Chương 29: Đừng nhìn nữa

"Đừng nói linh tinh." Hạ Ngạn Hoài nói.

Lạc Cẩm Hi không cảm thấy mình đang nói bậy, cô cứ thế nhìn chàng trai trẻ tuổi đang bận rộn trong bếp, còn hơi nghiêng đầu, ánh mắt nóng rực.

Hạ Ngạn Hoài không thể làm lơ trước ánh nhìn như vậy, anh quay đầu nhìn sang, một lát sau, anh cất giọng bất lực: "Cậu ra ngoài trước được không?"

"Không ra, đây là địa bàn của tôi chứ không phải của cậu," Lạc Cẩm Hi thẳng thừng bác bỏ.

Hạ Ngạn Hoài trước đây tuy lạnh lùng nhưng không phải kiểu tính cách ù lì như vậy, bây giờ trông anh như đang có tâm sự. Lạc Cẩm Hi cảm thấy tâm sự này có lẽ liên quan đến cô, nhưng cụ thể liên quan thế nào thì cô không biết.

Hôm nay căn bếp rất bận rộn, hương thơm bay ra từ bên trong đã làm sống lại khứu giác vốn khó khăn lắm mới hồi phục được của Lạc Cẩm Hi. Một người đàn ông của gia đình, vào được phòng bếp, ra được phòng khách, thế là điểm cộng lại tăng thêm một. Lạc Cẩm Hi vì thế mà cảm thấy sầu não trước thái độ mập mờ không rõ ràng này của Hạ Ngạn Hoài. Cô không hiểu, nhưng cũng không nỡ đuổi người ta ra khỏi cửa, thế nên rất thờ ơ đón nhận sự chăm sóc từ phương xa này.

Hạ Ngạn Hoài mỗi ngày đều đến nấu cơm ba bữa cho cô, cùng cô ăn cơm, giám sát cô uống thuốc, tiện thể quan sát tình hình hồi phục của Lạc Cẩm Hi. Rất nhiều lúc, Lạc Cẩm Hi còn có thể nhìn ra anh cứ ngập ngừng muốn nói gì đó lại thôi. Nhưng đáng ghét, anh cứ không chịu nói.

Lạc Cẩm Hi nghĩ anh là khách tới chơi nhà lại còn mua thịt thà cá mú tới nấu cơm cho cô, vậy thì cô cũng nên chủ động dọn dẹp sau bữa ăn để đáp lại thành ý. Chỉ là mỗi lần cô động tay đều sẽ bị anh ngăn lại: "Để tôi làm."

Càng khiến người ta không hiểu nổi.

Lạc Cẩm Hi càng chắc chắn mình đoán đúng rồi, anh đích thị là muốn làm bố của cô. Sự chăm sóc cẩn thận này và vẻ trầm mặc ít lời của anh đã hình thành một sự tương phản.

Những ngày cuối tuần cứ thế trôi qua, Lạc Cẩm Hi lại đi học như bình thường. Cơn cảm cúm đã hành hạ cô mấy ngày trời cuối tuần này đã gần như khỏi hẳn, chắc chắn không thể thiếu công lao của Hạ Ngạn Hoài. Trái ngược với cô, sức khoẻ của anh lại rất tốt, ăn cùng cô hai ngày mà không hề bị lây. Tiết trời những ngày này khiến không ít người bị cảm.

Mấy hôm trước Lạc Cẩm Hi đã cho bạn bè leo cây, tối nay người ta lại tổ chức một buổi tụ tập khác, cô không tiện từ chối nữa. Chỉ là sau khi đến nơi, cô mới nhận ra buổi tụ tập này giống như một buổi mai mối, ghép cặp cô với Liam. 

Lạc Cẩm Hi vừa mới khỏi cảm, không uống rượu.

Bên trong quán bar rất ấm áp, sau khi cởi bỏ những lớp áo khoác dày sụ, ai nấy đều ăn mặc rất mỏng manh. Sàn nhảy càng lúc càng náo nhiệt, có khi là những màn nhảy dính sát, tiếng hò reo sôi động như muốn thổi tung trần nhà. Ở một nơi như quán bar, sự đa dạng này rất hợp lý.

