Chương 45: Về nước

Về chuyến công tác lần này của Hạ Ngạn Hoài, các đồng nghiệp của anh ở khách sạn, còn anh thì ở nhà bạn gái, xem như tiết kiệm một khoản cho công ty trong chuyến công tác công quỹ này.

Triệu Khâm Diệu cũng theo tới London, tuy chưa gặp được cô bạn gái mà người đàn em này hết mực cưng chiều, nhưng lại trông thấy dấu vết bạn gái để lại trên người đối phương.

"Chà, trách gì mà coi London như quê hương, dạo này sinh hoạt ban đêm phong phú lắm chứ gì? Dấu vết trên cổ còn chẳng buồn che đi."

Người từng trải nhìn cái gì cũng thấy bình thường. Dấu vết trên xương quai xanh của Hạ Ngạn Hoài cũng không rõ lắm, cổ áo đã che đi rồi, nhưng chỉ cần hơi giơ tay, cổ áo sẽ hở ra một chút, Triệu Khâm Diệu cũng vô tình nhìn thấy.

Hạ Ngạn Hoài nghe vậy im lặng một lát, rồi tìm một tấm gương để tự soi mình. Mấy ngày nay Lạc Cẩm Hi đến kỳ sinh lý là thật, nhưng càng đang trong kỳ thì cô lại càng khó chiều. Cô rất thích vồ lấy người ta mà cắn. Ôm ôm hôn hôn cái gì cũng không thiếu, nhưng anh chỉ có thể như con cá nằm trên thớt, mặc cho cô muốn làm gì thì làm. Chỗ cổ áo không che được thì chỉ có một dấu, nhưng kéo xuống dưới thì còn nhiều hơn nữa. Yêu đương là vậy, cứ phải dính lấy nhau như thế.

Triệu Khâm Diệu tặc lưỡi, rồi lại thần bí hỏi: "Hình nền điện thoại của cậu thực sự là bạn gái cậu à, không phải người nổi tiếng hay ngôi sao nhỏ nào đấy chứ?"

Anh ta vừa hỏi xong lại nói tiếp: "Không phải tôi hỏi đâu, là cái vị Chu tổng lần trước ngỏ ý muốn làm bố vợ của cậu đấy, ông ta nhờ tôi hỏi, vợ chồng người ta và cả con gái đều rất thích cậu, nói dù cậu có bạn gái rồi, nhưng đợi cậu chia tay cũng được."

"…"

Hạ Ngạn Hoài căn bản không để ý tới câu sau, ngược lại hỏi: "Không giống bạn gái của em à?"

"Cũng không phải là không giống, chỉ là ảnh chụp giống ảnh quảng cáo của người nổi tiếng quá, cậu mà nói là AI tôi cũng tin…" Nói đến đây, Hạ Ngạn Hoài vừa quay đầu nhìn lại, Triệu Khâm Diệu liền khựng lại, "Thôi, cậu cũng đẹp trai như AI vậy."

Trước khi cả đoàn quay về nước, dự án đã được đàm phán thành công, Triệu Khâm Diệu quyết định mở tiệc ăn mừng. Thật ra cũng chỉ là bao một phòng ăn một bữa cơm mà thôi. Chuyến công tác lần này cũng chỉ vài người, ngoài hai người bọn họ đều là tốt nghiệp Đại học Thịnh An, những người khác đều là Triệu Khâm Diệu bằng nhiều cách mà "đào" từ các công ty lớn về.

Hạ Ngạn Hoài vốn định tan làm về nấu cơm cho bạn gái, Triệu Khâm Diệu: "…Cậu không thể rủ cô ấy ra ăn cùng à?"

Cũng được.

Thế là Hạ Ngạn Hoài đến trường đón bạn gái tan học.

Triệu Khâm Diệu cuối cùng cũng gặp được cô bạn gái xinh đẹp của Hạ Ngạn Hoài, ban đầu nghe nói là sinh viên Đại học Thịnh An, anh ta còn tưởng đây là tình yêu thời sinh viên. Ai ngờ hỏi ra, duyên phận này lại từ trong bụng mẹ mà có.

