Chương 66: Ngoại truyện 3: Sau khi kết hôn

—— Ngày lễ Tình nhân

Ngày lễ Tình nhân đầu tiên sau khi kết hôn, mọi thứ dường như đã đi vào quỹ đạo.

Hôm ấy, Hạ Ngạn Hoài tan làm sớm, trở về ngôi nhà chung của anh và Lạc Cẩm Hi. Người đàn ông khéo tay đã tỉ mỉ chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến và hoa hồng đỏ, tính toán thời gian chờ đợi vợ mình trở về nhà.

Dạo này Lạc Cẩm Hi bận đến mức đầu óc quay cuồng. Tết vừa qua chưa lâu, trở lại làm việc thì vướng ngay chuyến công tác, vừa về xong lại phải đi xử lý một mớ rắc rối. Vì thế, cô và Hạ Ngạn Hoài gần đây liên lạc ít hẳn, thậm chí chẳng có thời gian nghịch điện thoại, hoàn toàn quên mất hôm nay là ngày gì.

Mùa đông ở thành phố Hoè tiêu điều, gió lạnh cắt da, khi rét nhất cành cây còn kết sương trắng, nhưng rất hiếm khi có tuyết. Mấy ngày gần đây trời đều xám xịt, không thấy ánh nắng mặt trời, Hạ Ngạn Hoài nhìn đồng hồ, gửi tin nhắn hỏi Lạc Cẩm Hi có cần anh đến đón cô tan làm không. Lạc Cẩm Hi trả lời không cần, nói rằng cô đang trên đường về nhà. Thế là Hạ Ngạn Hoài cởi tạp dề, trang trí món ăn lần cuối, rồi quay về phòng tắm rửa và thay một bộ quần áo khác.

Sở thích của Lạc Cẩm Hi thực ra không khó nắm bắt.

Làm xong mọi thứ, Hạ Ngạn Hoài đứng ở ban công nhìn cảnh bên ngoài một lúc, đột nhiên nghe thấy tiếng động ở cửa. Lạc Cẩm Hi bước vào nhà, chỉ cảm thấy ánh sáng trong phòng hơi tối, nhưng cô cũng không để tâm lắm. Đợi thay giày và bước vào trong, cô thấy ánh nến vàng nhạt, một bó hoa hồng đỏ rực, một bàn thức ăn còn bốc hơi nóng nghi ngút, và người chồng đứng bên cạnh bàn, ăn mặc chỉnh tề như một món quà được gói sẵn. Trong tay anh còn cầm thêm một bó hồng nhỏ hơn.

Vì quên mất hôm nay là ngày gì, nên phản ứng đầu tiên của Lạc Cẩm Hi hơi chậm chạp. 

"Hạ Ngạn Hoài, anh có phải lại mở hộp mù mới mua của em không đấy?"

Không khí im lặng hai giây, Hạ Ngạn Hoài nhất thời không biết nên nói gì. Lạc Cẩm Hi gần đây mê mẩn việc bóc hộp mù, trong nhà đã chất đống không ít chiến lợi phẩm của cô. Mặc dù nhiều lúc bóc ra những món trùng lặp, nhưng cô vẫn say mê không chán. Hạ Ngạn Hoài từng "thử trải nghiệm" niềm vui ấy nên cũng hiểu được phần nào, nhưng giờ số lượng thành phẩm từ việc bóc hộp mù trong nhà họ đủ để… mở cả cửa hàng nhỏ. Anh thậm chí còn dọn riêng một căn phòng chỉ để chứa mấy món đồ chơi của cô.

Mấy ngày nay có một lô hộp mù mới về, nhưng Lạc Cẩm Hi chưa có thời gian để bóc.

Hạ Ngạn Hoài bước đến, vừa cười vừa thở dài một hơi: "Vợ chồng với nhau mà chút lòng tin cũng không có sao?"

Người vợ từng tràn đầy lãng mạn của anh, dường như dần bị "nhiễm" chứng dị ứng lãng mạn dưới ảnh hưởng của anh rồi.

"Thế à, hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?" Lạc Cẩm Hi vừa lẩm bẩm vừa hoàn thành nghi thức ôm hôn hàng ngày khi về nhà với Hạ Ngạn Hoài.

Cô nhìn lịch, rồi nhìn cách bài trí ấm cúng trong phòng, sau đó chìm vào im lặng trong chốc lát. Trong tay vẫn cầm bó hồng đỏ Hạ Ngạn Hoài tặng, Lạc Cẩm Hi thực sự cảm thấy toát mồ hôi hột.

"Hoài Hoài," Lạc tiểu thư úp lòng bàn tay trái, ngón trỏ và ngón giữa tay phải chụm lại đặt lên đó, rồi khuỵu xuống tạo thành tư thế người tí hon quỳ lạy, "Em sai rồi."

Cô đã quên mất hôm nay là lễ Tình nhân, hay nói đúng hơn là hoàn toàn không nhận ra gần đây có ngày gì đặc biệt.

"Em không cố ý quên, gần đây em bận quá," Lạc Cẩm Hi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đối phương, "Hoài Hoài, anh tha thứ cho em được không?"

Hạ Ngạn Hoài giơ tay nắm lấy lòng bàn tay cô: "Thật sự biết lỗi rồi sao?"

"Thật sự biết rồi." Lạc Cẩm Hi đáp với vẻ thành khẩn.

Hạ Ngạn Hoài: "Vậy hộp mù của em để anh bóc nhé?"

"…"

Lạc Cẩm Hi: "Hoài Hoài, chúng ta mỗi người bóc một nửa được không?"

Cô còn làm một động tác chắp tay xin xỏ. Rất dễ thương. Hạ Ngạn Hoài tin chắc Lạc Cẩm Hi biết anh sẽ xiêu lòng trước chiêu này.

"Anh đùa thôi, không tranh hộp mù của em."

Hạ Ngạn Hoài thực sự không tức giận, so với ngày lễ Tình nhân, sự chuẩn bị tỉ mỉ này của anh chủ yếu là vì vợ anh đã lâu lắm không về nhà rồi.

"Lâu rồi không ăn cơm anh nấu." Lạc Cẩm Hi nhìn bàn thức ăn, vui vẻ xoa xoa tay.

"Vậy khi nào rảnh anh sẽ nấu cho em nhiều hơn."

Lạc Cẩm Hi lại lắc đầu: "So với việc này, anh hãy làm việc thật tốt, năm nay chúng ta sắp xếp một kỳ nghỉ rồi đi chơi với Miên Miên và những người khác đi."

Kể từ khi họ kết hôn, tuy vẫn thường xuyên liên lạc và gặp gỡ bạn bè, nhưng những chuyến du lịch "xách ba lô lên và đi" thì ít hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!