Tịch Phong quay lại phòng tiệc nói với Từ Thanh rằng mình có việc, phải đi trước.
Từ Thanh ngơ ngác nhìn cậu: "Có chuyện gì gấp thế? Cơm còn chưa ăn mà?"
Tịch Phong không tiện nói rõ, chỉ lấp lửng: "Bạn anh có chút chuyện tìm anh, em ăn trước đi, lát nữa anh gọi điện lại." Nói xong cũng không để ý Từ Thanh nói gì, quay người chạy ra ngoài.
Từ Thanh tức mà không dám nổi giận trước mặt đồng nghiệp, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tịch Phong rời đi, để lại chỗ trống bên cạnh mình.
Tịch Phong vội vã chạy ra từ cửa nhà hàng, thấy xe của Hạ Vân Thanh đã đợi sẵn bên đường, liền chạy tới mở cửa xe ngồi vào ghế phụ.
Hạ Vân Thanh áy náy nói: "Xin lỗi, làm trễ giờ ăn của cậu rồi."
Tịch Phong vừa thắt dây an toàn vừa nói: "Không sao."
Hạ Vân Thanh khẽ thở dài một hơi, khởi động xe.
Vì là cuối tuần lại đúng giờ ăn trưa nên xe cộ trong thành phố không quá đông, Hạ Vân Thanh lái xe khoảng nửa tiếng thì đến nơi.
Dừng xe ngoài cổng khu dân cư, hai người xuống xe đi vào trong.
Trên đường đi Tịch Phong luôn im lặng không nói, Hạ Vân Thanh cũng giữ yên lặng, cho đến khi họ đến nhà ba mẹ của Hứa Phong Kiệt. Sau khi ly hôn, Hứa Phong Kiệt sống một mình, sau đó lại cố tự sát nên mới quay về sống cùng ba mẹ.
Người mở cửa là mẹ của Hứa Phong Kiệt, bà lão đã biết Hạ Vân Thanh sẽ tới, hiếm khi thái độ lại hòa nhã như thế, mời hai người vào nhà.
Bà lão đi đến cửa một căn phòng, gõ cửa rồi nói: "Phong Kiệt, Hạ Vân Thanh đến thăm con này." Nói xong, bà mở cửa ra, đứng ở ngưỡng cửa nhường lối cho hai người.
Hạ Vân Thanh đi trước, đứng trước cửa dừng lại chờ Tịch Phong.
Tịch Phong lập tức bước theo, không kìm được sự tò mò mà ngó vào trong, muốn xem rốt cuộc Hứa Phong Kiệt là người như thế nào.
Nhưng vừa đến cửa, cậu bất ngờ nhận ra tay mình bị Hạ Vân Thanh nắm lấy.
Tịch Phong lập tức sững sờ — hình như từ khi trưởng thành cậu chưa từng nắm tay đàn ông. Tay của Hạ Vân Thanh không mềm mại như tay phụ nữ mà lại sạch sẽ, mạnh mẽ, ngón tay thon dài, da hơi khô.
Cậu vô thức dùng đầu ngón tay xoa nhẹ mu bàn tay đối phương, Hạ Vân Thanh liếc nhìn cậu một cái đầy khó hiểu.
Tịch Phong lúc này mới giật mình tỉnh lại.
Hạ Vân Thanh vẫn nắm tay kéo cậu vào phòng. Tịch Phong nhìn thấy đây là một phòng ngủ bài trí đơn giản, giữa phòng có một chiếc giường, một người đàn ông đang nằm, thấy họ đến thì chống tay ngồi dậy.
Tịch Phong đánh giá đối phương.
Hứa Phong Kiệt trông có phần tiều tụy, không biết có phải do trầm cảm hay không mà cả người gầy gò tái nhợt. Dù vậy vẫn có thể nhận ra anh ta có vóc dáng cao lớn, ngũ quan tuấn tú, vốn là một người đàn ông rất xuất sắc. Tịch Phong luôn tự tin về ngoại hình của mình, nhưng giờ phút này lại cảm thấy mình chưa chắc bằng người ta.
Tịch Phong nhìn chằm chằm đến ngẩn người. Cả Hạ Vân Thanh lẫn Hứa Phong Kiệt đều hoàn toàn phá vỡ ấn tượng trong đầu cậu về gay. Cậu từng nghĩ bọn họ đều là mấy gã nam tính yếu đuối, ẻo lả.
Hạ Vân Thanh tiến lên giới thiệu với vẻ bình thản: "Để tôi giới thiệu, đây là đàn anh đại học của tôi – Hứa Phong Kiệt. Còn đây là bạn trai tôi – Tịch Phong."
Tịch Phong làm ra vẻ chững chạc gật đầu với Hứa Phong Kiệt.
Hứa Phong Kiệt sắc mặt càng thêm u ám, không hỏi gì về Tịch Phong, chỉ nói với Hạ Vân Thanh: "Anh có thể nói chuyện riêng với em vài câu không?"
Hạ Vân Thanh hơi do dự, quay sang nói với Tịch Phong: "Cậu đợi tôi ngoài này một lát được không?"
Tịch Phong đột nhiên lo lắng. Cậu không muốn để Hạ Vân Thanh ở lại một mình với Hứa Phong Kiệt. Cậu cứ sợ Hạ Vân Thanh vẫn còn tình cảm, bị đối phương năn nỉ vài câu là quay lại.
Cậu vẫn nắm chặt tay Hạ Vân Thanh không buông.
Hạ Vân Thanh nhìn cậu đầy nghi hoặc: "Tịch Phong?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!