Chuyện Hạ Ngạn Hoài biết nấu ăn, Lạc Cẩm Hi đương nhiên biết. Chỉ là bây giờ nghĩ lại, dù họ đã quen biết nhiều năm và đủ thân thiết, nhưng vẫn không phải là mối quan hệ có thể khiến anh vì cô mà xuống bếp nấu ăn.
Khi mấy món ăn thanh đạm nhưng đủ hương đủ sắc được dọn lên bàn, Lạc Cẩm Hi vẫn không hiểu rốt cuộc lần này Hạ Ngạn Hoài sang đây là có ý gì.
Cái mũi nghẹt cứng của cô hiếm khi ngửi thấy được mùi thơm, thế là cô ngồi vào bàn ăn, nhìn chàng trai trẻ lần đầu tiên bước vào căn nhà này bận trước bận sau làm bữa ăn cho mình, rồi cùng ngồi xuống.
Trong suốt thời gian vừa qua, một số hình ảnh thường xuyên hiện lên trong tâm trí Hạ Ngạn Hoài.
Lạc Cẩm Hi vốn không thích đồ ăn ở London, thỉnh thoảng ăn được món hợp khẩu vị, cô lại rùm beng quay video đăng lên mạng để kỷ niệm. Dĩ nhiên, mấy tháng xa nhà ít nhiều cũng đã rèn được cho cô biết kiềm chế, bây giờ chỉ khi nào ăn phải món đặc biệt dở tệ cô mới lại đăng đàn tố cáo cho thiên hạ biết. Ai cũng biết những thứ trên mạng ít nhiều đều có chút phiến diện, những nội dung đăng lên đều là những cái người ta muốn thể hiện ra cho người khác thấy. Thực tế Lạc Cẩm Hi không đáng thương đến thế.
Chỉ là Hạ Ngạn Hoài vẫn luôn nhớ đến vẻ mặt nhăn nhó của cô khi ăn phải đồ ăn dở tệ, hoặc dáng vẻ ôm chai rượu mắt đỏ hoe của cô vào đêm hôm đó. Nhìn ngược về quá khứ, họ đã quá mức thoải mái không màng ranh giới khi ở bên nhau, nên việc Lạc Cẩm Hi thích anh, anh chắc chắn phải chịu một phần trách nhiệm.
Hạ Ngạn Hoài vẫn luôn cho rằng người trưởng thành sẽ không ngu ngốc đến mức không nhận ra tình cảm của mình. Giờ thì chính anh lại biến mình trở thành người ngu ngốc đó. Bởi vì đến tận bây giờ, lòng anh vẫn còn đang rối như mớ bòng bong.
Lạc Cẩm Hi không có ý khách sáo với anh, không dưng lại có một người vượt ngàn dặm xa xôi đến nấu cho mình một bữa ăn, vậy thì cứ ăn thôi. Nếu đổi lại là một người khác giới nào khác, cô chắc chắn sẽ không bao giờ để người ta thoải mái bước vào nhà cô như vậy. Hạ Ngạn Hoài chính là người sẽ không khiến người ta cảm thấy nguy hiểm. Thứ cảm giác an toàn hoàn toàn không có căn cứ này, cô cũng không rõ từ đâu mà có.
Tay nghề bếp núc của Hạ Ngạn Hoài tốt hơn Lạc Cẩm Hi tưởng, nhưng cô không có khẩu vị, nên cũng không ăn được bao nhiêu.
"Không hợp khẩu vị sao?" Hạ Ngạn Hoài hỏi, sức ăn hiện tại của người đối diện không giống như trong ấn tượng trước đây của anh lắm.
Lạc Cẩm Hi lắc đầu: "Không, ngon lắm."
Cảm cúm đã làm ảnh hưởng đến vị giác, cô không có cảm giác thèm ăn lắm, nếu không phải vì quá đói thì cô cũng lười nghĩ đến chuyện ăn gì.
Hạ Ngạn Hoài lại im lặng.
Trước khi đến tìm Lạc Cẩm Hi, anh đã để hành lý ở khách sạn, tắm rửa sạch sẽ rồi mới qua. Nhưng những ngày trước đó anh nghỉ ngơi không được tốt, ngay cả trên máy bay cũng ngủ không ngon, cộng thêm thời gian đến đây quá vội vàng, giống như quyết định bốc đồng, muốn đi là đi. Cũng chỉ có Hạ Ngạn Hoài mới rõ, anh đã suy nghĩ về điều này suốt bao đêm, và trước khi xác định được tình cảm của mình và giải quyết mối quan hệ giữa anh và Lạc Cẩm Hi, anh không định lảng tránh vấn đề này.
