Thật ra, Lạc Cẩm Hi cũng biết cô gái đang đi bên cạnh Hạ Ngạn Hoài là ai. Đó là đàn em năm hai khoa máy tính, tên là Vương Tịnh Thi, cũng chính là người mà gần đây cô nghe nói đang theo đuổi Hạ Ngạn Hoài.
Từ năm nhất đại học, Hạ Ngạn Hoài đã bắt đầu tham gia các cuộc thi, ban đầu là đi theo các anh chị khóa trên làm dự án, sau đó đến năm hai thì dần dần trở thành người phụ trách chính của các hạng mục. Anh từng giành được không ít giải thưởng, về cơ bản có thể nói, chỉ cần có thể tham gia vào đội của anh, thì bất kể là người chăm chỉ hay chỉ lười biếng ăn theo cũng đều có thể được gánh đến thành công.
Nữ sinh khoa máy tính vốn dĩ đã ít, dù những năm gần đây Đại học Thịnh An đã tuyển được ngày càng nhiều nữ sinh ngành Khoa học tự nhiên nhưng tỷ lệ nam nữ vẫn chưa thể đạt 1:1. Vương Tịnh Thi là một cô gái rất xinh đẹp, lại thêm ngành học này vốn ít nữ, cô ta lại không chỉ học giỏi mà còn có tính cách cởi mở, đa tài đa nghệ nên nghiễm nhiên trở thành bông hoa nở rộ. Ở một mức độ nào đó, Vương Tịnh Thi cũng khá giống Lạc Cẩm Hi về mặt tính cách, nhưng Lạc Cẩm Hi lại tự thấy khả năng tư duy logic của bản thân chắc vẫn kém xa người ta. Tất nhiên, điều đó không quan trọng.
Đối với một đàn em xinh đẹp, hoạt bát như vậy mà Hạ Ngạn Hoài vẫn giữ được thái độ lạnh nhạt như thế, chẳng trách đến bây giờ mà anh vẫn còn ế chỏng ế chơ, cứ như thể nhà trường đã nhổ tận gốc tình yêu của anh vậy.
Lạc Cẩm Hi cứ thế đi phía trước, nhưng trước khi về đến ký túc xá thì cô quay đầu lại nhìn một cái, ký túc xá của Vương Tịnh Thi nằm ngay cạnh đó, cô nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô gái ấy vang lên:"Đàn anh, em về đến ký túc rồi ạ, cảm ơn anh đã đưa em về tận đây."
"…" Cô gái biết trêu chọc như vậy mà cũng không lay động được anh sao?
Lạc Cẩm Hi mơ hồ nghe thấy phía sau vang lên một câu hững hờ đến mức thiếu tình người: "Không phải đưa em về, chỉ là tiện đường mà thôi."
Xem ra, cho dù có là cao thủ thả thính đi nữa, thì gặp phải tu sĩ vô tình đạo cũng bó tay toàn tập mà thôi. Thật sự là đến chó nghe xong còn muốn lắc đầu nữa là.
Lạc Cẩm Hi cứ như vậy đi vào, nói lời tạm biệt với Hạ Ngạn Hoài trên điện thoại.
Sau khi rửa mặt xong, cô bắt đầu lấy điện thoại của mình ra chỉnh sửa bài đăng WeChat cho cuối tuần này. Vừa đăng loạt ảnh đẹp vừa chụp lên là lập tức thu về một đống bình luận khen ngợi như đang l**m màn hình. Lạc Cẩm Hi vô cùng hài lòng.
Ai lại nỡ không like bài đăng của một người đẹp cơ chứ, chỉ có Hạ Ngạn Hoài là cái tên máu lạnh vô tình mà thôi. Còn cô, lại tốt bụng đến mức ở cột nhiếp ảnh đặt cho anh chữ cái tiếng Anh viết tắt nữa.
Chu Mạn San sau khi l**m màn hình xong thì tò mò thò đầu qua hỏi: "Hi Hi, nhiếp ảnh gia riêng HYH của cậu là ai thế? Hình như mấy lần cậu đăng ảnh tớ đều thấy cái tên này rồi."
"Là bạn nối khố của tớ." Lạc Cẩm Hi chọn cách trả lời nửa thật nửa giấu.