"…"

Lạc Cẩm Hi lần đầu tiên gặp đồng nghiệp của Hạ Ngạn Hoài, cô không hề rụt rè, nói chuyện với ai cũng rất vui vẻ, càng nói chuyện lại càng khiến Hạ Ngạn Hoài bị ghen tị. Sao lại có thể xứng đôi đến vậy chứ?

Lạc Cẩm Hi cảm thấy những dịp như thế này rất thích hợp để mời rượu, nhưng cô không uống được, thế là khi nói mời rượu, cô lại rót đầy cho Hạ Ngạn Hoài, còn ly của mình thì rót đầy nước ép. 

Sau này nhắc lại, bạn học Lạc kể rằng, cô rất lo tính cách bạn trai không hợp với đồng nghiệp, dù sao mấy người sáng lập công ty khởi nghiệp này có mối quan hệ khá thân thiết, thế là cô đã cố nói chuyện thêm đôi câu. Cuối cùng mới phát hiện, hình tượng của Hạ Ngạn Hoài trong lòng đồng nghiệp là người ít nói và nghiêm khắc, nhưng rất đáng tin cậy.

Chỉ là hình như cô đã chuốc say bạn trai mình rồi. Cũng không biết có phải say thật không, chỉ là anh không thích nói chuyện lắm, rồi mắt cứ như bật chế độ tự động quét, chỉ muốn nhìn cô. Trông thật ngoan. 

Triệu Khâm Diệu không chịu nổi nữa, anh ta cảm thấy cậu đàn em này của mình có nhân cách thứ hai thật, dứt khoát gọi xe đưa hai người về.

Trên đường về, Lạc Cẩm Hi ôm Hạ Ngạn Hoài vào lòng, anh như một con chim lớn dựa vào vai cô. Ở nơi đất khách quê người, họ cứ thế tựa vào nhau. Không rõ Hạ Ngạn Hoài say đến mức nào, nhưng anh vẫn đi lại được, chỉ là khóe mắt hơi đỏ, khiến gương mặt vốn đã đẹp nay càng thêm đẹp.

Về đến nhà, Lạc Cẩm Hi sờ mặt anh, lấy khăn ướt lau cho anh. Hạ Ngạn Hoài kéo cô lên đùi mình, hôn một lúc, sau đó lại nhẹ nhàng mổ vào môi cô.

"Hi Hi, tối mai anh về nước rồi." Anh ôm Lạc Cẩm Hi nói.

Lạc Cẩm Hi biết anh xong việc sẽ về, nghe vậy cũng không nói gì, đưa tay xoa vài cái lên đầu Hạ Ngạn Hoài, làm tóc anh rối tung.

"Ừ, anh về đi. Em ở London một mình cũng được, sẽ không tủi thân ăn cơm một mình, cũng sẽ không ở trong căn nhà trống trải nhớ anh đâu."

Hai câu này của cô khiến Hạ Ngạn Hoài bật cười. Cô đáng yêu quá.

Nói gì thì nói, anh vẫn phải về nước. Mối tình xa này vẫn phải tiếp tục, cũng may là chỉ cần cố thêm vài tháng nữa thôi.

Lần này Lạc Cẩm Hi đưa Hạ Ngạn Hoài ra sân bay, khiến các đồng nghiệp đi công tác cùng anh đều ngơ ngác. Màn chia tay bịn rịn đương nhiên không thiếu, nhưng bản chất người Trung Quốc là thích hóng chuyện, cách đó một đoạn, đồng nghiệp của Hạ Ngạn Hoài công khai đứng xem sếp Hạ nhà mình yêu đương. Lạc Cẩm Hi lại thấy chuyện này khá buồn cười.

"Các anh mau vào đi." Cô cười, "Đợi đến tháng chín em cũng về rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!