Chưa đầy một tháng sau khi Hạ Vân Thanh rời đi, Tịch Phong đã chủ động xin một cơ hội theo cấp trên quay về tổng công ty để báo cáo công việc.
Lần này ngoài việc báo cáo công tác, còn phải tham dự hai cuộc họp. Giữa hai cuộc họp có vài ngày gián đoạn, đến khi cuộc họp thứ hai kết thúc thì cũng đã là chuyện của một tuần sau.
Vì vậy chuyến đi này tương đương với việc Tịch Phong có một tuần đi công tác.
Đã nửa năm kể từ ngày rời khỏi tổng công ty, khi Tịch Phong xuất hiện trở lại thì khí chất đã thay đổi hoàn toàn. Cậu mặc âu phục, thắt cà vạt, tay xách cặp tài liệu đi cùng cấp trên bước vào sảnh chính của công ty.
Tại sảnh tầng một, cậu gặp một đồng nghiệp cũ từng cùng bộ phận, người này sững lại một chút khi nhìn thấy cậu rồi lớn tiếng gọi: "Tịch Phong?"
Tịch Phong quay đầu lại nhìn người ấy, mỉm cười gật đầu một cái. Vì không tiện nán lại quá lâu nên chỉ có thể nói: "Liên lạc sau nhé."
Chiều hôm đó, rất nhiều nữ nhân viên trẻ trong công ty bắt đầu bàn tán rôm rả, nhất là những người từng quen biết với Tịch Phong, thì thầm với nhau:
"Cậu còn nhớ Tịch Phong không?"
"Là người bị điều đến Sùng Phong á?"
"Đúng rồi, hôm nay về rồi đấy, trông có vẻ đẹp trai hơn thì phải."
"Hồi trước cũng đã đẹp trai mà, cao ráo nữa."
"Ừ, hồi trước nhìn cũng ổn, nhưng giờ khí chất khác hẳn."
"Khác chỗ nào?"
"Không tả được, tự mình thấy thì sẽ hiểu."
Chiều hôm đó khi Tịch Phong đi thang máy lên tầng, cậu gặp người bạn gái cũ Từ Thanh, giờ cô cũng đã có bạn trai mới. Khi thấy cậu, cô đã không còn mang tâm trạng oán trách như trước mà có thể bình thản trò chuyện vài câu.
Tịch Phong vẫn luôn cảm thấy có lỗi với Từ Thanh nên khi nói chuyện thì thái độ của cậu rất chân thành và ôn hoà.
Vì thế khi từ biệt, Từ Thanh không kìm được mà nói một câu: "Tịch Phong, anh thay đổi rồi."
Tịch Phong khựng lại, vốn định bước ra khỏi thang máy nhưng rồi dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Từ Thanh nghĩ một chút rồi nói: "Trưởng thành hơn rồi, càng giống một người đàn ông thật sự."
Tịch Phong không biết nên vui hay buồn khi nghe lời nhận xét đó, chỉ có thể cười cười: "Cảm ơn em."
Cậu bước ra khỏi thang máy, đi về phía văn phòng của Hạ Vân Thanh. Trước khi đến đây, cậu đã ghé thăm mẹ của Hạ Vân Thanh, mang theo một ít quà chăm sóc sức khỏe, chủ yếu là để hỏi thăm tình hình hồi phục của bà.
Bà nghe nói Tịch Phong sắp qua đây liền nhờ cậu mang cho Hạ Vân Thanh vài món đồ ăn bà tự tay làm, đều là những món Hạ Vân Thanh rất thích từ nhỏ, tiếc là lần trước về nhà anh không có dịp ăn.
Lúc này, Tịch Phong xách một túi nilon mang đến cho Hạ Vân Thanh, bên trong là mấy gói món ngâm được hút chân không.
Bộ phận của Hạ Vân Thanh vừa kết thúc một cuộc họp ngắn, mọi người trở về bàn làm việc của mình, không ai để ý khi Tịch Phong bước vào. Cậu cứ thế đi thẳng tới văn phòng nhỏ của Hạ Vân Thanh.
Hạ Vân Thanh đang cúi đầu bấm máy tính, trước mặt là một bảng báo cáo lớn. Anh chỉ thấy một bóng người cao lớn xuất hiện nơi cửa văn phòng, còn tưởng là một đồng nghiệp trẻ khác nên ngẩng đầu lên định nói gì đó rồi nhận ra đó là Tịch Phong.
Tịch Phong hỏi: "Đang bận à?"
Vì Tịch Phong đã từng giúp anh một chuyện lớn, nên Hạ Vân Thanh cũng đứng dậy ngay: "Sao cậu lại về đây?"
Thật ra trưa nay anh đã nghe mấy cô gái trong thang máy bàn tán, nên biết Tịch Phong đã về, giờ chỉ giả bộ bất ngờ thôi.
Tịch Phong đáp: "Ừ, tôi về báo cáo công tác."
Rồi giơ túi nilon trong tay lên: "Tiện thể mang cho anh chút đồ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!