"Bạn nối khố? Là nam hay nữ? Có đẹp không?"
Trong thế giới của người yêu cái đẹp chỉ có một định luật: nhan sắc là chân lý.
Lạc Cẩm Hi cực kỳ kiêu ngạo, nói: "Nam, nhưng không đẹp bằng tớ."
Dìm Hạ Ngạn Hoài một câu, cô không hề cảm thấy lương tâm mình cắn rứt một chút nào.
Chu Mạn San lập tức hết tò mò.
Một phòng ký túc toàn là người đẹp với phong cách khác nhau, sống cùng nhau suốt ba năm, gu thẩm mĩ cũng trở nên kén chọn.
Thứ Hai có tiết lúc tám giờ sáng quả thực là sự tra tấn đối với sinh viên năm ba. Sáng sớm nghe tiếng đồng hồ báo thức reo lên, Lạc Cẩm Hi vẫn không nhịn được mà ân cần thăm hỏi tới giáo viên phụ trách sắp xếp thời khóa biểu, hôm nay cô chỉ có đúng một tiết học lúc tám giờ này. Mơ mơ màng màng bò dậy đi học, nghe xong một tiết, hình như thầy giáo nói rất nhiều, nhưng hình như cô lại chẳng nhớ được câu nào.
Tri thức cứ như dòng suối nhỏ chảy róc rách qua bộ não đầy khe rãnh của cô, chẳng để lại chút dấu vết nào. Lạc Cẩm Hi khẽ thở dài.
Mặc dù học chuyên ngành tiếng Anh, nhưng vị trí thực tập của các bạn trong lớp lại không nhất thiết phải liên quan đến ngôn ngữ. Theo như cô được biết, có người làm phiên dịch, có người làm nhân sự cho các công ty, cũng có người đang ôn thi tài chính hoặc thi nghiên cứu sinh, thậm chí có vài bạn ngoại hình tốt còn thử sức với nghề livestream, tuổi còn trẻ mà đã bắt đầu hướng tới tự do tài chính rồi.
Trong lớp cô có một bạn học nam, điều kiện ngoại hình rất ổn, giọng nói hay, vừa biết ca hát còn biết nhảy múa nữa, trước đây để livestream, cậu bạn đó còn thuê hẳn nhà ở bên ngoài, tuy lượng fan không nhiều lắm nhưng khả năng chi tiêu lại rất mạnh, nghe nói giờ cậu ta đã mua được nhà riêng rồi. Còn chưa tốt nghiệp đại học mà đã có bản lĩnh tự mình kiếm tiền mua nhà, thế này mà bảo chỉ nhờ may mắn thì ai mà tin cho nổi. Chỉ là thỉnh thoảng vẫn có người cảm thán một câu, còn chưa bước chân ra khỏi cổng trường, mà vận mệnh giữa người với người đã khác xa nhau đến thế rồi.
Sau khi tan học, Lạc Cẩm Hi tùy tiện đến căng tin ăn chút gì đó, rồi ôm tài liệu lên thư viện tự học. Cô thừa nhận mình vẫn chưa có kế hoạch rõ ràng cho tương lai, nhưng trong thời gian học đại học, những chứng chỉ cần thiết và các môn học bắt buộc thì cô không thể để trượt được.
Lạc Cẩm Hi từ nhỏ đã là học sinh ba tốt, lớn lên trong hoa tươi và tiếng vỗ tay, đến khi lên đại học rồi thì mỗi môn cô đều phải đạt trình độ ưu tú như thể mắc chứng OCD vậy.
Cô dự định kỳ nghỉ hè sẽ đi thi IELTS.
Ở thư viện được hai tiếng, Lạc Cẩm Hi vừa tháo tai nghe vừa thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, nhưng mới đi được vài bước, bỗng có người gọi cô lại: "Bạn học Lạc Cẩm Hi!"
Lạc Cẩm Hi quay đầu, vừa nhìn rõ người đến thì cô hơi khựng lại một chút.
"Bạn học Lâm à, trùng hợp thật đấy."
Lâm Tuần có hơi xấu hổ sờ sờ sau gáy: "Cũng không hẳn là trùng hợp, lúc cậu vào thư viện là tôi đã để ý rồi, chỉ là thấy cậu đang học nên tôi không muốn làm phiền thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!