Chương 296: Hắc y nhân

Ngay sau đó, bạch vụ quanh người nàng bắt đầu cuộn trào dữ dội, giống như một tảng đá lớn bị ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Phần thứ nhất của trận nhãn đã bị phá hủy!

Hòa Hy khẽ điểm mũi chân, với tốc độ cực nhanh lao về phía phần thứ hai của trận nhãn.

Vị trí của phần thứ hai này xa xôi hơn phần đầu rất nhiều. Vừa mới đến gần, Hòa Hy đã không nhịn được rùng mình.

Rõ ràng trong bạch vụ vốn đã lạnh lẽo, nhưng khu vực này lại lạnh hơn gấp mấy lần.

Hơn nữa, ở những nơi khác, dù bạch vụ dày đặc, vẫn có thể miễn cưỡng nhìn thấy trong phạm vi khoảng ba mét.

Nhưng tại đây, bạch vụ dày đến mức gần như không thể nhìn thấy gì.

Hòa Hy đưa tay lau lớp hơi nước đọng trên mặt, cảm nhận luồng hàn khí thấu xương không ngừng xâm nhập vào cơ thể. Lúc này tóc tai và y phục của nàng đều đã ướt sũng, để chống lại giá lạnh, nàng chỉ còn cách vận chuyển nội lực.

Nhờ nội lực hùng hậu, nàng miễn cưỡng chịu đựng được môi trường lạnh giá này.

Hòa Hy không chần chừ thêm nữa, Tử Uyên Đằng từ trong tay nàng b*n r* như chớp. Chỉ nghe một tiếng răng rắc vang lên, phần thứ hai của trận nhãn đã bị phá vỡ trong bạch vụ mà không gặp trở ngại nào.

Ngay lập tức, bạch vụ cuồn cuộn càng thêm dữ dội, lực hấp thu linh lực tăng vọt đến mức khiến toàn bộ kinh mạch của Hòa Hy run rẩy.

Nàng không dám lưu lại lâu, lập tức xoay người định rời đi.

Nhưng đúng lúc nàng chuẩn bị thi triển khinh công, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi. Thân hình nàng như một cái bóng, nhanh chóng lùi lại mấy bước.

Bạch vụ dày đặc phía trước vẫn khiến mọi thứ mơ hồ khó phân biệt, nhưng nàng vẫn lờ mờ nhìn thấy một bóng người cao lớn đang chậm rãi tiến về phía mình.

Khi Hòa Hy còn đang kinh ngạc, một giọng nam trầm thấp, mang theo sát ý nồng đậm vang lên:

"Ai cho phép ngươi động vào trận nhãn?"

Hòa Hy thoáng chấn động trong lòng. Người này cũng biết đến trận nhãn sao?

Nàng khẽ nhíu mày, không trả lời, mà nhấc chân định bỏ chạy như chim sợ cành cong.

"Muốn trốn?" Giọng nói của người kia lạnh lẽo, mang theo một tiếng hừ khinh miệt.

Hòa Hy vừa mới tung người lên không trung, một lực lượng vô hình đã quấn chặt lấy cổ chân nàng, kéo mạnh nàng ngược trở lại.

Lần này, vẻ kinh hãi cuối cùng cũng hiện rõ trên gương mặt Hòa Hy.

Nàng không chút do dự vung tay phải, một bóng tím bắn thẳng về phía thân ảnh trong bạch vụ.

Tử Uyên Đằng rung động dữ dội trong không trung, điên cuồng hấp thu linh lực trong bạch vụ, khí thế không ngừng tăng cao. Ngay khi nó chuẩn bị lao thẳng tới người kia, thân đằng xoắn lại như một cơn lốc nhỏ, rít gió vù vù, rõ ràng muốn xé nát đối phương thành từng mảnh.

Thế nhưng, cảnh tượng người kia bị xé xác như Hòa Hy dự đoán lại không hề xảy ra.

Thay vào đó, nàng chỉ nghe thấy một tiếng kêu kinh ngạc pha lẫn nghi hoặc của người đàn ông, sau đó hắn vươn một tay bắt lấy Tử Uyên Đằng. Sau vài lần giật mạnh, Tử Uyên Đằng hoàn toàn bị khống chế, không thể động đậy.

Hòa Hy lại một lần nữa chấn động, nhưng còn chưa kịp phản ứng, nàng đã cảm nhận được một cỗ lực lượng khổng lồ túm lấy mình, khiến thân thể nàng mất kiểm soát lao về phía trước.

Rầm một tiếng, nàng đập mạnh vào thứ gì đó, trước mắt tối sầm, đầu óc choáng váng.

Chóp mũi nàng tràn ngập mùi hàn khí của bạch vụ, hòa lẫn với mùi nam nhân xa lạ, mạnh mẽ.

"Chỉ là một võ giả cấp thấp, vậy mà lại có thể điều khiển Tử Uyên Đằng… ha ha!"

Một giọng nói trầm thấp, âm u và khàn khàn vang lên trên đỉnh đầu nàng. Rõ ràng chỉ là một tiếng cười khẽ, nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!