thêm một lát."

Hôm nay ăn mì trứng cà chua. Thật ra cả hai hoàn toàn có thể ra ngoài ăn sáng, nhưng Tịch Phong một lòng muốn tự tay làm cho Hạ Vân Thanh nên đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu trong tủ lạnh, Hạ Vân Thanh dậy sớm liền thuận tay lấy ra nấu luôn.

Tịch Phong vội vã rửa mặt xong, thì Hạ Vân Thanh cũng đã nấu xong hai tô mì bưng ra bàn ăn.

Căn hộ này là Tịch Phong thuê, một phòng ngủ, phòng khách thông với phòng ăn, một bếp và một nhà vệ sinh, đủ để hai người sống chung.

Bàn ăn chỉ là một chiếc bàn vuông nhỏ, đủ chỗ cho hai người ngồi đối diện nhau.

Vừa ăn mì, Tịch Phong vừa cầm điện thoại xem giờ. Thấy Hạ Vân Thanh sắp ăn xong, cậu liền tăng tốc, ăn mấy đũa là sạch tô, rồi đứng dậy mang cả hai tô vào bếp rửa.

Hạ Vân Thanh sắp xếp đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.

Chỗ thuê của Tịch Phong cách công ty rất gần, hằng ngày cả hai đều có thể đi bộ đi làm. Nhưng cũng chính vì quá gần nên họ không ra khỏi nhà cùng lúc mà thường một trước một sau, mỗi người đi một mình.

Tịch Phong từng nói với Hạ Vân Thanh rằng cậu không ngại công khai mối quan hệ của họ. Thậm chí cậu còn nghĩ nếu công khai thì Hạ Vân Thanh sẽ thấy được sự chân thành của mình. Nhưng Hạ Vân Thanh không đồng ý.

Anh đã từng trải qua những thị phi, không lạc quan như Tịch Phong. Trong mắt anh, nếu mối quan hệ này công khai, thứ bị ảnh hưởng không chỉ là tình cảm mà còn là sự nghiệp của cả hai. Anh cũng không muốn đời tư của mình trở thành chủ đề buôn chuyện của người khác.

Buổi sáng, Hạ Vân Thanh đến văn phòng ngồi hơn một tiếng thì hai trưởng phòng bộ phận kinh doanh đã bắt đầu tranh cãi vì một dự án.

Chuyện như vậy thỉnh thoảng lại xảy ra. Từ lúc đầu không quen đến giờ, Hạ Vân Thanh đã có thể bình thản đối mặt, vừa nghe họ tranh cãi, vừa bình tĩnh nhấp cà phê.

Từ sau cuộc tranh giành chức Phó Tổng thất bại lần trước, hai vị trưởng phòng này đã "bể mặt", từ đấu ngầm chuyển thành đấu công khai. Đôi khi Hạ Vân Thanh còn nghi ngờ họ tranh cãi không phải vì thật sự muốn kết quả gì, mà đơn giản chỉ vì thích tranh luận với nhau.

Dự án này Hạ Vân Thanh đã bàn bạc với Tổng Giám đốc, trong lòng cũng đã có kết luận, chỉ là chưa đến lúc công bố. Anh giữ vẻ mặt lạnh nhạt như đang nghiêm túc lắng nghe, thực chất thì tâm trí đã bay đi nơi khác.

Vừa uống cà phê, ánh mắt anh vừa lướt qua cốc cà phê, nhìn sang gương mặt Tịch Phong đang ngồi trên ghế sofa.

Tịch Phong đi cùng cấp trên đến, nói là để báo cáo kế hoạch dự án. Nhưng từ đầu đến giờ chưa nói lời nào, chỉ ngồi nhìn Hạ Vân Thanh đắm đuối.

Hạ Vân Thanh liếc mắt ra hiệu cho cậu thu liễm lại chút, đừng nhìn trắng trợn như vậy.

Nhưng Tịch Phong không nhận ra. Cậu chỉ chăm chú nhìn cằm, yết hầu và cổ áo Hạ Vân Thanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên những ngón tay trắng mịn đang cầm chiếc cốc sứ trắng. Cậu thấy ngón tay của anh gần như cùng một màu với ly sứ, thon dài, móng tay hồng nhạt, sạch sẽ, đầu ngón tay có lớp chai mỏng, khiến cậu không nhịn được nhớ lại cảm giác khi cầm lấy…

Tịch Phong bất giác ngồi thẳng lưng, nuốt nước bọt.

Đúng lúc ấy, Hạ Vân Thanh đặt ly cà phê xuống, dùng chính ngón tay thon dài đó chỉ vào Tịch Phong: "Tịch Phong, cậu nói về kế hoạch của bên cậu đi."

Cuối cùng cũng không nghe nổi hai vị trưởng phòng tranh cãi nữa, anh lên tiếng cắt ngang.

Bị gọi tên bất ngờ, Tịch Phong vội vàng đứng bật dậy từ sofa, nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm túc, quay người tìm bản kế hoạch mang theo, bắt đầu trình bày kỹ càng với Hạ Vân Thanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!