Chương 22: (Vô Đề)

Những lời nghe được từ Tùng Vũ khiến Tịch Phong trằn trọc cả đêm không ngủ được. Cậu nằm trên giường trở mình liên tục, trong đầu như vừa xem xong một buổi trình diễn pháo hoa rực rỡ, tựa như xa tận chân trời nhưng lại dường như có thể với tay chạm tới. Khi buổi biểu diễn kết thúc, đầu óc cậu cũng dần bình tĩnh lại. Tịch Phong hiểu rõ rằng ngày mai vẫn sẽ là ngày mai, mọi thứ vẫn như cũ. Trong bóng tối, cậu nhắm mắt lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng ngày thứ ba sau khi trở về, có một buổi họp báo cáo. Tịch Phong với tư cách là đại diện của chi nhánh, ngồi ở hàng ghế đầu của hội trường. Ghế của Hạ Vân Thanh ở hàng phía sau cậu. Cậu không tiện cứ mãi quay đầu nhìn, chỉ thỉnh thoảng quay lại mới phát hiện Hạ Vân Thanh cũng đến.

Hạ Vân Thanh nhận ra ánh mắt cậu thì khẽ gật đầu chào. Tịch Phong bỗng nhiên cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh, cũng gật đầu đáp lại, tay nắm chặt tài liệu báo cáo, trong lòng dâng trào một niềm phấn khởi đầy tự tin.

Khi đến lượt Tịch Phong lên báo cáo, cậu tập trung cao độ, giọng điệu nghiêm túc. Ban đầu còn hơi hồi hộp, nhưng dần dần càng lúc càng bình tĩnh, cậu muốn để Hạ Vân Thanh thấy được con người hiện tại của mình là như thế nào.

Kết thúc buổi họp, Tịch Phong quay đầu tìm Hạ Vân Thanh thì phát hiện người kia đã rời khỏi hội trường.

Nhưng chẳng bao lâu sau, Tịch Phong nhận được tin nhắn WeChat từ Hạ Vân Thanh, hẹn cậu buổi tối cùng nhau ăn cơm.

Tịch Phong đem tất cả sự hân hoan trong lòng hóa thành một chữ "Được" thật trầm ổn.

Đáng tiếc là, bữa ăn tối hôm ấy cuối cùng lại không thành.

Chiều đó, cấp trên đi cùng Tịch Phong nói rằng tối nay có một bữa tiệc, người mời là phó giám đốc mà Tịch Phong từng làm việc dưới quyền ở tổng công ty.

Loại tiệc này chắc chắn không thể từ chối. Tịch Phong bất đắc dĩ chỉ có thể nhắn tin giải thích tình hình cho Hạ Vân Thanh, cuối cùng hỏi có thể dời sang ngày mai được không.

Về chuyện đó, Hạ Vân Thanh chỉ đáp: "Ngày mai rồi tính."

Tịch Phong lập tức cảm thấy có chút buồn bực, lo sợ "ngày mai rồi tính" sẽ khiến bữa ăn đó bị hoãn vô thời hạn.

Điều Tịch Phong không ngờ là, bữa tiệc tối hôm đó phó giám đốc lại đưa cả Hạ Vân Thanh theo.

Ban đầu, khi thấy Hạ Vân Thanh trong phòng riêng, Tịch Phong không giấu được sự phấn khởi. Nhưng sau khi ngồi xuống, cậu bỗng nhận ra một vấn đề — phó giám đốc dường như đi đâu cũng dẫn theo Hạ Vân Thanh. Điều này khiến người ta khó tránh cảm thấy khó chịu.

Cậu thích Hạ Vân Thanh, cảm thấy anh hoàn hảo không chỗ chê, như báu vật ai ai cũng phải yêu mến, ai cũng nên thích.

Hạ Vân Thanh không hề biết rằng trong khoảnh khắc Tịch Phong bước vào phòng riêng ấy, trong đầu cậu đã trải qua một trận đấu tranh kịch liệt. Hạ Vân Thanh chỉ cùng mọi người đứng dậy, mỉm cười chào hỏi.

Bữa ăn chẳng qua cũng chỉ là chuyện mời rượu uống rượu.

Tịch Phong là người trẻ tuổi nhất bàn, không chỉ uống nhiều nhất, còn phải tận tâm chăm sóc, tiếp đãi từng vị lãnh đạo cấp trên. Thấy ai hết trà thì lập tức rót, ai gọi phục vụ thì chủ động đứng lên đi gọi giúp.

Nếu mẹ Tịch Phong có mặt ở đây, hẳn sẽ đau lòng lắm.

Nhưng ở nơi này, ai sẽ đau lòng vì cậu? Mọi người chỉ nghĩ cậu hiểu chuyện, giỏi đối nhân xử thế, đây là điều đáng khen ở nơi công sở. Vị phó giám đốc cũ thậm chí còn vỗ mạnh vai Tịch Phong khen ngợi cậu trưởng thành, có triển vọng.

Chỉ có Hạ Vân Thanh thỉnh thoảng liếc nhìn cậu, im lặng đưa cho cậu ly trà sau khi cậu uống rượu xong.

Sau bữa ăn, theo sở thích thường lệ của phó giám đốc, mọi người kéo nhau đi hát KTV.

Ngồi trong góc tối của phòng KTV, Tịch Phong mới có thể thở phào nhẹ nhõm, khi không ai để ý đến mình, cậu lặng lẽ ngẩn người nhìn về phía Hạ Vân Thanh.

Cậu đã say, nhưng không dám tỏ ra là mình say. Trong tình huống này, cậu làm sao có thể cho phép mình say? Cậu cũng không tranh giành micro, chỉ nửa nằm trên sofa làm người nghe.

Về sau, cậu phát hiện Hạ Vân Thanh lấy điện thoại từ túi ra, vừa nhận cuộc gọi vừa đi ra ngoài.

Tịch Phong không kìm được ngồi thẳng dậy, do dự không biết có nên tìm cớ đi theo không. Nhưng trong phòng có nhà vệ sinh, cậu chẳng có lý do gì để rời khỏi.

Hai phút sau, cậu thấy Hạ Vân Thanh vội vã quay lại phòng, vẫn cầm điện thoại trong tay, lông mày khẽ nhíu.

Từ lúc nhận cuộc gọi, Hạ Vân Thanh không giãn chân mày ra lần nào, như đang có tâm sự. Ngồi chưa đến hai phút, anh như chợt nhớ ra điều gì, lại đứng dậy đi ra ngoài lần nữa.

Tịch Phong thấy lạ, không biết Hạ Vân Thanh đi đâu, vì anh chẳng chào ai. Nghĩ một lúc không nhịn được nữa, Tịch Phong cũng rời khỏi sofa, theo ra ngoài.

Bước chân cậu có phần loạng choạng, lúc ra khỏi cửa còn va vào khung cửa, đau đến nhíu mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!