" Tính chạy đi đâu?"
- thầy Hoàn tóm tôi lại, bàn tay thầy túm rất chặt, làm tôi có cảm giác thầy ấy thật sự có ý định bẻ gãy tay mình vậy.
" Sao? Sợ?"
- thầy chợt cười với tôi, nụ cười mỉa làm tôi sợ hãi:" Bữa nọ còn gan lắm cơ mà, còn rờ cả chim tôi? Sao? Còn muốn bú nó không?".
" Em xin lỗi, em không dám nữa"
- tôi cố gắng dãy ra khỏi nhưng không được, chỉ có thể cố gắng kìm ông thầy đang chực bùng nổ này lại.
" Sợ cái gì? Tôi làm gì mà sợ"
- thầy Hoàn chợt gắt lên làm tôi quỳ sụp xuống ôm lấy tai sợ hãi. Một lúc sau không thấy động tĩnh gì, tôi từ từ hé mắt ra thì phát hiện đã chẳng còn ai ở đây rồi.
Sau ngày hôm đó, tôi lấy cớ phải dồn thời gian học tập để tránh hổng kiến thức bỏ dở, thuận tiện vơi đi sự chú ý của thầy Khải, những lúc thèm khát thì lại kéo thầy Đăng làm chuyện thân mật. Cơn khát đàn ông trên lớp coi như được thoả mãn." Rủ tao tới có chuyện gì?"
- Tâm, bạn thân của Hoàn từ Đại học, trông dáng vẻ thẫn thờ muốn nói lại thôi của thằng bạn cảm thấy ngứa mắt kinh khủng:" Tao tới đấy không phải để xem mày uống rượu".
Đã gọi đến nhậu rồi mà còn không giải toả ra thì chắc sẽ thực sự bị bí bách phát điên mất, có điều dù sao đây cũng là học sinh của mình, tiết lộ đời sống riêng tư cũng không được hay lắm. Hoàn cứ thế ở trong vòng luẩn quẩn không lối thoát.
" Kệ mày, chầu này tự giả đi, làm tao mất cả hứng"
- Tâm nói rồi đứng dậy tính ra về.
" Đứng lại coi, tao có nói là sẽ không kể đâu"
- Hoàn giữ lại cọng rơm cứu mạng của mình, không phải nói quá chứ anh vì chuyện này mà khó chịu suốt mấy ngày nay, đến độ Châu Báu còn phải khó chịu ra mặt luôn. Đang yên đang lành cả thế giới đều muốn chống lại bản thân, làm sao không bực cho được.
" Tao không rảnh thế đâu, còn bài tập của học sinh gửi còn chưa xem nữa"
- Tâm không để tâm lắm chán nản ngoái đầu lại.
" Quần Vợt từ bao giờ chấm vở bài tập vậy? Mày đầu tư suy nghĩ chút rồi hẵng nói chứ"
- mặc dù đang khó chịu nhưng vẫn không quên móc mỉa thằng bạn thân. Thằng này chính là giáo viên hướng dẫn học sinh thi đấu cấp tỉnh, cũng đã có được thành tích đáng kể trong nước, nhưng vẫn không hề tự cao tự đại mà thân thiết với người bạn cùng mình những ngày đầu đi học, điều này làm Hoàn vô cùng cảm kích.
" Tao cho mày năm phút".....
" Cho tao xem ảnh em ấy".
" Không, tao chỉ tiết lộ đến thế thôi"
- Hoàn từ chối ngay tắp lự.
" Tao lại tát vỡ alo mày giờ, muốn tao giúp thì nhanh cái tay lên"
- Tâm không kiên nhẫn thúc giục.
" Nói chung là dễ nhìn, mày biết thế là được"
- Hoàn không có ý định thoả hiệp.
" Vậy tại sao không thử thân thiết với em ấy, mày không cần phải làm người yêu cũng có thể từ từ thân cận với nhau để em ấy quên đi tên kia mà. Cứ một hai đòi người ta chia tay trong khi thằng cha đó là một tên đốn mạt, em ấy thì đang tuổi ăn tuổi lớn, làm sao mà khống chế nổi dục vọng. Chẳng cần phải lấy ví dụ đâu xa, cứ liên tưởng đến em giáo viên ngọt nước ngày nào cũng cố tình cho mày xem xi lít đi, lại chả nhảy vào vội"
- Tâm ngồi phân tích.
Điều này lại trùng khớp với Hoàn làm anh bối rối, dạo này người yêu mình thực sự vì mình mà làm đủ trò, tính ra mình cũng thật quá đáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!