Lạc Cẩm Hi nghe vậy, quả thật không nhìn nữa. Chỉ là khi cô quay đầu lại, ánh mắt dò xét đặt lên khuôn mặt Hạ Ngạn Hoài, dường như muốn tìm ra câu trả lời nào đó từ vẻ mặt của anh. Đáng tiếc là Hạ Ngạn Hoài vốn không phải là người thích thể hiện hỉ nộ ái ố ra ngoài mặt.
Cô bị anh kéo lên xe, nói cho tài xế biết địa chỉ nơi ở, chiếc xe liền lăn bánh. Quãng đường về không dài cũng không ngắn. Rời xa sự ồn ào bên trong quán bar, chỉ còn hai người họ ngồi bên nhau ở hàng ghế sau, tài xế phía trước bật nhạc không lời nhẹ nhàng, dường như hoàn toàn không quan tâm đến hai hành khách ngồi phía sau. Bầu không khí đặc biệt yên tĩnh, khoảng cách giữa hai người họ rất gần. Lạc Cẩm Hi đủ tỉnh táo, chưa đến mức mệt mỏi mà gục đầu lên vai ai đó.
Dù có mệt, cô vẫn nghiêng đầu về phía cửa sổ, dõi mắt nhìn ra cảnh vật bên ngoài một cách chán chường. Trong khung kính phản chiếu mờ ảo, cô dường như còn nhìn thấy người kia đang nhìn về phía cô. Trong một khoảnh khắc nào đó, hai người xuyên qua lớp kính cửa sổ xe chạm vào ánh mắt của nhau. Lạc Cẩm Hi khựng lại, kiềm chế ý muốn quay đầu nhìn lại, nhưng cũng không lảng tránh ánh nhìn qua lớp gương phản chiếu kia, như thể đang bướng bỉnh thách thức, rằng cô tuyệt đối không thể là người đầu tiên quay mặt đi.
Thế nhưng Hạ Ngạn Hoài cũng không né tránh. Sự đối diện xuyên qua một lớp ngăn cách, dưới màn đêm lại càng tăng thêm một tầng mơ hồ khó tả.
Lạc Cẩm Hi bất ngờ quay đầu lại, không ngoài dự đoán, cô bắt được tia dao động trong mắt anh.
"Cậu muốn nhìn thì cứ nhìn thẳng đi, tôi đâu có keo kiệt đến mức không cho cậu nhìn." Lạc Cẩm Hi nói.
Hạ Ngạn Hoài không thể phản bác, nhìn cô thêm một lúc rồi mới từ từ quay đầu nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài cửa sổ xe.
Thái độ của anh luôn khó đoán như thế. Cũng giống như mấy ngày anh xuất hiện ở London vậy, Lạc Cẩm Hi hoàn toàn không biết rốt cuộc công việc của anh ở bên này là gì, nhưng tâm trí cô thì thỏa sức bay xa suy nghĩ.
Xe dừng ở dưới lầu, cửa xe vừa đóng lại, tài xế đã lập tức lái xe rời đi. Hạ Ngạn Hoài theo sau Lạc Cẩm Hi cùng đi lên lầu. Lạc Cẩm Hi cũng không ngăn cản anh.
Cửa thang máy từ từ mở ra, cô bước ra ngoài, theo sau là chàng trai trẻ trầm lặng. Cửa nhà Lạc Cẩm Hi có khóa vân tay, đứng trước cửa, cô bất ngờ quay lại nhìn người phía sau.
"Hạ Ngạn Hoài," cô mở lời trước, "Không phải có chuyện muốn nói sao, cứ nói luôn ở đây đi."
Khi cô nói ra câu này, Hạ Ngạn Hoài không hề ngạc nhiên. Con người cô vốn không thích mãi dây dưa vào một chuyện. Những người hay việc có thể khiến cô bận lòng thực sự rất ít. Anh không rõ mình có nằm trong số ít đó không, nhưng rõ ràng người dây dưa đang là anh, không phải cô.
"Xin lỗi." Sau vài giây im lặng, cuối cùng Lạc Cẩm Hi nghe được mấy từ này từ đối phương.
Hạ Ngạn Hoài có lẽ không thường xuyên nói lời xin lỗi người khác, nếu không thì anh đã không nói một cách ngượng nghịu, vụng về và… mập mờ như vậy.
Lạc Cẩm Hi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt hai người lại giao nhau.
Hôm nay lúc ra ngoài cô cảm thấy mặt không được tươi tắn nên đã trang điểm nhẹ, đánh chút son môi màu hồng nhạt, ăn uống suốt buổi nhưng vẫn chưa trôi hết, bây giờ dưới ánh sáng lờ mờ, đôi môi cô vẫn còn hiện một lớp bóng nhạt. Ánh mắt Hạ Ngạn Hoài vô thức dừng lại ở đó. Những thay đổi trong ánh mắt anh khó có thể che giấu được ai.