Một cô bạn du học sinh khác cũng đến từ Trung Quốc cầm ly rượu trong tay, khoác vai Lạc Cẩm Hi nói: "Này người đẹp, trai Tây ngon nghẻ thế kia mà cậu cũng không hôn, nghĩ gì trong đầu thế?"

Lạc Cẩm Hi: "… Thế sao cậu không hôn?"

"Tớ cũng muốn lắm chứ, nhưng người ta không để mắt đến tớ thì biết làm sao?"

Đối phương nói rồi lại tinh nghịch huých vai cô một cái: "Nhân tiện, ngoài xinh gái ra thì cậu còn bí kíp cua trai nào hay ho không? Dạo này tớ đang đổ một cậu em, muốn cưa quá."

Lạc Cẩm Hi cũng thật thà: "…Tớ chưa từng theo đuổi ai."

Người duy nhất cô chủ động tỏ tình là cậu bạn thanh mai trúc mã đã quen biết hơn hai mươi năm, kết quả lại ê chề thất bại. Về phương diện này, cô dường như chẳng có chút kinh nghiệm thực chiến nào cả. Nhưng nghĩ lại, trai gái gì cũng thế thôi, chỉ cần thích thì không phải làm gì thêm nữa, còn nếu đã không thích thì cố gắng mấy cũng vô dụng. Nghĩ vậy, trong lòng Lạc Cẩm Hi âm thầm mắng một người nào đó không có mắt nhìn.

Bên cạnh bỗng có một người khác ngồi xuống, một ly nước ấm được đặt trước mặt cô. Quay đầu lại, Lạc Cẩm Hi bắt gặp một đôi mắt màu xanh biếc. Đôi mắt của Liam là màu xanh lam rất quyến rũ, đặt trên người một anh chàng cuốn hút như cậu ta quả thực chẳng khác nào một viên đá quý. Người duy nhất bên cạnh nghe hiểu tiếng Trung rất biết ý vỗ vai Lạc Cẩm Hi một cái, để lại cho cô một ánh mắt đầy ẩn ý rồi cầm ly rượu chạy biến đi mất. 

Lạc Cẩm Hi không hề né tránh người ngồi bên cạnh, vẫn nói chuyện bình thường với cậu ta. Chỉ là lúc này cô đã hiểu được cảm giác của Hạ Ngạn Hoài hôm trước khi bị cô nhìn chằm chằm như thế. Ánh nhìn khác nhau, cảm nhận tự nhiên cũng khác nhau. Ánh mắt của Liam sáng rực, Lạc Cẩm Hi cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, ý chí của cô cũng đang bị tra tấn. Theo gu thẩm mỹ của cô, đây quả thực là một người có ngoại hình vô cùng ưu tú, sở hữu nét đẹp phi giới tính. 

Điện thoại bỗng rung lên một cái, Lạc Cẩm Hi cúi đầu nhìn màn hình, là Hạ Ngạn Hoài. Hôm nay cô chưa gặp anh. Ngày trong tuần, cô mặc định cho rằng Hạ Ngạn Hoài cần xử lý công việc, còn chuyện anh nói mỗi ngày sẽ đến nấu ăn cho cô vào hôm cuối tuần vừa rồi thì cô không cho là thật, mà cũng chẳng có gì đáng để coi là thật.

Hạ Ngạn Hoài hỏi cô khi nào về nhà. Cô trả lời bằng một dấu chấm hỏi. Ngay giây sau bên kia đã gọi điện đến.

Lạc Cẩm Hi nhìn khung cảnh ồn ào xung quanh mình, đứng dậy đổi chỗ khác để nghe điện thoại. Điện thoại vừa kết nối, âm thanh ồn ào bên cô cũng theo đó truyền sang đầu dây bên kia. Sự im lặng trong điện thoại kéo dài vài giây.

"Cậu đang ở đâu?" Lạc Cẩm Hi nghe thấy đối phương hỏi một câu như vậy.

Lạc Cẩm Hi khựng lại một chút, sau đó mở miệng trả lời: "Ra ngoài đi chơi với bạn, sao vậy?"

Ở London này cô không hề cô đơn.

"Gửi địa chỉ cho tôi, tôi đến đón cậu."

Câu nói này vang lên bên tai, Lạc Cẩm Hi có vài lời muốn nói, nhưng đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện, Hạ Ngạn Hoài cũng không ở trước mặt cô. Cuối cùng địa chỉ vẫn được gửi đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!