Chuyện Lâm Tuần nói muốn theo đuổi nữ thần vẫn chưa có thêm động tĩnh gì. Nguyên nhân là vì Lạc Cẩm Hi đã về nhà làm một thực tập sinh nhỏ nỗ lực phấn đấu trong công ty của gia đình.
Công ty nhà Lạc Cẩm Hi có vài thương hiệu, trong đó bộ phận phụ trách đối ngoại thường xuyên tuyển phiên dịch tiếng Anh. Bố cô ban đầu nói là sẽ cho cô đi cửa sau, nhưng kết quả vẫn yêu cầu cô nộp một bản sơ yếu lý lịch, sau đó còn bắt cô tham gia phỏng vấn. Đại tiểu thư Lạc Cẩm Hi cứ tưởng chỉ làm cho có lệ, ai dè sau khi bị HR tra hỏi xong, cô về nhà kiểm chứng lại, xác nhận rằng cái gọi là đi cửa sau mà bố cô nói chỉ là lừa cô thôi. Đại tiểu thư sắp nổi đóa rồi đây!
Nhưng ông Lạc giải thích thế này: "Nếu con không qua được vòng lọc hồ sơ thì bố sẽ can thiệp cho con quay lại. Nhưng bố biết thừa là con gái bố sẽ không thể nào bị loại được đâu, chỉ là phỏng vấn một vị trí thực tập sinh cỏn con thôi mà."
Thật là nói kiểu gì cũng thành lời hay được.
Vị trí Lạc Cẩm Hi ứng tuyển là vận hành đối ngoại, mà chỉ cần dính đến hai chữ "vận hành" thì công việc cụ thể lẫn mức lương đều có thể khác nhau một trời một vực. Còn việc chính mà đại tiểu thư Lạc phụ trách là giao tiếp với các đại lý nước ngoài và theo sát tiến độ của các hạng mục. Ban đầu công việc của cô do cấp trên trực tiếp dẫn dắt, nhưng sau khi thấy cô nắm bắt nhanh, trình độ ngoại ngữ cũng ổn nên đã yên tâm giao cho cô tự xử lý.
Trong tháng Bảy này, tuổi xuân của Lạc Cẩm Hi được định giá hai trăm tệ một ngày.
Cô chợt nhớ lại mùa hè năm hai đại học, rảnh rỗi không có việc gì làm nên cô theo chân bạn cùng phòng đi làm thêm, làm phiên dịch tiếng Trung cho người nước ngoài, lúc đắt nhất, giá trị con người của cô từng lên tới một nghìn năm trăm tệ một ngày.
Với công việc hiện tại, thật ra với Lạc Cẩm Hi mà nói thì cũng không khác biệt quá nhiều. So với phiên dịch tháp tùng thì ngồi văn phòng có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng việc cô phải làm lại không chỉ đơn giản là phiên dịch. Giao tiếp xuyên múi giờ và khác biệt văn hóa, nên ít nhiều gì cũng sẽ xảy ra vài chuyện mâu thuẫn.
Thỉnh thoảng cô có nhắn hỏi Hạ Ngạn Hoài xem dạo này anh đang bận gì, biết được gần đây anh bận tới mức ngủ cũng không ngon giấc, Lạc Cẩm Hi bỗng thấy yên lòng hơn nhiều. Chỉ cần thế giới này không chỉ có mình cô làm trâu làm ngựa là được rồi. Kết quả, Hạ Ngạn Hoài lại bảo phần mềm anh cùng một đàn anh thiết kế đã được bán đi, còn kiếm được một khoản kha khá.
Lạc Cẩm Hi: "…"
Bản thân thất bại đúng là rất buồn, nhưng bạn bè thành công lại khiến người ta hoàn toàn sụp đổ.
Đúng lúc Lạc Cẩm Hi còn đang cảm khái về sự khác biệt của thế gian thì điện thoại cô đột nhiên nhận được một khoản chuyển khoản, cô lập tức gửi một dấu hỏi chấm cho Hạ Ngạn Hoài.
