Chương 9: Người yêu thế thân của nhà giàu (2)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

"Bệnh tình tái đi tái lại như vầy cũng tương đối hiếm thấy, có thể là có quan hệ với bộ nhớ cực kỳ cao cấp của Louis XIII. Bộ nhớ trong khá lớn dẫn tới lưu trữ hơi…"

Khuyết Đức lại làm một lần kiểm tra cho tổng tài đại nhân, bây giờ kết quả lại khác với lần trước.

"Hình như anh ta đã lậm vào nội dung của truyện khác rồi, bây giờ anh ta không xem cậu là tiểu kiều thê của mình nữa, mà là thế thân của người nào đó." Khuyết Đức nhanh chóng in ra một phần báo cáo, "Tôi có ít tư liệu, có thể sẽ giúp được cậu."

Tiêu Tê nhận lấy, còn tưởng là lý luận y học gì, ai ngờ kết quả lại như vầy:

"Thế thân vợ trước của tổng tài."

"Tình nhân thế thân của chủ tịch."

"Tra công tiện thụ: Tôi chỉ là một thế thân."

"Ngược luyến tình thâm: Yêu hậu thế thân của Long đế."

"…" Tiêu Tê ném tờ giấy vào thùng rác, "Khuyết tiên sinh, anh có còn nhớ rõ nghề của mình là làm gì không?"

"Đương nhiên là tôi nhớ rõ, là một bác sĩ cực kỳ giỏi, không chỉ tìm ra cách chữa bệnh cho bệnh nhân mà còn phụ đạo được cho người nhà. Bây giờ bệnh của Trương tiên sinh không có cách nào chữa được cả, cho nên tôi đang phụ đạo tâm lý cho anh đó, hy vọng anh có thể chuẩn bị tâm lý thật tốt cho những ngày tiếp theo." Vẻ mặt Khuyết Đức thành khẩn nói.

Tiêu Tê đau đầu xoa trán: "Tôi không cần loại phục vụ này, anh cứ trừ tiền phần này ra."

Khuyết Đức nhún vai: "Thôi được rồi, còn một cái kinh hỉ khác đây." Nói xong, hắn nghiêm nghiêm thật thật lấy tư liệu ra từ một cái bao màu xanh.

Đây là kết quả nghiên cứu mới nhất của thầy Khuyết Đức mới được gửi đến hôm qua. Tư liệu này thuộc về loại tuyệt mật chưa được công bố, vô cùng quý giá. Muốn xem thì phải trả một số tiền tương ứng.

"Cứ nghĩ Trương tiên sinh đã ổn rồi nên không cần cho cậu xem. Bây giờ lại bị lại, tôi nghĩ cái này có thể giúp được cậu." Tuy rằng Khuyết Đức có chút thích hãm hại lấy tiền người khác, nhưng đạo đức nghề nghiệp của một bác sĩ vẫn rất cao, về mặt chuyên ngành sẽ không nói bừa. Nếu hắn đã nói là có ích thì chắc chắn sẽ có ích.

Tiêu Tê nhận tư liệu, đọc sơ qua.

Đây là một bản báo cáo được viết bằng tiếng Anh, có vài câu còn hơi thiếu trật tự, rõ ràng đây là một bản sơ thảo. Nội dung bên trong thì rất đơn giản, chính là thầy hướng dẫn này quan sát được một hiện tượng.

[Người bị chứng rối loạn trí não, lúc xuất hiện tình trạng rối trí thì sẽ tự động kết hợp ký ức thật sự của người đó lại.]

"Không thì cậu cứ xem đây như một cơ hội để tìm hiểu vài bí mật nhỏ của ông xã mình cũng được." Khuyết Đức nháy mắt nói, lần nữa cất tư liệu đi.

Đúng là có thể đào ra không ít bí mật nhỏ, Tiêu Tê gật đầu, nhìn về phía ông xã mang vẻ mặt không kiên nhẫn, ánh mắt hơi tối đi. Như thế, "em ấy" kia, là chỉ ai?

Khuyết Đức thấy tâm tình của người nhà bệnh nhân có chút không đúng, nhanh chóng bổ sung một câu: "Đương nhiên, phần lớn bộ nhớ cũng bị ảnh hưởng, giả giả thật thật không dễ dàng phân biệt, cậu cũng không cần xem là thật quá."

Tiêu Tê không còn cách nào khác đành đưa tổng tài Đại Điểu về nhà.

Hôm nay là cuối tuần nên hai người quay về biệt thự. Cơm nước cũng đã được chuẩn bị xong.

Trương Thần Phi hùng hổ ngồi chính giữa sô pha phòng khách, chỉ vào Tiêu Tê đang chậm rãi uống trà, nói với quản gia: "Sau này cậu ta sẽ ở đây, tuỳ tiện cho cậu ta làm gì cũng được, làm vườn hay đầu bếp gì đó."

Nữ người làm đang rót trà cho Tiêu Tê kinh ngạc nhìn sang, tay run một cái, hồng trà đổ lên đĩa trà màu trắng sứ.

Quản gia vẫn bình tĩnh như trước: "Được. Tôi nhớ năm ngoái anh có mua một cái tạp dề nhỏ, tí nữa tôi sẽ cho người đi tìm."

"Khụ khụ…" Tức khắc Tiêu Tê liền bị sặc. Có thể là quản gia cho rằng hai người bọn họ muốn play cái gì kỳ quái rồi, người làm vườn nhỏ bé khoẻ mạnh với chủ nhân vườn hoa, hay là đầu bếp nhu nhược và khách mời biến thái gì gì đó.

Nữ người làm bội phục nhìn quản gia, tố chất tâm lý và năng lực phản ứng này, không hổ là quản gia tốt nghiệp thạc sĩ đại học London.

"Đừng để ý đến anh ta, lại giỡn thôi. Đi ăn cơm." Tiêu Tê đứng lên đi đến bàn ăn. Không biết người này lại cho cậu thân phận mới gì đây.

Trương Thần Phi ngồi xuống đối diện Tiêu Tê, nhấc ly rượu đỏ lên quơ quơ: "Sau này tôi sẽ cho cậu ăn uống, nhưng cậu phải nghe lời, tôi nói gì cậu làm đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!