Đêm khuya tĩnh lặng, Hạ Ngạn Hoài cúi đầu nhìn người trong lòng. Lạc Cẩm Hi cũng ngẩng đầu ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cô sáng lấp lánh, niềm vui đong đầy trong mắt cô dễ dàng lan sang cả anh, hoặc cũng có thể vốn dĩ trong nội tâm anh đã trào dâng cảm xúc ấy. Có những tình cảm được bao bọc dưới danh nghĩa tình bạn thường khiến người ta lầm tưởng.
Trong những đêm trằn trọc, Hạ Ngạn Hoài đã nhận ra sự đặc biệt của Lạc Cẩm Hi tuyệt đối không chỉ vì họ là thanh mai trúc mã. Trong một khoảng thời gian rất dài, họ ở bên nhau như người nhà, cùng nhau trưởng thành, trở thành những người trưởng thành như hiện tại. Vậy nên, dù anh có đối xử tốt với Lạc Cẩm Hi đến mấy, hay cho phép cô bước vào không gian riêng tư của mình, Hạ Ngạn Hoài đều xem đó là chuyện hiển nhiên.
Khoảnh khắc môi chạm môi, phản ứng đầu tiên của cả hai đều là sự mềm mại.
Về kinh nghiệm yêu đương, Lạc Cẩm Hi không có, nhưng kiến thức lý thuyết trong đầu cô thì rất phong phú. Những cuốn tiểu thuyết ngôn tình, những bộ phim thần tượng mà cô từng mê mẩn từ thời cấp hai cho đến đại học, từng cảnh từng cảnh đều tái hiện trong tâm trí. Trên mạng thậm chí còn đầy rẫy những bài đăng chia sẻ kinh nghiệm hôn môi. Nhưng Lạc Cẩm Hi cảm thấy, dù có bao nhiêu kỹ năng và kiến thức đi chăng nữa, cũng không thể sánh bằng một điểm: đối tượng hôn là ai.
Ban đầu cả hai đều không hé môi, Lạc Cẩm Hi biết Hạ Ngạn Hoài cũng không có kinh nghiệm. So với anh, cô chủ động hơn một chút, vươn đầu lưỡi ra trước để thăm dò.
Cả người anh cứng ngắc như đá, một tảng đá nóng bỏng. Mãi đến khi Lạc Cẩm Hi hơi bực mình cắn nhẹ môi anh, Hạ Ngạn Hoài mới chịu hé môi. Chỉ cần thế thôi, mọi thứ liền vượt khỏi tầm kiểm soát.
Sự ngượng ngùng của Hạ Ngạn Hoài là có thật, hai người họ cùng nhau khám phá, trong không khí ngoài tiếng thở của đối phương, còn có tiếng nước rất khẽ nhưng khó lòng bỏ qua, cũng chỉ có họ mới nghe thấy. Bóng đêm mờ ảo che đi sự ngượng ngùng. Hai tấm chiếu mới chưa từng trải bất ngờ phát hiện đây là một hoạt động rất dễ gây nghiện.
Lạc Cẩm Hi ôm cổ Hạ Ngạn Hoài, vừa khẽ th* d*c vừa nhìn anh. Bầu không khí như vậy rất thích hợp để nói điều gì đó, nhưng dường như cũng chẳng nên nói gì cả.
"Hạ Ngạn Hoài, anh có thích hôn em không?"
Một cách trêu chọc rất thẳng thắn, thậm chí không cần bất kỳ kỹ năng nào.
Hạ Ngạn Hoài có thể nhận ra cảm xúc của mình bị cuốn theo, trên gương mặt vốn lạnh lùng thường ngày giờ nhuốm thêm vài phần ngượng ngùng, chỉ tiếc là cô không nhìn thấy.
"Thích." Câu trả lời gần như thuận theo suy nghĩ trong lòng bật ra khỏi miệng anh.
Lạc Cẩm Hi chống tay vào ngực anh, đứng thẳng người dậy, kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Ánh mắt Hạ Ngạn Hoài vẫn dán chặt vào cô, trong bóng tối, dáng đứng của anh hơi thay đổi nhưng cuối cùng vẫn không nhúc nhích.
"Muộn quá rồi, anh về khách sạn trước đi." Lạc Cẩm Hi nói.
Câu nói của cô tới rất đột ngột, bởi vì một giây trước họ còn ôm nhau rất thân mật. Điều này càng khiến cho người khác nghĩ rằng Lạc Cẩm Hi rất không hài lòng với kỹ năng hôn của Hạ Ngạn Hoài, thế nên vừa kết thúc đã vội vàng đuổi anh đi.
Hạ Ngạn Hoài im lặng vài giây, lát sau khàn giọng nói: "Được, em nghỉ ngơi sớm đi. Mai có tiết không?"
"Có."
Hạ Ngạn Hoài hỏi thời gian học cụ thể của cô, sau khi đã nắm được giờ giấc cụ thể, anh bảo: "Anh đến trường đón em tan học nhé?"
Kiểu này hơi giống phụ huynh đưa đón con đi học.
Lạc Cẩm Hi lắc đầu: "Không cần đâu, mai tan học em có việc rồi."
Hạ Ngạn Hoài: "Việc gì?"
"Anh nhất định phải hỏi cho ra nhẽ sao?"
Hạ Ngạn Hoài bỗng hỏi: "Lạc Cẩm Hi, bây giờ chúng ta được tính là gì?"
Hai người vừa nãy còn hôn nhau nồng nhiệt, giờ mới sực tỉnh bàn bạc đến vấn đề này.
Thế mà Lạc Cẩm Hi lại trả lời tỉnh queo không chút nghĩ ngợi: "Bạn bè chứ còn gì."
"…"
Hạ Ngạn Hoài ngây người vì câu trả lời của cô, lát sau, thái độ của anh nghiêm túc hẳn: "Bạn bè kiểu gì mà lại hôn nhau?"
"Đôi bên anh tình em nguyện, muốn hôn thì hôn thôi, anh không biết à?" Lạc Cẩm Hi nói, "Chúng ta cùng lắm là hai người bạn đang trong giai đoạn mập mờ thôi."
Có lẽ đây là lần đầu tiên Hạ Ngạn Hoài gặp chuyện như vậy, một cô gái rõ ràng thích mình, thế nhưng sau một nụ hôn bỗng nói chắc nịch rằng họ đang là bạn bè mập mập mờ mờ. So với mùa đông năm ngoái khi Lạc Cẩm Hi ngước đôi mắt đẫm lệ nói muốn hẹn hò với anh, tình thế đã thay đổi.
Không đợi anh đáp lời, Lạc Cẩm Hi đã nhìn thẳng vào mắt anh, nói: "Không phải anh cho rằng chúng ta hôn nhau rồi thì sẽ trở thành người yêu đấy chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!