Chương 41: Tự kiềm chế

Hạ Ngạn Hoài chỉ có thể ở lại London vài ngày.

Lạc Cẩm Hi đương nhiên không muốn bạn trai mình chỉ quanh quẩn ở nhà làm ông chồng nội trợ. Trong mấy ngày ngắn ngủi đó, bọn họ cũng đã ra ngoài hẹn hò không ít lần. Nhưng bản thân Hạ Ngạn Hoài lại có một sở thích khá giản đơn, anh cho rằng đã yêu một ai rồi thì phải cho người ta ăn no bụng. Cứ như thể việc ra nước ngoài du học đã làm cho bụng Lạc Cẩm Hi phải chịu thiệt thòi lắm vậy.

Bình thường họ vẫn có ôm hôn thân mật, nhưng tiến xa thêm một bước nữa thì gần như chưa bao giờ. Cho đến khi kỳ nghỉ của Hạ Ngạn Hoài sắp kết thúc để về nước, Lạc Cẩm Hi mới giật mình nhận ra một chuyện: chiếc hộp nhỏ anh mang theo vẫn nằm yên vị trong ngăn kéo tủ đầu giường, không ai đụng đến. Thực lòng mà nói, từ lúc hộp bao cao su rơi ra từ vali hành lý của anh, cô đã thấp thỏm mất hai đêm, cũng có thể nói là dùng hai đêm đó để tự mình chuẩn bị tâm lý. Nhưng đợi đến khi cô đã chuẩn bị tâm lý xong, lại phát hiện Hạ Ngạn Hoài vẫn án binh bất động. Ý là sao đây? Đều đã là nam nữ trưởng thành, nếu như đứng trước đối phương mà không có bất kỳ h*m m**n thể xác nào thì đích xác là sinh lý có vấn đề. Ở mặt nhu cầu, Lạc Cẩm Hi có.

Cô lật tung tủ quần áo của mình lên. Bây giờ là mùa đông, quần áo đẹp thì nhiều nhưng bảo gợi cảm thì gần như không có. Thế là Lạc Cẩm Hi rơi vào trầm tư.

Đêm nay London lại có tuyết rơi, không lớn lắm, những bông tuyết trắng từ không trung lác đác bay xuống, rơi trên mặt đất, đậu cả trên những cành cây.

Hạ Ngạn Hoài nhận được một lời mời. Một người bạn của anh đang phát triển sự nghiệp ở London, vừa hay biết anh cũng đang ở bên này nên đã mời anh đến dự tiệc rượu. Sau khi đồng ý, anh hỏi Lạc Cẩm Hi có thời gian làm bạn đồng hành của anh không. Lạc Cẩm Hi không từ chối. Trong thời tiết dưới 0 độ, cô tìm trong tủ một chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc bích, lấy thêm một chiếc áo khoác lông dài, trang điểm và uốn tóc cẩn thận, rồi xỏ giày cao gót.

Hạ Ngạn Hoài nhìn cô trang điểm, chải chuốt như một cô búp bê xinh đẹp. Lạc Cẩm Hi đi giày cao gót, xịt nước hoa rồi xoay một vòng trước mặt anh, đôi mắt long lanh hỏi: "Em có thơm không?"

Hương thơm nhẹ nhàng bay vào cánh mũi, người trước mặt rực rỡ xinh đẹp.

"Ừm." Hạ Ngạn Hoài trả lời cô.

Lạc Cẩm Hi chê câu trả lời của anh không đủ nhiệt tình, khẽ "hừ" một tiếng. Sau đó, cô tự ngắm mình trong gương mười phút, chụp ảnh điện thoại suốt cả buổi. Tình cờ nhìn thấy Hạ Ngạn Hoài tựa vào khung cửa trong gương, cô thấy tạo hình của anh hôm nay rất hợp với cô. Thế là, cô vẫy tay gọi anh lại, nắm tay và khoác vai anh chụp ảnh rất lâu. Đã yêu đương thì làm gì có ai không chụp ảnh chung chứ?

Gần đây, Lạc Cẩm Hi tìm được một thợ làm móng người Trung ở London, làm xong thì rất ưng ý, nên đã tận dụng Hạ Ngạn Hoài để nhân tiện khoe bộ móng xinh.

