Chương 3: Cứu giá đúng lúc

Lúc bước ra khỏi ga tàu cao tốc, bên ngoài đang vô cùng náo nhiệt, hai người nhanh chóng ngồi lên chiếc xe đến đón họ do tài xế của nhà họ Hạ lái xe. Vì hai nhà ở khá gần nhau, mà hai người lại học cùng một trường đại học, không cần thiết phải chia ra hai xe đưa đón làm gì.

Năm đó Lạc Cẩm Hi thi đậu Đại học Thịnh An, bố mẹ cô rất vui mừng, đã tổ chức cho cô một bữa tiệc mừng cực kỳ hoành tráng. Dù sao thì dự định ban đầu của họ là nếu Lạc Cẩm Hi không đậu trường tốt thì sẽ cho cô đi xuất ngoại.

Hạ Ngạn Hoài về cơ bản thuộc nhóm thí sinh đạt điểm cao nhất trong kỳ thi vào Đại học Thịnh An, còn điểm của Lạc Cẩm Hi thì chỉ ở mức trung bình trong danh sách trúng tuyển, trong đó điểm Văn và Tiếng Anh của cô cao đến mức dọa người, gồng gánh kéo cả tổng điểm của cô lên. Mỗi người có một sở trường riêng, vậy nên chuyện này cũng không có gì lạ. Năm đó Hạ Ngạn Hoài quả thực đã kèm Toán cho cô một thời gian dài, nhưng với thành tích ở các môn xã hội của cô thì ngay cả Hạ Ngạn Hoài cũng phải chịu thua. 

Sau khi lên xe, bạn học Lạc nào đó vừa nãy còn vốn rất tỉnh táo chơi điện thoại rồi ngắm phong cảnh không biết chán, rốt cuộc cũng ngáp dài một cái rã rời. Hàng ghế sau trong xe nhà họ Hạ rất rộng, tựa lưng rất thoải mái, trong xe còn phảng phất mùi cam quýt nhàn nhạt. Vừa ngả người ra sau Lạc Cẩm Hi đã lập tức nhắm mắt nghỉ ngơi, kết quả là thiếp đi lúc nào không hay.

Ban đầu thì ngủ rất ngon, nhưng đến lúc xe rẽ trái ở một khúc cua nào đó, cơ thể Lạc Cẩm Hi cũng nghiêng theo, trọng tâm chuyển dời, lảo đảo một cái, còn chưa kịp cảm nhận cái cảm giác chơi vơi mất trọng lực thì đầu cô đã đập vào một cái gì đó cứng cứng mà cũng khá dễ chịu. Đại khái là cảm thấy rất thoải mái, cô cọ cọ một chút, rồi rất tự nhiên dựa hẳn vào luôn.

Hạ Ngạn Hoài quay đầu nhìn, khẽ liếc mắt nhìn qua bóng hai người đang phản chiếu mờ mờ trên ô cửa sổ xe, hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, tình cảm đã thân thiết giống như anh em vậy. Anh cũng đã quen rồi.

Tính cách của Lạc Cẩm Hi thì khỏi phải bàn, tật xấu cũng rất nhiều, trận hai người từng cãi nhau to nhất là vào năm lớp 12, khi anh cứng rắn ngăn cản chuyện yêu sớm của cô, khi đó Lạc Cẩm Hi rất giận, cũng rất buồn, hai người cũng vì vậy mà chiến tranh lạnh, không nói với nhau một câu nào suốt hai tuần trời.

Sau đó mãi đến một buổi tối, hai người vô tình một trước một sau cùng nhau ra khỏi cổng trường, Lạc Cẩm Hi đi ở phía trước, đúng lúc ấy, mấy cây đèn đường trong khuôn viên trường bị hỏng, cô không để ý dưới chân nên bị vấp đá, ngã sấp xuống. Hạ Ngạn Hoài vốn là người điềm tĩnh, ngăn cô yêu sớm chẳng qua là vì anh cảm thấy một người như vậy sẽ chẳng có liên quan gì tới tương lai của cô mà thôi.