Hạ Ngạn Hoài: [Lúc trước không phải cậu kêu gào trong nhóm là muốn mua túi à? Tài trợ kinh phí cho cậu đấy.]
Ngay khoảnh khắc đó, Lạc Cẩm Hi bỗng cảm thấy Hạ Ngạn Hoài cực kỳ ngầu.
Tất nhiên cô không thiếu số tiền này, nhưng chuyện muốn mua túi là mấy hôm trước cô lảm nhảm trong nhóm bạn chung, cũng chỉ có khoảng năm sáu người, mà chủ đề kiểu túi xách với trang sức thông thường cũng chỉ có con gái thảo luận với nhau thôi. Trước đó từng có một anh chàng trong nhóm buột miệng chê gu thẩm mỹ của họ và bị giáo huấn cho một trận, từ đó trở đi, mấy chủ đề kiểu này, các chàng trai đều sẽ chọn cách im lặng. Lạc Cẩm Hi không hề biết Hạ Ngạn Hoài lại chịu khó đọc tin nhắn trong nhóm.
Chỉ nói vu vơ một câu nhưng lại được người khác nhớ kỹ, ai mà không thấy bối rối chứ?
Người gần đây nhất từng chuẩn bị cho cô một niềm vui bất ngờ như vậy là bố mẹ cô, lần đó, hai người họ dẫn cô đi xem nhà, đến ngày ký hợp đồng, bố cô vu vơ bảo cô mang theo giấy tờ, rồi nói là mua cho cô đấy. Lạc Cẩm Hi lúc đó vui đến mức hôn bọn họ mỗi người một cái. Sau đó vừa về đến nhà, mẹ cô lại lấy ra một xấp giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất, Lạc Cẩm Hi mở ra xem, phát hiện tên chủ sở hữu toàn bộ đều là mình.
Thì ra bố mẹ cô đã âm thầm tích góp mua nhà cho cô từ lâu, một vài căn trong số đó giờ đã tăng giá gấp đôi. Chỉ là trí nhớ của đại tiểu thư họ Lạc hơi tệ, cô hoàn toàn không nhớ nổi chuyện này, mà bố mẹ cũng chẳng bao giờ đả động đến chuyện họ đã mua nhà cho cô. Lúc đó, cô thật sự có tâm lý của một người đang nghèo rớt mồng tơi bỗng hoá thành triệu phú. Nhưng mà giàu vừa với siêu giàu thật sự vẫn có chút khác biệt. Đây chính là kiểu bất ngờ mà Lạc Cẩm Hi yêu thích.
Vì thế, lúc này đây, khi Hạ Ngạn Hoài vẫn đang bận rộn ở thành phố Thịnh An, sau khi dùng số tiền mình kiếm được chuyển cho cô bạn thanh mai đã nhận được một đoạn tin nhắn thoại dài đến mấy chục giây: "Anh Ngạn Hoài~ anh thật sự là người tuyệt vời nhất quả đất! Tối nay em sẽ nhắn nhân viên cửa hàng giữ túi lại, ngày mai nhất định sẽ cho cả thế giới biết phẩm chất tốt đẹp của anh, một người tuổi trẻ tài cao, trên hiếu thảo với cha mẹ, dưới quan tâm đến bạn bè, đẹp trai vô địch, thông minh hơn người, vì có anh mà hôm nay thế giới lại đáng yêu thêm một chút đó, anh chính là nam thần hội tụ cả sắc lẫn tài…"
Một màn nịnh nọt quá mức khoa trương như diễn kịch. Hôm nay là phiên bản anh Ngạn Hoài lâu rồi mới gặp.
Lạc Cẩm Hi cũng là người khá thực tế, mỗi khi được lợi hoặc có chuyện cần nhờ vả thì y như rằng cô sẽ điên cuồng tâng bốc người ta như vừa rồi, nhất định phải dốc hết cảm xúc và giá trị tinh thần cung cấp đủ đầy cho người ta.
