Từ khi đọc những cổ tịch do lão nhân Tu Di để lại, Hòa Hy cũng có chút hiểu biết về trận pháp, nhưng nhiều lắm cũng chỉ dừng ở mức nhập môn. Muốn nàng tự mình phá trận, căn bản là chuyện không thể.
Tên tráng hán nhận thấy Hòa Hy đang trầm tư suy nghĩ, hoàn toàn không đề phòng.
Hai tay hắn buông thõng bên người, chậm rãi đưa về phía túi trước ngực. Hắn biết rõ thiếu niên trước mắt tuyệt đối sẽ không tha cho mình, đã như vậy thì chi bằng ra tay trước, tranh thủ một cơ hội sống sót.
Hắn đột ngột rút ra một ống nhỏ chứa ám châm tẩm độc, hung hăng nhắm thẳng vào tim Hòa Hy.
Một tiếng "vút" rất khẽ vang lên, cây kim lóe lên ánh lục bay thẳng về phía ngực nàng.
Trong mắt tên kia lóe lên tia hung ác, hắn không nhịn được mà bật dậy gào lên:
"Tiểu súc sinh, đi chết đi!"
Thế nhưng còn chưa dứt lời, hai mắt hắn đã trợn trừng vì kinh hãi.
Thứ hắn nhìn thấy là cây kim phát ra ánh lục kia lại bị kẹp gọn giữa hai ngón tay thon dài trắng mịn của Hòa Hy. Ngay sau đó, khi hắn còn chưa kịp phản ứng, cây kim đã bị bắn ngược trở lại, thẳng tắp đâm vào mắt trái của hắn.
"A——!" Tên tráng hán phát ra tiếng kêu thảm thiết, ôm mắt trái lăn lộn trên đất.
Hắn muốn gào khóc cầu xin tha mạng, nhưng chưa kịp nói ra lời nào, con mắt bị ám châm đâm trúng đã bắt đầu thối rữa. Bọt trắng lẫn máu tràn đầy trong miệng, nhiều đến mức trào ra ngoài, khiến hắn phải liên tục phun nhổ.
Chỉ chốc lát sau, hắn đã hoàn toàn tắt thở.
Hòa Hy lười liếc nhìn hắn thêm một cái, xoay người rời đi.
Thiếu nữ vốn co ro một bên với vẻ mặt kinh hoàng lúc này chợt hoàn hồn, vội vàng kêu lên:
"Công tử, công tử! Xin dừng bước!"
Hòa Hy dừng lại, có phần không kiên nhẫn nhìn nàng.
Thiếu nữ có dung mạo thanh tú, vóc người nhỏ nhắn, thân hình cân đối, trông chừng mười bảy mười tám tuổi. Đáng tiếc, nàng không ngừng run rẩy, cố dùng đống vải rách trong tay che thân, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của Hòa Hy, thân thể nàng khẽ run lên, nhưng vẫn cố đè nén nỗi sợ hãi và xấu hổ trong lòng, cúi đầu nhỏ giọng nói:
"Công tử, đa tạ ân cứu mạng! Xin cho ta biết danh tính của công tử, sau này nhất định ta sẽ báo đáp."
"Không cần." Hòa Hy thờ ơ đáp. "Ta không có ý cứu ngươi. Chỉ là bọn họ quá chướng mắt mà thôi."
Trong mắt thiếu nữ thoáng hiện một tia thất vọng, nhưng rất nhanh đã bị lòng biết ơn sâu sắc thay thế.
"Dù thế nào đi nữa, nếu không có công tử, ta… ta thật sự không dám nghĩ tiếp. Ta tên là Thẩm Thanh Sước, đệ tử Hồng Vân Tông. Công tử, nếu sau này có việc gì cần đến ta, xin cứ đến Hồng Vân Tông tìm ta, ta nhất định sẽ dốc toàn lực báo đáp ân tình của công tử."
Nàng vốn định lấy ngọc phù hay tín vật ra làm bằng chứng, nhưng trong sương trắng này lại không thể mở nhẫn trữ vật, khiến trong lòng vừa buồn bã vừa xấu hổ.
Hòa Hy gật đầu, tỏ ý đã hiểu, rồi lại xoay người định rời đi.
Nhìn bóng lưng nàng, Thẩm Thanh Sước c*n m** d***, đột nhiên nói:
"Công tử, ngài muốn tiến vào dược điền phải không? Ta… ta biết cách vào đó."
Hòa Hy khựng lại, quay đầu nhìn thiếu nữ. Ánh mắt nàng lúc này đã không còn lạnh lẽo như trước.
Gò má Thẩm Thanh Sước ửng đỏ, hàng mi khẽ rũ xuống, giọng nói nhỏ nhẹ:
"Ta… ta từng nghe trưởng bối trong tông môn nói rằng dược điền của Tử Kim chân nhân được gọi là Bách Thảo Vụ, bên trong bố trí Đại Vân Trận cực kỳ lợi hại. Trận pháp này chia làm hai phần: trận tâm và sáu mươi tư trận nhãn. Chỉ có một trong số đó nằm trong sương trắng này. Nếu muốn phá Đại Vân Trận, phải tìm được trận nhãn, cắt đứt nguồn năng lượng của nó.
Khi đó, trận tâm sẽ nhanh chóng hiển lộ thành một cánh cổng, mà cánh cổng ấy chính là lối vào dược điền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!