Editor: trang bubble ^^
Cũng may, khoảng cách phủ nha này và khách điếm Mộ Lam Yên cư trú cách nhau khá xa. Nếu không nàng cũng biết, hai người bên cạnh Mẫn phu nhân kia do Ngao Tháp phái tới bảo vệ nàng kiên quyết là sẽ không mặc cho họ cầm lệnh bài của Mẫn phu nhân làm loại chuyện này!
Bên trong phủ tri huyện bản địa, Trang Lệnh còn đang trong giấc mộng, đã bị một đợt tiếng đánh trống nặng nề, doạ sợ đến cả người đầy cơ trí nhảy lên từ trên giường, làm tỉnh giấc phu nhân bên cạnh.
Trong mơ mơ màng màng, La thị nhìn tướng công của mình hai mắt vô thần, cả mặt hốt hoảng không ngớt, nhìn chăm chú vào phía trước, lập tức đã cho rằng trúng tà, tỉnh cả ngủ chống người lên:
"Lão gia, ông làm sao vậy?"
Nghe thê tử kêu gọi, Trang Lệnh mới gọi ý thức đi vào cõi thần tiên trở về, vẫn cả mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm La thị như cũ, tỉ mỉ nghe một phen mới mở miệng:
"Phu nhân, bà thực sự nghe phía bên ngoài có tiếng gì đó không?"
La thị cũng là nín thở, nghiêng tai lắng nghe, nhưng cái gì cũng không nghe thấy: Nơi nào?
Phía trước phủ nha, Trang Lệnh bình tĩnh nói:
"Hình như có người đang đánh trống."
"Lão gia, ông là nằm mơ thôi. Hậu viện và tiền viện của chúng ta cách xa nhau mấy cái phòng ốc, có người đánh trống cũng sẽ không truyền tới nơi đây. Hơn nữa, bây giờ mới sáng sớm, ai sẽ nhàm chán mà đánh trống như vậy chứ."
La thị dứt lời, bèn lật người tiện đà nằm xuống.
Trang Lệnh vẫn cảm thấy ngực có chút buồn phiền khó chịu mãi, lập tức vén chăn lên định xuống giường đi một chút. Mới vừa chưa kịp mang xong một đôi giày, ngoài cửa đã truyền đến người làm của mình cấp báo!
"Bẩm lão gia, có hai cô gái gây chuyện ở cửa nha môn, nhất định nói có oan tình muốn báo!"
Mặc dù Trang Lệnh không phải một người làm quan thanh liêm, liêm khiết nhưng cũng không phải là một người không phân biệt được phải trái đổi trắng thay đen.
Cho nên nghe người làm báo lại, hắn vội vàng rời giường, không để ý tới phu nhân đang ở bên cạnh vẫn còn đang nghỉ ngơi, đã lệnh người làm vào phòng vội mặc cho mình.
Không tới một chút thời gian, hắn cũng đã đi tới cửa nha môn ở tiền viện.
Cách cửa nam màu son vừa dầy vừa nặng, đã có thể nghe được rõ ràng lời mà một người con gái đang bi thương kêu lên ở ngoài cửa, thỉnh thoảng còn kèm thêm tiếng khóc yếu ớt.
Mộ Lam Yên đã sớm không quan tâm sau lưng có bao nhiêu người đang vây xem, phía trước thì có người làm trong nha môn mở cửa ra nhìn họ, nói một câu:
"Vậy thì đi mời tri huyện đại nhân rời giường."
Nàng bèn kêu Tố Quý đi tới bên cạnh mình, hai người thê lương bi ai, vừa khóc lại kêu, làm cho người ta nhìn cảm thấy trong lòng khó chịu biết bao.
Một đợt tiếng nặng nề cửa chính mở ra, Trang Lệnh cả người trang phục lão gia quan phủ đã xuất hiện ở trước mắt mọi người.
Đỉnh đầu mũ cánh chuồn, quan phục màu tím đen, trước ngực thêu một mảng trang trí thái dương nổi lên sáng sớm lớn, hai tay chắp sau lưng, xem ra rất là oai phong lẫm liệt!
"Người phương nào đánh trống kêu oan ở cửa chúng ta?" Trang Lệnh thổi râu mép đen trắng bao quanh, mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm hai người Mộ Lam Yên hỏi.
Mộ Lam Yên ưỡn thẳng sống lưng lên, chợt lau đi nước mắt trên mặt, bộ dáng đúng mực:
"Hai ngày trước, đại ca của ta tới yến thành nhưng không ngờ đã bị chết ở tại Mạnh phủ thành Tây. Lần này ta đến đây, đặc biệt là vì nhận thi thể của hắn về!"
Trang Lệnh tuổi tác đã cao, trên mặt tràn đầy nếp nhăn không nhìn ra rốt cuộc là cảm xúc gì. Có điều nghe Mộ Lam Yên nói đến Mạnh phủ, con ngươi đột nhiên chợt thu lại, quét mắt một vòng dân chúng càng ngày càng nhiều bên ngoài, lo lắng có kẻ tò mò nảy sinh chuyện lôi thôi, bèn sai người dẫn hai người bọn họ vào bên trong phủ.
Mộ Lam Yên và Tố Quý nhìn nhau một cái, trong lòng sợ hãi than không ngờ sẽ dễ dàng để cho họ đi vào như vậy, rất nhiều lời kịch đối đáp tốt lúc trước cũng còn không kịp dùng tới, đã chào cảm ơn trước thời gian rồi!
Lập tức cũng không để cho họ do dự nhiều, đi theo hai gã sai vặt ăn mặc đồ thường bèn đi vào.
Vừa bước vào cửa chính phủ nha, sau lưng gã sai vặt giữ cửa bèn đóng nó lại. Nghe cửa gỗ va chạm bịch một tiếng, Mộ Lam Yên theo bản năng quay đầu lại, nhìn tới phía cửa lớn đóng chặt một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!