Lạc Cẩm Hi ăn dưa về trúc mã của mình xong cảm thấy vô cùng mãn nguyện, cô tạm biệt Lâm Tuần rồi quay về ký túc xá chuẩn bị ngủ trưa. Ngày thường đi học là vậy, ăn hơi no một chút là đã thấy lơ mơ buồn ngủ.
Còn ở phía bên kia, Lâm Tuần vừa ngân nga hát vừa quay về kí túc xá, không nhịn được chia sẻ niềm vui của mình với mấy người bạn cùng phòng.
"Các con trai của bố, đoán xem hôm nay bố gặp chuyện vui gì nào?" Cậu ta dang hai tay ra, hơi ngẩng đầu lên, tạo dáng giống y hệt cái biểu cảm "ta là hoàng đế" thịnh hành trên mạng.
Lời nói và hành động ngứa đòn giúp Lâm Tuần thu về vài cái lườm cháy mặt.
"Không ai quan tâm, được chưa?" Một cậu thiếu niên nghiện game đang tập trung chơi chẳng buồn liếc mắt nói.
Ngay tại vị trí gần ban công bên kia, cậu thiếu niên kia đang đeo tai nghe hình tai mèo, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, bàn tay thon dài trắng trẻo và gương mặt có thể gọi là điển trai, chính là kiểu diện mạo dễ khiến người khác nảy sinh mộng tưởng. Nhưng nhập học ba năm, so với gương mặt nổi bật của Hạ Ngạn Hoài cùng phòng, thì cậu thiếu niên này lại gần như không được ai để ý tới.
Bởi vì cậu thiếu niên này đúng nghĩa là một thiên tài thực sự, vào đại học khi mới tròn 15 tuổi, nên hiện giờ còn phải đợi mấy tháng nữa mới chính thức trưởng thành. Cậu thiếu niên này không thể xem như là bạn học của ba người kia, năm đó cậu ta vốn là sinh viên được tuyển thẳng vào lớp dành cho sinh viên tài năng, bởi vì đủ loại cơ duyên mà tình cờ được phân vào ký túc xá của Hạ Ngạn Hoài. Chuyện sống chung thì chẳng có vấn đề gì, chỉ là dễ đả kích lòng tự trọng của người trưởng thành.
"Ê, Tiểu Hồ, hôm nay chú em công kích hơi mạnh rồi đấy, chơi game thua à?" Lâm Tuần đang vui nên không thèm so đo.
Hồ Thừa Vũ vừa mới gặp phải đồng đội "cực phẩm": "…"
Tháo tai nghe ra, cậu ta bắt đầu lắng nghe tin vui của Lâm Tuần: "Nói đi anh Lâm, hôm nay anh đi trên đường nhặt được tiền hả?"
"Còn vui hơn cả nhặt được tiền." Lâm Tuần chậc một tiếng: "Anh add được WeChat của nữ thần rồi đó."
Ngay cả âm cuối của cậu ta cũng nâng cao thêm một tông, nghe rất phấn khởi.
Mấy chủ đề kiểu nam nữ yêu đương thế này, trẻ vị thành niên trong phòng không hứng thú lắm, nhưng mấy người còn lại thì có.
Trần Đình Ẩn cười khẽ: "Là Lạc Cẩm Hi đó hả?"
Cũng không lạ khi Trần Đình Ẩn đoán trúng, vì dạo gần đây cái tên này xuất hiện trong ký túc xá của họ với tần suất khá nhiều.
Ngay cả Hạ Ngạn Hoài khi nghe thấy cái tên này cũng quay đầu nhìn một cái.
"Đúng vậy, vừa rồi tao còn đi ăn cơm với cô ấy, cô ấy nói chuyện siêu dịu dàng, cười lên cũng rất xinh."
Lúc Lâm Tuần nói, cả người cậu ta mang dáng vẻ của thiếu niên mới biết rung động lần đầu, đến cậu em nhỏ nhất trong phòng cũng nhìn ra. Trước đó trong buổi văn nghệ hoặc trên tài khoản chính của trường, mọi người đều đã thấy nhan sắc của của cô rồi.
Hồ Thừa Vũ là người thành thật, liền nói thẳng: "Anh Lâm, chị ấy xinh thật, nhưng anh định theo đuổi chị ấy hả?"
Lâm Tuân khựng lại: "Đừng nói bậy, chuyện còn chưa đâu vào đâu, người ta cũng đâu có ý gì với anh."
Trần Đình Ẩn cất giọng thủng thẳng: "Thế có nghĩa là mày có ý với người ta, nhưng lại thấy người ta vừa xinh vừa giỏi nên tự thấy mình không xứng à?"
Lâm Tuần không đồng tình lắm với cách nói này của cậu ta: "Tao là đang ngưỡng mộ người ta, chứ cô ấy xinh hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến việc cô ấy có tính cách tốt, học hành giỏi!"
Trần Đình Ẩn rõ ràng là kiểu người thích soi mói, chuyên bóc trần bản chất của sự thật: "Không có cái mặt đó của cô ấy, mày có thể thấy được tính cách của người ta không? Mày mà không chấm được khuôn mặt xinh đẹp của người ta thì cùng lắm cũng chỉ thấy người ta là kiểu nữ hiệp hội tụ đủ đức trí thể mỹ, chứ chẳng tự nhiên tôn người ta lên làm nữ thần của mình đâu."
"…" Có người bị moi móc hết ruột gan.
Lâm Tuần: "Rồi, tao thấy cô ấy đẹp thì sao nào?"
"Không sao cả, thích thì theo đuổi đi, người ta học ba năm đại học chắc chắn không thiếu người theo đuổi, kiểu gì cũng có người đẹp trai hơn mày, đến cả họ theo đuổi còn không thành, chứng tỏ nữ thần của mày ít nhất không phải là kiểu người chỉ nhìn mặt."
"Hơn nữa…" Trần Đình Ẩn như chợt nhớ ra thân phận trưởng phòng của mình, ánh mắt cậu ta đầy yêu thương nhìn về phía bạn cùng phòng của mình: "Tiểu Lâm của chúng ta thật ra cũng không tệ, mặt mũi coi cũng được, ba năm đều giành học bổng quốc gia, nhân phẩm cũng ổn, nếu được gái xinh để mắt tới cũng là chuyện hợp lý thôi, đúng không Tiểu Hạ ca?"
Hạ Ngạn Hoài là người nhỏ tuổi thứ hai trong ký túc xá, anh chỉ lớn hơn mỗi Hồ Thừa Vũ nên bình thường mọi người gọi anh là "Tiểu Hạ", nhưng đến gần cuối kỳ thì đổi thành "Tiểu Hạ ca".
Tiểu Hạ ca không hiểu sao lại dùng ánh mắt đặc biệt chanh chua đánh giá bạn cùng phòng của mình từ trên xuống dưới, rồi cuối cùng rất lạnh nhạt kết luận một câu: "Cũng thường thôi."
"Tiểu Hạ ca, mày cũng đừng quá đáng thế chứ, đâu phải thằng con trai nào cũng vừa đẹp trai vừa đầu óc nhanh nhạy như mày đâu, nên lấy tiêu chuẩn của mày ra để so với người khác thì đúng là hơi quá đáng rồi." Trần Đình Ẩn thay Lâm Tuần đòi lại chút công bằng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!