Thiếu nữ đột nhiên đưa tay che miệng, phát ra một tiếng nghẹn ngào vui mừng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, tựa như chuỗi trân châu bị đứt dây.
Trong khi đó, đám tráng hán vừa rồi còn hưng phấn cười cợt không ngớt, lúc này đồng loạt lộ ra vẻ mặt kinh hãi.
Bọn chúng lảo đảo lùi lại mấy bước, hoàn toàn không thể tin được rằng lão đại cường đại của mình đã bị g**t ch*t.
Thế nhưng, khi nheo mắt nhìn kỹ cái đầu người kia, bọn chúng lập tức nhận ra gương mặt quen thuộc.
Ngũ quan vặn vẹo một cách quái dị, hai mắt trợn trừng, tấm vải đen che mặt đã rơi mất, để lộ biểu cảm sợ hãi và tuyệt vọng đến tột cùng.
"Tha… tha mạng cho chúng ta!" Có kẻ quỳ sụp xuống, dập đầu không ngừng cầu xin.
Cũng có kẻ thét lên hoảng loạn, quay người lao về phía màn sương dày định bỏ chạy.
Dây leo tím trong tay Hòa Hy lóe lên, đột ngột vọt ra.
Chỉ trong chớp mắt, nó đã như một lưỡi kiếm xuyên thẳng qua lưng những kẻ định trốn chạy.
Máu theo lá dây leo nhỏ xuống, lặng lẽ thấm vào mặt đất phủ đầy sương trắng.
Chỉ trong nháy mắt, không khí đã tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc.
Thế nhưng, khi Hòa Hy thu hồi dây leo, những chiếc lá tím đã sạch sẽ tươi mới, không hề nhìn thấy một dấu vết máu nào.
Dây leo tử uyên đằng lắc lư vui sướng, truyền tới cảm xúc hưng phấn và khát vọng tiếp tục nuốt chửng máu thịt.
Hòa Hy lập tức cự tuyệt ý định tiếp tục giết chóc và ăn uống của dây leo Tử Uyên Đằng, đưa nó trở lại không gian.
Sau đó, nàng chậm rãi bước về phía tên tráng hán duy nhất còn sống.
Lúc này, ánh mắt hắn trống rỗng, run rẩy nhìn thi thể đồng bọn nằm la liệt.
Hai hàm răng va vào nhau lập cập, rồi ngay sau đó, một mùi khai nồng nặc lan tỏa khi vệt ướt loang ra g*** h** ch*n hắn.
"Xin… xin tha mạng, công tử!
Cầu xin ngài tha cho ta một mạng!
Ta không dám nữa!
Ta thật sự không dám nữa!" Hòa Hy đứng sừng sững trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng hỏi: "Nói cho ta biết, các ngươi đã ở trong sương trắng này bao lâu rồi?
Đã cướp bóc bao nhiêu võ giả?" Tên kia nào dám giấu giếm, lập tức dập đầu liên hồi, run giọng đáp: "Bẩm công tử, bọn… bọn ta là những người đầu tiên tiến vào sương trắng này, đã sáu ngày rồi.
Ban đầu bọn ta không biết sương trắng có thể hoàn toàn hút sạch linh lực của võ giả, chỉ nghĩ là có thể kiếm chút lợi trong dược điền." "Nhưng sau đó, khi phát hiện đám võ giả tu luyện linh lực ngày thường kiêu căng tự phụ kia, vào đây lại trở nên vô dụng và bất lực, bọn ta mới nảy ra ý đồ cướp bóc." Hắn ngẩng đầu nhìn Hòa Hy, chỉ thấy ánh mắt nàng chăm chú nhìn mình.
"Tiếp tục, nói hết những gì ngươi biết." "Vâng!
Vâng!
Tiểu nhân tuyệt đối không dám giấu diếm!" Hắn sợ đến mức run rẩy dữ dội hơn, vội vàng nói tiếp, "Bọn tiểu nhân là tu giả luyện thể, ngày thường bị tu giả linh lực ức h**p, sỉ nhục, nay có cơ hội báo thù.
Hơn nữa, sương trắng này rất quái dị, sau khi đi sâu vào, bọn ta không tìm được lối ra, cũng… cũng không tìm được cách tiến vào dược điền.
Cho nên, mọi người mới quyết định ở lại đây, chuyên chờ cướp bóc những võ giả bị hút cạn linh lực." Hòa Hy khẽ nhíu mày.
"Không có cách tiến vào dược điền?" "Bọn ta không tìm ra, nhưng… nhưng đã từng gặp một nhóm võ giả cực kỳ cường đại.
Dù bọn họ cũng không có linh lực, nhưng khí thế phát ra từ thân thể lại vô cùng đáng sợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!