Về sau, khi thi đại học xong, người kia lại đến tìm cô thổ lộ, đúng lúc đó, Hạ Ngạn Hoài vừa vặn nhìn thấy nhưng cũng không nói gì. Chỉ là, ở góc độ của một người đứng xem, anh nhẹ nhàng nói: "Thành tích của cậu ta quá kém, là sinh viên thể dục thể thao mà thành tích cũng chỉ ở mức trung bình không quá xuất sắc, thành tích môn văn hóa thì lại càng tệ hơn, cậu ta chẳng thể thi nổi vào trường đại học cậu có thể vào, hơn nữa hoàn cảnh gia đình của cậu ta cũng chẳng có gì đặc biệt, sau này yêu nhau rồi, đến mấy thứ cậu hay dùng hằng ngày cậu ta cũng không mua nổi, hơn nữa, yêu xa cũng không có kết quả tốt, cậu nên suy nghĩ cho thật kỹ càng."

"…"

Cuối cùng, mối tình ấy vẫn không thành được, Lạc Cẩm Hi đúng là kiểu người cả thèm chóng chán, giống như sau khi trải qua kỳ thi đại học rồi, những hormone rung động tuổi mới lớn ấy dường như cũng dần phai nhạt theo thời gian vậy. Hơn nữa, dù khoảng thời gian đó cô cực kỳ ghét Hạ Ngạn Hoài, nhưng cũng không thể không thừa nhận những gì anh nói lúc đó đều đúng cả.

Một mối quan hệ mà tương lai đã có thể đoán trước kết cục hình như cũng chẳng có gì đáng mong đợi.

Xe dừng lại trước cổng sân nhà họ Lạc, Hạ Ngạn Hoài khẽ đẩy nhẹ cô gái vẫn đang ngủ say bên cạnh: "Cẩm Hi, về đến nhà rồi."

Phản ứng đầu tiên của Lạc Cẩm Hi sau khi tỉnh dậy là vô thức sờ miệng mình, rồi lại chạm lên bả vai áo sơ mi của Hạ Ngạn Hoài, sau khi xác nhận xong, cô mới rất yên tâm nói: "May quá, không chảy dãi…"

Hạ Ngạn Hoài: "…"

Bố mẹ của Lạc Cẩm Hi nghe thấy tiếng xe, liền ra cửa nghênh đón con gái mình trở về.

"Bố mẹ yêu quý của con ơi, con về rồi đây, có nhớ con không nào?"

Bởì vì cái miệng ngọt như mật, nên ngay cả hai vợ chồng chú Hạ sát vách cũng từng xuýt xoa nói muốn có một cô con gái như cô.

Hạ Ngạn Hoài hạ cửa xe xuống, chào hỏi bố mẹ Lạc Cẩm Hi một tiếng rồi mới rẽ vào cổng nhà mình.

Lạc Cẩm Hi vô tình nghe thấy bố mẹ mình thì thầm: "Thằng bé Ngạn Hoài càng lớn càng điềm đạm, không trách bố nó nói năm nay có thể yên tâm nghỉ hưu rồi."

"Ừ, đứa nhỏ này đúng là không tệ…"

Lạc Cẩm Hi nghe thế không nhịn được chen lời: "Vậy bố mẹ thích có một cậu con trai trưởng thành chín chắn, hay một cô con gái hoạt bát đáng yêu như con nào?"

Câu hỏi này đúng kiểu đào hố chôn người.

"Chẳng phải chọn cả hai là được sao?" Lạc Cẩm Hi nghe bố cô hỏi lại.

"Chỉ được chọn một thôi!" Ai trả lời sai, cô làm ầm lên cho xem!

"Vậy tất nhiên là chọn con gái cưng của bố rồi!"

Con do mình sinh ra, tự mình nuôi lớn mới là tốt nhất. 

"Buổi tối con đã ăn gì chưa? Cô giúp việc đã để phần đồ ăn khuya đấy, có muốn ăn không?"

"Ăn chứ!"

Ngày hôm sau là đám cưới, sau khi rửa mặt đơn giản, Lạc Cẩm Hi liền lập tức trèo lên giường đi ngủ, đến lúc đồng hồ báo thức vang lên, cô còn tưởng mình đang ở trong mộng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!