Chương 20: (Vô Đề)

Tịch Phong vội vàng bật dậy khỏi giường, thậm chí còn không kịp ăn sáng, bắt xe tới khu chung cư Thanh Nhã trên đường Ngô Đồng. Theo địa chỉ chi tiết mà Hạ Vân Thanh đã cho, cậu tìm được tới trước cửa căn hộ mẹ của Hạ Vân Thanh đang sống. Trong lòng có chút lo lắng, cậu sốt ruột nhấn chuông cửa. Mãi một lúc lâu mới nghe thấy tiếng động bên trong, rồi lại phải chờ thêm khá lâu mới có người ra mở cửa.

Mẹ của Hạ Vân Thanh hơn năm mươi tuổi, có một cô con gái đang học đại học xa nhà, còn chồng thì theo cơ quan đi khảo sát nước ngoài, phải đến tuần sau mới về. Bà sống một mình không may bị ngã, chân trái đau đến mức không thể đứng dậy, cũng không dám di chuyển, trong lòng đoán có lẽ là gãy xương.

Sau một hồi do dự, bà gọi điện cho con trai đang ở nơi xa. Vì khoảng cách quá xa, Hạ Vân Thanh không thể về kịp, người duy nhất có thể nhờ cậy lúc đó chỉ còn Tịch Phong.

Bà lão lê một chân khó khăn ra mở cửa. Tịch Phong chỉ đơn giản giới thiệu đôi câu, sau đó xoay người cõng bà xuống lầu rồi đưa thẳng tới bệnh viện.

Cậu đưa bà đến khoa cấp cứu, lo liệu thủ tục khám, thanh toán viện phí, nhập viện. Tịch Phong chạy tới chạy lui, vừa cõng vừa bế, không hề than phiền lấy một câu, thậm chí còn ứng trước toàn bộ chi phí nhập viện.

Đến khi đưa bà vào phòng bệnh, hoàn thành tất cả các xét nghiệm, chỉ còn chờ xếp lịch phẫu thuật ngày mai, Tịch Phong mới có thời gian ngồi xuống thở ra một hơi, uống ngụm nước.

Bà ngồi trên giường bệnh quan sát cậu nói: "Cảm ơn cháu nhiều lắm. Cháu chỉ là đồng nghiệp của Vân Thanh thôi sao?"

Tịch Phong ngẩn người, trong lòng đoán già đoán non ý tứ của bà, cuối cùng vẫn không đoán được, đành nói: "Cháu với anh ấy là bạn thân."

Bà gật đầu: "Ồ, cảm ơn cháu nhé. Không có cháu thì một bà già như cô cũng chẳng biết phải làm sao nữa." Có lẽ vì trải qua chuyện hôm nay, trong giọng nói của bà mang theo chút buồn bã.

Tịch Phong ngồi trên ghế cạnh giường, cơ thể hơi nghiêng về trước, hai tay đan vào nhau, mỉm cười nói:

"Bác gái cứ lưu số cháu đi, sau này có chuyện gì không cần nói với anh Vân Thanh đâu, cứ gọi thẳng cho cháu là được."

Bà cũng mỉm cười hiền hậu: "Cháu tốt bụng quá."

Hôm nay bà đã nói câu đó không dưới mười lần, nghe mãi mà Tịch Phong cũng bắt đầu thấy ngại.

Tầm ba giờ chiều, Hạ Vân Thanh đã vội vàng bay về thành phố Sùng Phong, tay còn kéo theo vali đã bắt xe thẳng tới bệnh viện. Khi đến nơi, Tịch Phong đang vừa trò chuyện cùng bà, vừa gọt táo.

Một quả táo vừa gọt xong, Hạ Vân Thanh đã bước vội tới cửa phòng bệnh, hơi thở còn chưa ổn định: "Mẹ, mẹ thế nào rồi?"

Tịch Phong quay đầu nhìn anh. Gần nửa năm không gặp, Hạ Vân Thanh dường như chẳng thay đổi gì, chỉ là không biết có phải gầy đi không. Tịch Phong vẫn luôn nhớ anh, nhìn thế nào cũng thấy anh gầy hơn một chút.

"Anh đến rồi à?" Tịch Phong đứng lên khỏi giường bệnh, theo bản năng đưa quả táo vừa gọt xong về phía Hạ Vân Thanh: "Đi đường chắc mệt rồi? Ăn chút táo nhé?"

Hạ Vân Thanh hơi sững lại, nói: "Không cần đâu, cậu ăn đi."

Tịch Phong nhìn quả táo một lúc, chợt nhớ ra là gọt cho bác gái, định quay người đưa lại cho bà thì thấy bà đang xúc động, liền nhẹ nhàng đặt quả táo lên chiếc cốc trên tủ đầu giường.

Bà lại kể lại chuyện xảy ra hôm nay cho con trai nghe.

Tịch Phong kéo ghế cho Hạ Vân Thanh ngồi rồi đi rửa tay. Khi cậu rửa tay xong bước ra, Hạ Vân Thanh đã đợi sẵn ở cửa nhà vệ sinh: "Cảm ơn cậu."

Khi đối diện với Hạ Vân Thanh, Tịch Phong không còn thoải mái như khi trò chuyện với mẹ anh. Cậu cố gắng để lời nói và hành động không quá gượng gạo. Cậu dùng ngón tay còn ướt lau nước trên tay kia: "Anh đừng khách sáo. Hôm nay bác gái cũng cảm ơn tôi suốt."

Hạ Vân Thanh nói: "Mọi chuyện xảy ra bất ngờ quá, tôi không còn ai khác ở đây, đành phải gọi cho cậu."

Tịch Phong nghĩ bụng: Tôi còn mừng không kịp ấy chứ.

Nhưng ngoài miệng lại chỉ nói: "Vậy thì tốt rồi. Sau này bác gái có việc gì cứ gọi tôi. Anh bận việc không cần phải chạy đến vội."

Hạ Vân Thanh hỏi: "Chi phí nhập viện là cậu thanh toán à?"

Tịch Phong đáp: "Không sao, đợi vài hôm nữa bác gái ổn định rồi tính tiếp. Mai sáng sẽ làm phẫu thuật."

Hạ Vân Thanh cũng thấy không cần trả tiền vội, như vậy lại giống đang vội vàng phủi sạch quan hệ. Anh chỉ gật đầu: "Hôm nay phiền cậu quá, vài hôm nữa rảnh tôi mời cậu ăn bữa cơm để cảm ơn."

Tịch Phong nói có lệ: "Không cần đâu." Nhưng trong lòng lại nghĩ: Cơm này nhất định phải ăn.

Hạ Vân Thanh nhìn cậu cười: "Là điều nên làm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!