Suốt buổi tiệc rượu, Hạ Ngạn Hoài luôn nắm tay Lạc Cẩm Hi. Chỉ khi cần trao đổi công việc, anh mới đành buông tay cô để tạm rời đi. Nhưng vừa quay lại đã nhìn thấy một người đàn ông Anh đang bắt chuyện với cô. Nhìn ngôn ngữ cơ thể, dường như đối phương còn định ôm cô nữa. Chưa kịp bước đến, anh đã thấy Lạc Cẩm Hi đưa mắt nhìn đối phương đầy khinh thường, miệng mấp máy vài câu gì đó, khiến người kia sa sầm mặt, tức tối bỏ đi.

"Anh ta làm gì em à?" Hạ Ngạn Hoài hỏi.

Lạc Cẩm Hi nhìn thấy anh, lập tức bắt đầu chế độ lèm bèm: "Oa, em nói cho anh biết, cái gã đó gần 40 tuổi rồi, hỏi em đi với ai vào đây, còn nói mỗi tháng cho em 5000 bảng Anh, nói chỉ cần cuối tuần đi cùng anh ta là được. Tưởng hào phóng lắm à, còn không bằng tiền tiêu vặt bố em cho nữa, mà bày đặt…"

Tiền sinh hoạt phí của Lạc Cẩm Hi ở London, ngoài tiền tiêu bằng thẻ, còn có tiền sinh hoạt phí bà Trang cho và tiền tiêu vặt ông Lạc cho. Đúng vậy, tiền mà ông Lạc cho cô chính là tiền tiêu vặt.

"Vậy em đã nói với anh ta thế nào?" Hạ Ngạn Hoài hỏi.

Lạc Cẩm Hi im lặng một chút rồi nói: "Hơi… thiếu văn minh một chút, em không kể lại đâu, nhưng anh yên tâm, em không động tay, cũng không để ai chiếm được lợi gì từ em đâu."

Người Trung Quốc trong mảng này đúng là có thiên phú dị bẩm. Hạ Ngạn Hoài cũng từng có cơ hội nếm trải chiêu võ mồm của cô rồi.

Anh nhìn quanh, thấy người đàn ông Anh vừa bỏ đi đã chạy đến nói chuyện với bạn mình, cười rạng rỡ như không hề bị ảnh hưởng.

"Đợi anh chút." Hạ Ngạn Hoài nói.

Anh cầm ly rượu sâm panh đến bên cạnh bạn mình và hỏi về thân phận của người đàn ông kia.

"Hắn hả, một nhà cung cấp, công ty của họ hiện đang nằm trong danh sách lựa chọn của chúng tôi," người bạn nhướng cằm, ra hiệu cho Hạ Ngạn Hoài nhìn qua, "Thấy cô gái bên kia không? Đẹp nhỉ? Công ty của họ còn định dùng mỹ nhân kế với tôi đấy. Nhưng nói thật, sản phẩm của họ trước đây từng có vấn đề, dù đã được cải thiện và tiếng tăm khá tốt, nhưng tôi vẫn cảm thấy có rủi ro… Mà sao đột nhiên cậu lại tò mò về hắn ta vậy?"

Hạ Ngạn Hoài cất giọng bình tĩnh: "Không có gì, hắn ta trêu ghẹo bạn gái tôi."

"…"

Người bạn này quen biết Hạ Ngạn Hoài qua một cuộc thi thời đại học. Khi Hạ Ngạn Hoài học năm hai thì người ta đã là sinh viên năm cuối rồi. Sau khi tốt nghiệp, anh ta được công ty cử đến chi nhánh ở London

"Thế cậu điều tra hắn chỉ để xem mình có đủ bản lĩnh xử hắn không à?"

Hạ Ngạn Hoài quay đầu nhìn anh ta: "Xã hội pháp trị."

Câu "xã hội pháp trị" này rất thâm thúy. Một người phụ trách dự án có "đức hạnh" khiếm khuyết có thể gây ra những rủi ro lớn nhỏ. Không cần thiết phải mạo hiểm vì điều đó. Câu nói của Hạ Ngạn Hoài đủ để tạo ấn tượng xấu cho đối phương. Chỉ cần nể mặt bạn bè, người bạn của anh ắt sẽ không cân nhắc công ty đó nữa. Với đủ loại rủi ro tiềm ẩn, thà thuận nước đẩy thuyền còn hơn.

"Thôi được rồi. Sếp lớn bên tôi rất coi trọng danh tiếng doanh nghiệp, tôi sẽ không để loại người này có cơ hội chướng mắt ông ấy đâu."

Chỉ vài lời nói, một công ty đã bị loại khỏi cuộc đua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!