Hạ Ngạn Hoài nghe xong tin nhắn thoại, chỉ trả lời đúng một dấu chấm, sau đó bảo mình bận rồi. Lạc Cẩm Hi ở bên kia trả lời lại bằng một biểu cảm mèo nhỏ đáng yêu.
Tối đến, khi đã làm xong việc, Hạ Ngạn Hoài tiện tay mở điện thoại, bấm vào xem mục Khoảnh khắc trên vòng bạn bè, nhìn thấy bài đăng mới nhất của Lạc Cẩm Hi đã nằm chễm chệ trên dòng thời gian. Là một bức ảnh cô chụp chung với một chiếc túi màu trắng, được chụp ở chế độ Live, bấm vào sẽ thấy cô cầm túi quay ra nhìn ống kính, rồi nháy mắt một cái ngọt lịm.
Dòng chú thích trên bài đăng là: [Ai hôm nay không làm mà vẫn có ăn? Là tui á! Là đồng chí Tiểu Lạc xinh đẹp rạng ngời đây nè!]
Lạc Cẩm Hi trước giờ vẫn là nhân vật hoạt động sôi nổi trên mạng xã hội, ngược lại, Hạ Ngạn Hoài không phải kiểu thích like dạo, đến cả bài mẹ mình đăng anh cũng chỉ xem chứ không thả tim. Gần đây, những bài đăng của Lạc Cẩm Hi thường xuyên xuất hiện lượt thích hoặc bình luận từ Lâm Tuần, tất nhiên cũng có những người khác nữa. Hạ Ngạn Hoài cụp mắt nhìn màn hình, không phải anh thấy Lâm Tuần có gì không ổn, mà là nếu để ý, sẽ thấy rõ cậu ta không đủ xứng đôi với Lạc Cẩm Hi.
Trước kia anh từng lo chuyện bao đồng hơi nhiều khiến người ta thấy phiền, giờ thì thôi, chỉ còn biết hy vọng cô tự biết nhìn người, hoặc đối phương sớm biết điều mà rút lui. Dù sao thì đó cũng là cô gái mà anh nhìn lớn lên từng ngày, ít nhiều cũng sẽ nảy sinh cảm giác như thể đang lặng lẽ nuôi một cây cải trắng vậy.
Lạc Cẩm Hi hoàn toàn không nghĩ Hạ Ngạn Hoài chuyển tiền mua túi cho mình là có ẩn ý gì, cô chỉ đơn thuần cảm thấy anh vừa mới tự kiếm được một khoản nhỏ, muốn cho cô được hưởng xái chút không khí vui mừng.
Trong nhóm chat ký túc xá của Hạ Ngạn Hoài, Trần Đình Ẩn là người duy nhất có người yêu trong phòng nên đã hào hứng nhận vai quân sư tình trường cho Lâm Tuần, mặc dù đang nghỉ hè, không có mặt ở trường, nhưng cậu ta vẫn cam kết hỗ trợ chiến thuật cho Lâm Tuần qua mạng. Anh không rõ Lâm Tuần có nhắn tin gì với Lạc Cẩm Hi hay không, nhưng lại biết rất rõ rằng từ sau khi cô đi làm, tính khí cô bắt đầu tăng vọt.
Có hôm, trong nhóm bạn thân khoảng năm sáu người, Lạc Cẩm Hi đột nhiên gửi một đoạn tin nhắn thoại, Hạ Ngạn Hoài vừa hay nhìn thấy. Lúc đó anh đang đeo tai nghe nên tiện tay bấm vào, vừa mở ra đã nghe thấy một âm thanh đầy ai oán của Lạc Cẩm Hi: "Tôi muốn cho nổ tung cả trái đất! Bắt hết mấy người bên A bên B vào tù cho rồi!"
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!