Dáng người của Lạc Cẩm Hi rất dễ nhận ra. Cô cách một khoảng khá xa, ra sức vẫy tay về phía sân đối diện. Đêm hôm khuya khoắt, trong nhà đã lặng ngắt như tờ. Bố mẹ Lạc Cẩm Hi đã ngủ từ lâu, cô lén lút một mình mò ra ngoài, không ai hay biết. Ở bên kia, người hàng xóm Hạ Ngạn Hoài trở về cũng không làm kinh động đến ai, bố mẹ anh không có ở nhà, người giúp việc dậy chỉ ra nhìn qua một cái rồi lại vào ngủ tiếp.
Nửa đêm, đôi uyên ương này len lén gặp nhau ở mặt sau ngoài sân nhà họ Hạ, nơi ánh đèn trong sân không thể chiếu tới. Hạ Ngạn Hoài nhìn bạn gái quấn kín mít, chỉ chừa mỗi đôi mắt lộ ra ngoài. Trên người cô mặc thêm áo chống nắng, cả đầu lẫn mặt đều che chắn cẩn thận, khiến anh thấy vừa buồn cười vừa bất lực: "Sao chúng ta lại phải gặp nhau ở đây?"
"Với lại em mặc kín mít thế này làm gì?"
Tính từ lần cuối họ gặp nhau, đã mấy tháng trôi qua. Khi đó, đêm London còn hơi lạnh, ra ngoài thỉnh thoảng gió còn khá to. Nhưng bây giờ ở trong nước đang là tháng Chín, ở thành phố Hoài vẫn chưa có chút hơi thở mùa thu
Lạc Cẩm Hi rất có ý thức phòng bị: "Em sợ nhỡ bố mẹ em chưa ngủ đứng trên đó nhìn thấy thì sao."
Hạ Ngạn Hoài: "…"
Cô tưởng bố mẹ cô sẽ không nhận ra bóng lưng và thói quen cử chỉ của cô sao?
"Anh khó coi đến thế sao?" Anh bất ngờ bật ra một câu hỏi chết người.
Thực ra mới hai ngày trước, Lạc Cẩm Hi còn gọi video với anh. Nhưng giờ gặp mặt trực tiếp, rõ ràng cảm giác như đã lâu lắm rồi không gặp.
"Sao anh có thể khó coi được chứ? Tiểu Hạ, anh đừng tự ti."
"…"
Mối tình này vẫn luôn là bí mật, giờ đột nhiên cô về nước, mọi vấn đề khoảng cách không còn là vấn đề nữa. Tính ngày tính tháng, tuy chưa tròn một năm, nhưng suốt thời gian này tình cảm rất ổn định. Nếu yêu nhau chín tháng rồi mà vẫn không phân biệt được đó là tình yêu thật hay chỉ là bốc đồng, thì mới đúng là chuyện nực cười. Hôn cũng đã hôn rồi, ngủ cũng đã ngủ rồi, những chuyện thân mật mà các cặp đôi bình thường khác đều làm thì họ cũng đã làm. Những lo lắng trước đây hiện tại vẫn chưa xảy ra.
Đùa giỡn một hồi, Lạc Cẩm Hi nhìn gương mặt Hạ Ngạn Hoài chìm trong ánh sáng mờ, rốt cuộc không kìm được mà nhào vào lòng anh, ôm chặt, rồi nhỏ giọng thì thầm những nỗi nhớ nhung mấy tháng qua.
Hạ Ngạn Hoài rất tự nhiên ôm lại, hai người ôm nhau thật chặt. Nhưng anh vẫn không quên trêu chọc cô: "Bây giờ không sợ bị nhìn thấy nữa sao?"
Lạc Cẩm Hi đấm nhẹ vào người anh trong lòng, không đau, chỉ là một cử chỉ hờn dỗi. Thực chất, vào giờ này cũng chẳng còn ai thừa hơi đi hóng hớt nữa.
Hạ Ngạn Hoài hỏi: "Muốn qua nhà anh không?"
Anh bị từ chối, Hạ Ngạn Hoài vừa định nói bố mẹ anh không có ở nhà thì Lạc Cẩm Hi nói: "Cô giúp việc nhà anh có ở nhà đấy."
"…"
Cô cẩn thận quá rồi.
Hạ Ngạn Hoài thực ra cũng biết bây giờ không phải là thời điểm tốt nhất để công khai, Lạc Cẩm Hi vừa mới đi du học về, dù sau này có sắp xếp thế nào, sự nghiệp của cô vẫn chưa bắt đầu, còn anh cũng chưa ổn định.
Một cái ôm thực ra không thể giải quyết được nỗi nhớ nhung suốt mấy tháng qua.
Thế là hai người cứ đứng ngoài trời khuya như vậy suốt mấy chục phút, nói đủ thứ chuyện, cuối cùng vẫn là Hạ Ngạn Hoài đưa Lạc Cẩm Hi về đến tận cửa nhà.
Cô thì tỉnh táo, nhưng anh chạy xe về giữa đêm, bây giờ đã mệt rã rời.
Hai người về nhà riêng, lại gọi video trong phòng, Hạ Ngạn Hoài theo yêu cầu của bạn gái, cố định camera hướng vào mình, anh ngủ, còn cô ở đầu bên kia quan sát tư thế ngủ của anh. Đến khoảng bốn giờ sáng, Lạc Cẩm Hi mới ngủ thiếp đi. Cô vốn không buồn ngủ, cứ ngắm dáng ngủ của Hạ Ngạn Hoài suốt một hồi lâu, cuối cùng mơ màng đếm cừu rồi thiếp đi. Nhưng cô ngủ không sâu giấc.
Điện thoại hết pin tắt nguồn dường như kêu tít một tiếng, Lạc Cẩm Hi như có cảm giác, khẽ mở mắt, thế là tỉnh.
"…"
Khi đó mới hơn bốn giờ, trời còn lâu mới sáng. Lạc Cẩm Hi nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà, đầu óc trống rỗng nhưng không sao ngủ lại được.
Khoảng năm giờ sáng, Lạc Cẩm Hi đứng ngoài ban công hóng gió, tiện thể tập thể dục buổi sáng.
Không biết đã qua bao lâu, cô thấy cô giúp việc nhà bên dậy, hình như chuẩn bị ra ngoài mua đồ ăn. Cô giúp việc nhà Lạc Cẩm Hi cũng đã dậy.
Thực sự không còn buồn ngủ, Lạc Cẩm Hi thay quần áo rồi ra ngoài, nhân lúc cô giúp việc nhà bên ra ngoài thì ghé sang chơi. Cô không phải là người lạ, cô giúp việc mở cửa cho cô vào còn vui vẻ chào hỏi, nói Hạ Ngạn Hoài mới về lúc rạng sáng hôm qua, vậy mà Lạc Cẩm Hi đã biết nhanh thế rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!