Chương 35: Tiểu thê tử bỏ trốn của đế vương xã hội đen (8)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Mấy ngày nay Tiêu tổng bị Trương Đại Điểu ảnh hưởng đến thời gian làm việc, cũng may Ba Tiêu vẫn hoạt động như bình thường. Dù sao thì dưới sự yêu cầu nghiêm khắc của Tiêu Tê thì bộ máy hoạt động của toàn bộ công ty khá là hoàn hảo, lúc tổng tài không có ở đó thì còn có bốn phó tổng có thể chia việc ra làm.

Đương nhiên là vẫn có vài việc nằm ngoài quyền hạn giải quyết của phó tổng nên phải để Tiêu Tê tự mình giải quyết. Mới vừa bước vào phòng tổng tài thì liền nhìn thấy một đống giấy tờ cần ký tên.

Tiêu Tê ngồi xuống, vừa xem nhanh vừa ký tên, còn vừa nghe Dư Viên báo cáo những công việc cần làm.

"Trên trang video của Ba Tiêu có phụ huynh báo là con mình thưởng cho người live stream một trăm ngàn nhân dân tệ, có người mua được tin này đăng lên trang xã hội. Bên bộ phận pháp luật hỏi nên đè chuyện này xuống hay là cứ xử lý theo quy trình?"

"Theo quy trình." Chân mày Tiêu Tê không nhíu tí nào, nhanh chóng phê duyệt tám phần tài liệu, rút một trăm ngàn nhân dân tệ trả lại, "Đi tìm xem là ai mua tin."

Dư Viên nhận lại danh sách Tiêu Tê mới ghi xong, trong đó có hai mục được phê "không thông qua", bỏ vào cặp hồ sơ rồi nói thêm một việc: "Tháng trước bên trang video của Ba Tiêu có đưa danh sách về việc mua bản quyền của ba chương trình truyền hình, trong đó có một đài thuộc đài truyền hình BBQ (đồ nướng) của Mỹ. Cuối tuần bên đối phương có gửi email tới nói là sẽ có người đại diện đến để bàn chuyện hợp tác với chúng ta.

Sáng nay đã xác nhận chuyện này, người đó đã bắt đầu xuất phát rồi."

Tay đang cầm bút của Tiêu Tê dừng lại chút, sáng nay cậu có nhìn thấy email này trong hộp thư của cậu. Lúc bàn với bên đó nói ý muốn mua thì phản hồi không tích cực lắm, email qua email lại cứ giằng co cả hai tuần cũng không có kết quả. Nếu đưa người đến đây thì có thể là muốn nhân cơ hội đề cử mấy chương trình truyền hình khác để cho Ba Tiêu mua lại bản quyền, nhưng vội vàng nói đến là đến thế này không phù hợp với phong cách của BBQ.

"Có nói là ai tới không?" Chắc chắn chuyện này có gì đó khác thường.

"Là nhân viên thuộc cao tầng chuyên lo về chuyện bán bản quyền cho nước ngoài, không nói tên đầy đủ mà chỉ có họ là Flores. Em có tra qua thì chủ đài truyền hình này cũng mang họ Flores."

Ông Flores là ông trùm truyền thông Mỹ, không có khả năng sẽ tự thân mình đi bàn chuyện bản quyền thế này, chắc là con cháu gì đó. Trong điện thoại đối phương có nói là sáng mai sẽ đến đây. Do liên quan đến thời gian gấp gáp nên muốn vừa ăn trưa vừa bàn chuyện, cũng có nói qua là rất tán thưởng đồ ăn Trung Quốc.

Khách nói muốn dùng cơm thì không thể nào không cho ăn được. Con cháu ông Flores thì Tiêu Tê phải tự mình ra mặt.

"Vậy cậu sắp xếp đi, tìm một nhà hàng Trung Quốc. Nói bên bộ phận pháp luật soạn cho tôi một bản dự thảo hợp đồng đưa cho tôi trước khi tan tầm." Đối với khách đột nhiên đến thế này thì Tiêu Tê không thích lắm, chuyện này sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch công việc của cậu. Nhưng người đến là khách, không thể nào đuổi người ta đi được.

"Được." Dư Viên cười đáp lại, chuyện tìm chỗ ăn là sở trường của cậu.

Bận rộn hết một buổi chiều cuối cùng cũng xử lý xong hết việc cần làm. Đến lúc tan tầm, Tiêu Tê khép máy lại, mệt mỏi xoa xoa mi tâm.

Trí não vang lên tiếng có tin nhắn đến.

[Trương Đại Điểu: Xuống đây.]

Bên bộ phận pháp luật đợi đến lúc tan tầm thì đưa hợp đồng đã được in ra đến cho tổng tài. Do sợ bị mắng nên để cho một cô gái cấp bậc không cao lắm đưa đến.

"Tổng tài, quản lý Triệu để em đưa đầu đến cho anh… A, nhầm rồi, là đưa hợp đồng đến." Cô gái sợ hãi dâng hợp đồng lên bằng hai tay.

Tiêu Tê nhận hợp đồng, vừa nhìn hợp đồng vừa liếc xuống dưới lầu.

"Chỉ là một bản dự thảo thôi, toàn bộ nội dung trong này đều dựa theo hướng có lợi với chúng ta để đưa ra. Nếu như người mắt xanh mũi lọ kia có thể nhìn ra thì lúc đó sẽ cãi với họ sau." Cô gái bộ phận pháp luật đi theo Tiêu Tê xuống lầu, bởi vì nói ra câu này nên chiếm được ánh nhìn của tổng tài.

"Người ngoại quốc có người biết tiếng Trung đấy, đừng gọi họ là mắt xanh mũi lọ." Tiêu Tê sửa lại cách nói chuyện cho cô, có mấy câu lúc bình thường nói giỡn thì không sao, nhưng nếu thói quen này giữ đến lúc gặp khách hàng mà nói ra thì sẽ ảnh hưởng đến hình tượng công ty.

"Dạ." Cô gái nhanh chóng đáp lại. Vốn nghĩ có thể nói mấy câu vui vui để cho thấy được năng lực làm việc của mình, ai ngờ lại bị tổng tài chê, chỉ có thể ngậm miệng lại, ít nói thì ít sai.

Hai người một trước một sau đi ra khỏi Ba Tiêu, mới giương mắt thì thấy được chiếc Maybach màu đen kia. Cường Tử đeo kính đen mặc đồ đen nhảy xuống từ ghế phó lái, đứng trước cửa xe, thấy Tiêu Tê đến thì đứng thẳng người: "Đại tẩu!"

Cô gái bên cố vấn pháp luật: "…"

Ba ba Thần Phi có dũng khí để bắt được tổng tài nhà mình, đúng là không phải người thường mà.

Tiêu Tê xoa gân xanh nhảy thịch thịch trên trán: "Cường Tử, sao anh cũng theo họ hồ đồ thế này?"

"Cái này là tôi học theo thôi, lúc ở trong tù tôi có xem mấy bộ phim, nhớ được lúc đại tổng tài bước vào xe thì phải nói thế này." Cường Tử bình tĩnh nói, kéo cửa sau ra cho Tiêu Tê.

"Anh xem phim gì vậy?""

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!