Hà Vân Thanh tắm xong đi ra, trên người mặc đồ ngủ, tóc còn hơi ướt. Anh vắt khăn lên vai, ngồi đối diện Tịch Phong rồi hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?"
Tịch Phong gãi đầu, nói: "Anh… anh vẫn ổn chứ?"
Hà Vân Thanh liếc nhìn cậu.
Tịch Phong nói: "Tối qua tôi—"
Nói được nửa câu lại nuốt xuống, cảm giác nói gì cũng không thích hợp.
Hà Vân Thanh thản nhiên trả lời: "Không ổn lắm. Thật ra kỹ thuật của cậu quá vụng về, tôi vẫn còn hơi khó chịu."
Tịch Phong không ngờ anh lại nói thẳng đến vậy, hơn nữa còn bị chê kỹ thuật của mình kém, cậu ngồi đó bối rối, đôi tai đỏ bừng lan xuống tận cổ.
Tới mức này rồi, Hà Vân Thanh vốn định châm chọc Tịch Phong vài câu, nhưng lại thấy cũng chẳng cần thiết. Anh vốn không phải người cay nghiệt, thay vì tranh cãi để rồi kết oán, chi bằng cắt đứt dứt khoát, sau này không qua lại nữa.
Thế là anh nói: "Chuyện tối qua, coi như chưa từng xảy ra đi."
Tịch Phong nghe vậy ngẩn ra. Đây vốn là điều cậu định nói với Hà Vân Thanh, nhưng lại bị đối phương nói trước, trong lòng thấy không dễ chịu gì.
Hà Vân Thanh nói tiếp: "Cậu không cần bận tâm quá. Trong giới này không phải chưa từng có người quan hệ với trai thẳng. Xu hướng tính dục không thể thay đổi được, cậu cứ sống cuộc sống của cậu thôi."
Ngữ khí nghe cứ như đang an ủi cậu vậy.
Hà Vân Thanh dùng khăn lau mặt: "Tôi nghĩ cậu nên biết trân trọng bạn gái mình."
Tâm trạng Tịch Phong rối như tơ vò không sao phân biệt nổi cảm xúc của mình. Nhưng từng câu Hà Vân Thanh nói đều rất hợp lý, cậu không thể phản bác được gì.
Cuối cùng chỉ có thể khẽ nói: "Xin lỗi."
Hà Vân Thanh bật cười: "Tuy tôi có hơi say, nhưng cũng là chuyện hai bên tình nguyện, xin lỗi cái gì."
Lời cần nói đã nói xong, những gì Tịch Phong định nói cũng không còn cơ hội. Hai người ngồi im lặng một lúc rồi Tịch Phong đứng dậy rời đi.
Về đến nhà, Tịch Phong ngồi trước máy tính rất lâu, tìm kiếm thông tin về "Bisexuality".
Cậu chắc chắn mình luôn thích con gái. Nhưng tại sao lại có phản ứng mãnh liệt với Hà Vân Thanh như vậy? Nghĩ mãi, cuối cùng chỉ có thể kết luận: Có lẽ cậu là bisexuality.
Trên mạng có đủ loại thông tin hỗn loạn, nhưng chẳng giúp được gì cho cậu. Cậu vẫn không thể sắp xếp nổi cảm xúc của mình.
Trải qua một cuối tuần mơ hồ, đến thứ hai đi làm mới phát hiện Từ Thanh không còn để ý đến cậu nữa.
Tối thứ bảy, Từ Thanh từng gọi cho cậu, nhưng lúc đó cậu đang ở quán bar nên không nghe máy. Mãi đến khi từ nhà Hà Vân Thanh về đến nhà mới thấy cuộc gọi nhỡ, nhưng tâm trạng tệ quá nên không gọi lại.
Thứ hai đi làm, ban đầu cậu còn lo lắng nếu gặp Hà Vân Thanh thì phải làm gì. Nhưng đến trưa gọi cho Từ Thanh không ai nghe mới nhận ra cô đang giận mình.
Tịch Phong cảm thấy mình có lỗi với Từ Thanh. Không chỉ vì bỏ lỡ cuộc gọi, mà còn vì chuyện xảy ra giữa cậu và Hà Vân Thanh.
Dù là gay hay bisexuality, cái "danh phận thừa thãi" này khiến cậu không thể chấp nhận nổi. Chuyện với Hà Vân Thanh khiến cậu có phần sợ hãi, lo mình đang đi vào con đường không thể quay đầu.
Nghĩ mãi, cậu thấy Hà Vân Thanh nói đúng. Mình không nên quá để tâm, cứ để cuộc sống quay lại đúng quỹ đạo. Nếu từ đầu không biết Hà Vân Thanh thích đàn ông, thì cậu sẽ không nghĩ ngợi như thế này.
Và với cậu, Từ Thanh chính là "quỹ đạo đúng đắn".
Chiều hôm đó, cậu đứng trước tòa nhà công ty đợi Từ Thanh.
Từ Thanh cùng đồng nghiệp nữ ra khỏi tòa nhà, vừa thấy cậu liền tăng tốc rời đi.
Tịch Phong bước đến chặn cô lại, thành khẩn nói: "Thanh Thanh, anh sai rồi. Đừng giận nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!