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ có Hạ Ngạn Hoài vẫn đang ăn. Ánh mắt Lạc Cẩm Hi từ đầu đến cuối vẫn luôn dõi theo anh, mặc kệ anh có nhìn lại hay không, cô vẫn không rời mắt. Ai bảo, tự anh dâng mình tới cửa mà.
Hạ Ngạn Hoài đại khái cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của đối phương, chỉ là ánh mắt anh vẫn luôn né tránh. Né tránh là đúng rồi. Lạc Cẩm Hi chưa bao giờ để mình trở nên bị động trong bất cứ mối quan hệ nào.
Không biết có phải vì hệ thống sưởi trong nhà quá tốt hay không, cô bắt đầu cảm thấy cả người nóng lên.
Lạc Cẩm Hi nhìn người trước mặt ăn xong lại bắt đầu tự giác dọn dẹp, giống như một người bảo mẫu trầm lặng từ phương xa đến. Tính tự giác của anh là thứ mà bao người yêu mến. Nhất là khi tình cảm trong lòng vẫn còn đang hiện hữu, Lạc Cẩm Hi khó mà không chú ý đến anh. Hạ Ngạn Hoài quả thực rất đẹp trai.
Căn hộ cô thuê ở một mình bấy lâu nay có chút lạnh lẽo, nay bỗng nhiên xuất hiện thêm một người bận rộn loay hoay trong bếp, không gian bỗng trở nên ấm cúng hơn nhiều. Người ta bận làm việc, còn mình lại ung dung ngồi rung đùi nhàn nhã, sao trước đây cô không nhận ra cuộc sống này sung sướng đến thế nhỉ?
Hạ Ngạn Hoài dĩ nhiên đã nhận thấy ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm ở phía sau. Chỉ là khi anh từ trong bếp đi ra, vô tình chạm phải ánh mắt của cô thì hơi khựng lại. Anh nhìn cô im lặng, sau đó xoay người đi lấy cho cô một cốc nước ấm.
Anh nói: "Cậu uống thuốc đi."
Lạc Cẩm Hi bị nghẹt mũi rất nặng, đến giọng nói cũng đã khàn khàn.
Một lát sau, Hạ Ngạn Hoài cuối cùng cũng không nhịn được mở miệng: "Cậu có thể đừng nhìn tôi như vậy nữa không?"
Không biết Lạc Cẩm Hi đang nghĩ gì, cô cúi đầu im lặng mấy giây rồi chậm rãi "ồ" lên một tiếng. Sau đó cô thật sự không nhìn anh nữa, thái độ hoàn toàn tôn trọng ý kiến của người khác.
Ngày xưa bầu không khí giữa hai người không gượng gạo thế nào, mặc dù Hạ Ngạn Hoài rất kiệm lời, nhưng Lạc Cẩm Hi lại có dư hơi sức nói thao thao bất tuyệt rất nhiều chuyện. Còn bây giờ, hai người họ cứ yên lặng chẳng khác nào những cặp vợ chồng trung niên đã hết tình cảm, ở bên nhau chỉ bằng cái nghĩa cho qua ngày đoạn tháng vậy. À, mà còn chưa hề sống chung.
Hạ Ngạn Hoài nhìn cô loay hoay với thuốc cảm, đang định mở miệng nói gì đó thì Lạc Cẩm Hi đã lên tiếng trước: "Hạ Ngạn Hoài, cậu nhìn cũng đã nhìn rồi, quan tâm cũng đã quan tâm rồi, còn tận tâm nấu cho tôi một bữa cơm miễn phí. Nếu không còn chuyện gì khác nữa thì cậu đi đi."
Trực tiếp đuổi khách.
Bầu không khí tiếp tục đông cứng vài giây.
Hạ Ngạn Hoài đáp: "Tôi muốn nói chuyện với cậu."
Lạc Cẩm Hi bưng cốc nước, nhìn những gợn sóng lăn tăn trong thành cốc, nói: "Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với cậu, tôi bị cảm đã rất khó chịu rồi, cậu đừng làm ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!