Giây tiếp theo, đèn hành lang bỗng vụt tắt, xung quanh chìm vào bóng tối mịt mờ, dưới ánh sáng này chỉ còn chút ánh sáng le lói trong đôi mắt họ. Xung quanh dường như cũng vì thế mà trở nên yên tĩnh hơn. Lạc Cẩm Hi nghe thấy tiếng thở khe khẽ, dù rất nhẹ, nhưng vì khoảng cách giữa họ quá gần nên cô vẫn nghe ra được vài phần hỗn loạn. Sự yên tĩnh này không kéo dài quá lâu nhưng lại như dài hàng thế kỷ.
"Hạ Ngạn Hoài," giọng Lạc Cẩm Hi rất khẽ, "Vừa rồi cậu muốn hôn tôi sao?"
Cô hỏi rất thẳng thắn.
Đèn cảm ứng âm thanh ở đây không nhạy lắm, xung quanh vẫn còn tối mịt. Trong tầm nhìn của Lạc Cẩm Hi, cô miễn cưỡng có thể nhìn thấy khuôn mặt Hạ Ngạn Hoài, anh vẫn giữ nguyên động tác và tư thế ban đầu. Ngay khi cô tưởng anh sẽ cứ im lặng mãi, Hạ Ngạn Hoài đã mở miệng.
"Ừm."
Chỉ duy nhất một tiếng đáp lại.
Đến lượt Lạc Cẩm Hi ngây người. Cô nhớ rõ ràng tối nay anh không uống rượu. Có những đáp án dường như sắp bật ra, cô còn chưa kịp phản ứng, nào ngờ Hạ Ngạn Hoài lại dứt khoát thừa nhận như vậy.
Cảm xúc thay đổi quá nhanh khiến đầu óc cô bay bổng, thốt ra một câu không kịp suy nghĩ: "Vậy có muốn hôn không?"
Cô vừa dứt lời thì đèn hành lang bỗng nhiên bật sáng đúng lúc. Tầm nhìn rõ ràng hơn đã giúp Lạc Cẩm Hi kịp nhìn thấy d** tai Hạ Ngạn Hoài đỏ lên. Bao nhiêu năm quen biết, đây là lần đầu tiên cô thấy anh như vậy. Ánh mắt Lạc Cẩm Hi vô thức bị d** tai của anh thu hút, nó dường như cũng cảm nhận được ánh mắt của cô, lại lặng lẽ đậm màu hơn một chút. Càng nhìn, cô càng cảm thấy d** tai anh thật đáng yêu, trong đầu nảy sinh ý muốn đưa tay ra chạm vào nó.
Nghĩ là làm, khoảnh khắc đưa tay ra, Lạc Cẩm Hi vốn không nghĩ mình sẽ chạm được. Anh cao lớn như thế, nếu anh có né tránh thì cô cũng đành thôi, không ép được. Nhưng bất ngờ thay, Hạ Ngạn Hoài lại không hề né tránh. Anh cứ thế đứng trước mặt cô, hơi cúi đầu, để mặc tay cô chạm vào d** tai mình, cho đến khi cảm giác bị x** n*n truyền đến.
Khi đèn bật sáng, ánh mắt của Hạ Ngạn Hoài vẫn không kìm được lướt qua đôi môi hồng hào kia, rồi mới từ từ chuyển sang đôi mắt cô. Lúc này, tâm trí anh vẫn còn lởn vởn câu hỏi "Có muốn hôn không?" của Lạc Cẩm Hi, hoàn toàn không nghe thấy cô vừa nắn d** tai anh vừa hỏi "Sao tai lại đỏ thế này?"
Ngoài mặt không tỏ thái độ gì, nhưng trong não bộ thì đang quá tải trầm trọng.
Lạc Cẩm Hi không đợi được người trước mặt lên tiếng trả lời, cô thậm chí còn hoài nghi có khi nào cô đã hiểu lầm ý của anh không. Nhưng rõ ràng là ánh mắt của anh đã có chút thay đổi, thế là cô lại thẳng thừng nhìn thẳng vào mắt anh. Hạ Ngạn Hoài có đôi môi hồng hào trông rất khoẻ mạnh, thậm chí còn hồng hào tươi tắn hơn cả đôi môi đã thoa son của cô, khiến người ta có cảm giác muốn hôn.
Khi đang thầm thương trộm nhớ, Lạc Cẩm Hi từng nhiều lần len lén quan sát hình dáng môi anh, rất đẹp, không quá mỏng cũng chẳng quá dày, không biết lúc hôn lên đó sẽ có cảm giác gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!