Chương 13: (Vô Đề)

Vụ tai nạn xe là do chiếc xe tải lớn phía trước đổi làn đột ngột. Sau khi cảnh sát giao thông đến xử lý hiện trường, Tịch Phong gọi xe đưa Hạ Vân Thanh đến bệnh viện. Hạ Vân Thanh không bị nguy hiểm đến tính mạng, chỉ bị gãy xương cổ tay phải. Sau khi chụp X

-quang, may mắn là tình trạng không quá nghiêm trọng.

Buổi tối, Hạ Vân Thanh ở lại phòng theo dõi để truyền dịch, Tịch Phong ngồi cạnh anh để trông nom.

Ngay cả khi nhắm mắt, Hạ Vân Thanh cũng cảm nhận được ánh mắt của Tịch Phong vẫn luôn dán chặt trên người mình. Anh từ từ mở mắt, nhìn lên trần nhà rồi nói: "Cậu nhìn tôi làm gì vậy? Tôi không sao rồi, cậu về trước đi."

Tịch Phong đáp: "Không sao, tôi chỉ nhìn anh thôi. Anh ngủ đi. Lát nữa truyền xong tôi sẽ gọi bác sĩ giúp."

Hạ Vân Thanh nhất thời không biết trả lời thế nào.

Lúc này điện thoại của Tịch Phong vang lên, cậu lấy ra nhìn thì thấy là Từ Thanh gọi tới, liền vội vàng ra ngoài phòng bệnh nghe điện thoại.

Lần này Từ Thanh không nổi giận, chỉ lạnh lùng nói một câu: "Chúng ta chia tay đi."

Bữa cơm chưa ăn xong thì Tịch Phong đã bỏ đi, để lại Từ Thanh và cha mẹ cô trong tình huống khó xử. Bố Từ Thanh còn hỏi có phải Tịch Phong có chuyện gì gấp không, bảo cô đi xem thế nào.

Từ Thanh tức giận không chịu đi, kết quả là Tịch Phong chẳng quay lại, cũng không gọi một cuộc điện thoại nào. Cuối cùng vẫn là Từ Thanh thanh toán bữa ăn.

Đến nước này, Tịch Phong biết mình có nói bao nhiêu lời xin lỗi cũng vô ích. c** nh* giọng nói qua điện thoại: "Anh hiểu rồi. Thật sự xin lỗi, nếu như—"

Cậu còn chưa nói hết câu, Từ Thanh đã cúp máy.

Ban đầu cậu còn muốn nói nếu có cơ hội sẽ giải thích rõ ràng với cô, nhưng giờ có vẻ cô ấy sẽ không cho cậu cơ hội nữa.

Tịch Phong quay lại phòng bệnh, Hạ Vân Thanh quay đầu nhìn, nói: "Có chuyện gì à? Có việc thì cậu cứ đi đi."

"Tôi đi rồi thì ai chăm sóc cho anh?" Tịch Phong vừa nói vừa ngồi xuống cạnh giường bệnh: "Có ai khác đến chăm anh không?"

Hạ Vân Thanh nhất thời không biết nói gì. Anh còn có người thân và bạn bè, nhưng dường như chẳng ai thân thiết đến mức có thể ở bên cạnh anh cả đêm trong bệnh viện. Nếu hôm nay bị thương nặng thì có lẽ còn gọi được người đến, nhưng với tình trạng hiện giờ thì không cần thiết lắm.

Anh im lặng một lúc rồi đáp: "Không cần thiết đâu."

Tịch Phong nói: "Anh cứ ngủ đi, coi như tôi không có mặt ở đây."

Hạ Vân Thanh thấy không thuyết phục được Tịch Phong, nói thêm chỉ khiến bản thân nặng lòng hơn, nên quay người lại, đưa lưng về phía cậu mà nhắm mắt.

Tịch Phong ngẩn người nhìn bóng lưng có phần gầy gò của Hạ Vân Thanh.

Khoảnh khắc tận mắt chứng kiến Hạ Vân Thanh bị tai nạn, nỗi sợ hãi vẫn chưa tiêu tan. Lúc đó cậu thậm chí thấy chân mình mềm nhũn, nhưng dù có như vậy cũng phải lao đến bên cạnh Hạ Vân Thanh, để chắc chắn rằng anh ấy an toàn.

Giờ nhìn bóng lưng cô đơn của Hạ Vân Thanh, trong lòng Tịch Phong như nghẹn lại, không phải vì bản thân cậu, mà là vì Hạ Vân Thanh.

Cậu nghĩ: Hạ Vân Thanh bị thương, mà chẳng có ai chăm sóc. Vậy thì sau này khi anh ấy già, chẳng lẽ cũng sẽ cô đơn một mình ở nhà, không có ai bầu bạn?

Chỉ cần tưởng tượng thôi, cảm giác nghèn nghẹn ấy đã tràn ngập khiến Tịch Phong thấy cay sống mũi.

Cậu không biết mình có thể làm được gì, nhưng trong đêm yên tĩnh này, đột nhiên cậu nghĩ: Nếu như mình có thể luôn ở bên cạnh Hạ Vân Thanh thì sao?

Tịch Phong đưa tay ra, muốn chạm vào tóc Hạ Vân Thanh, nhưng trước khi chạm được đã rụt tay lại, như thể bừng tỉnh khỏi giấc mộng, giật mình nhận ra ý nghĩ mình vừa có thật đáng sợ.

Cậu không thể là người đó. Tịch Phong cứ liên tục tự nhủ như vậy. Vậy còn người đàn ông kia thì sao? Hạ Vân Thanh bị tai nạn cũng không thấy gọi cho người kia.

Nếu như Hạ Vân Thanh vốn dĩ không thể ở bên phụ nữ, thì tìm một người đàn ông có phải là kết cục tốt nhất không?

Cả người Tịch Phong ngây ra, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh Hạ Vân Thanh ở bên người đàn ông khác là cậu như sắp phát điên vì tức giận. Không, không chỉ là tức giận, còn là ghen tuông và không cam lòng.

Cậu đưa tay che mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!