Chương 1: (Vô Đề)

Toàn bộ công ty đều biết Hạ Vân Thanh đang yêu thầm Tịch Phong.

Từ ngày đầu tiên Tịch Phong vào công ty đã có người nói với cậu rằng trưởng phòng tài vụ Hạ Vân Thanh là gay. Hạ Vân Thanh năm nay hơn ba mươi tuổi, cụ thể là bao nhiêu thì Tịch Phong không rõ, vì trông anh không hề già. Dáng người gầy gò cùng với làn da trắng, đeo một cặp kính gọng vàng, ăn mặc luôn chỉn chu, áo sơ mi luôn cài đến nút trên cùng toát lên vẻ tri thức, nho nhã.

Lúc đó, Tịch Phong còn chưa nhớ được mặt và tên của hết mọi người trong công ty, chỉ nghe nói trưởng phòng tài vụ là gay, cậu liền thuận miệng nói một câu: "Tôi không kỳ thị gay."

Sau đó, Tịch Phong cũng nhanh chóng quên mất chuyện này.

Cho đến hai tháng sau, một hôm Tịch Phong từ bên ngoài trở về công ty, lúc vội vàng xông vào thang máy, cậu đã va phải Hạ Vân Thanh đang ôm một chồng tài liệu từ trong bước ra.

Tịch Phong cao lớn, Hạ Vân Thanh bị va trúng liền ngã ngửa ra nền thang máy, chồng tài liệu trong tay cũng văng tung toé.

Những người khác trong thang máy như thể không nhìn thấy gì, ai nấy đều lách người đi ra. Chỉ có Tịch Phong thấy áy náy vội ngồi xổm xuống giúp nhặt tài liệu, trong lòng thầm nghĩ đúng là công ty lớn, tình người nhạt nhẽo.

Hạ Vân Thanh cũng vội vàng ngồi dậy, cùng cậu thu dọn đống tài liệu.

Sau khi nhặt xong hết đống giấy tờ, Hạ Vân Thanh liên tục cảm ơn Tịch Phong.

Tịch Phong nghe giọng anh hơi khàn, liền hỏi: "Anh không khoẻ à?"

Hạ Vân Thanh chỉ lắc đầu, không nói gì thêm.

Về sau Tịch Phong mới biết, cổ họng của Hạ Vân Thanh từng bị thương, vì lý do đó mà anh cảm thấy giọng mình không dễ nghe nên bình thường rất ít nói chuyện.

Lúc đó, Tịch Phong vẫn cảm thấy áy náy. Nhìn Hạ Vân Thanh ôm quá nhiều đồ, cậu đề nghị giúp anh ấy mang.

Hạ Vân Thanh mỉm cười, nói: "Không cần đâu, cảm ơn." Rồi quay người rời khỏi thang máy.

Tịch Phong không để tâm đến chuyện đó nữa.

Chiều hôm đó, khi tan làm chuẩn bị ra về thì trời bất chợt đổ mưa lớn.

Tịch Phong là kiểu người trẻ tuổi tin tưởng vào sức khỏe của bản thân. Miễn là mưa không to quá, cậu chẳng thèm mang dù, cũng chẳng muốn che dù.

Cậu đứng trước cổng công ty, suy tính có nên bắt taxi hay không.

Đúng lúc tan tầm, thấy các chị em xung quanh đang tranh giành những chiếc taxi ít ỏi, Tịch Phong bỗng thấy ngại. Cắn răng một cái, cậu quyết định cứ đội mưa chạy ra trạm xe buýt.

Vừa mới chạy được một đoạn, một chiếc xe dừng ngay cạnh. Cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt trắng trẻo của Hạ Vân Thanh bên trong. Anh hỏi: "Có muốn tôi cho quá giang không?"

Tịch Phong lập tức dừng lại, vui vẻ đáp: "Vậy thì cảm ơn anh nhé."

Cậu là kiểu người thoải mái không câu nệ tiểu tiết. Nghe Hạ Vân Thanh mời thì lập tức mở cửa ngồi vào, giẫm bẩn cả thảm trải sàn sạch sẽ trong xe.

Hạ Vân Thanh chỉ liếc một cái, không nói gì.

Tịch Phong đưa tay lau nước mưa trên tóc, rồi vô ý hất nước đi.

Nước mưa bắn vào mặt Hạ Vân Thanh. Anh im lặng rút khăn giấy, đưa một tờ cho Tịch Phong rồi lại lấy một tờ khác lau mặt mình.

Tịch Phong không để ý mấy chi tiết này, chỉ nói: "Anh thả tôi ở trạm xe buýt phía trước là được."

Nhưng Hạ Vân Thanh hỏi: "Cậu ở đâu?"

Tịch Phong thuận miệng đọc địa chỉ.

Hạ Vân Thanh im lặng một chút như đang tính đường, rồi đáp: "Không sao, tiện đường. Tôi đưa cậu về."

Tịch Phong rất vui, nhưng miệng vẫn khách sáo: "Không dám phiền anh như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!