Hạ Ngạn Hoài ngồi ngay bên cạnh, lặng nghe chủ nhân bữa tiệc tò mò hỏi Tô Vũ Miên đang ở Berlin về tình hình gần đây của Lạc Cẩm Hi.
"Cái người cao ráo đẹp trai mà cậu nói, không phải là bạn học xuất hiện trong video mới nhất của cậu ấy chứ?" Đoạn Kỳ Trinh đã xem được hoạt động mới nhất của Lạc Cẩm Hi không lâu, cũng có chút ấn tượng với vài người nước ngoài xuất hiện trong video đó. Đương nhiên, người đẹp trai nhất sẽ mang lại ấn tượng trực quan nhất.
Tô Vũ Miên: "Có phải rất đẹp trai không?"
Đoạn Kỳ Trinh cũng là người thực tế, cậu ta sờ sờ cằm: "Thật sự không thể chê được, anh chàng đó nhìn cứ như người mẫu, lại còn là loại cao cấp, vừa cao vừa gầy."
Tô Vũ Miên: "…Cậu miêu tả cái quái gì vậy?"
"Không đúng à?" Đoạn Kỳ Trinh rõ ràng rất nghiêm túc: "Tôi thấy bọn con gái các cậu đều thích kiểu đó, cao ráo gầy gò lại trắng trẻo, nhưng cậu không thấy anh chàng đó trông hơi giống con gái sao?"
Tô Vũ Miên ở bên kia lườm một cái: "Đấy là nét đẹp phi giới tính, trình độ miêu tả của cậu thế này, giáo viên ngữ văn mà nghe được chắc tức chết."
Đoạn Kỳ Trinh không thấy cách miêu tả của mình có gì sai cả, nhưng cậu ta lại nhớ ra một điểm khác: "Mà này, sao cậu biết những chuyện này, cậu ấy nói với cậu à?"
Không đợi Tô Vũ Miên trả lời, Đoạn Kỳ Trinh đã thò chân đá nhẹ người bên cạnh một cái: "Hạ Ngạn Hoài, cậu với Lạc Cẩm Hi quan hệ thân thiết, cậu nói xem có phải là thật không?"
Câu hỏi của Đoạn Kỳ Trinh thực ra chẳng có gì lạ. Theo ấn tượng lâu nay của mọi người, Hạ Ngạn Hoài chắc chắn là người đầu tiên mà Lạc Cẩm Hi tìm đến tâm sự. Từ hồi cấp ba mới biết rung rinh, hai người họ quả thực đã gây ra không ít hiểu lầm, ngay cả bạn bè xung quanh cũng từng trêu chọc mối quan hệ của họ. Chỉ là lúc đó không có gì mờ ám, mấy năm nay cũng không nghe nói gì. Đoạn Kỳ Trinh ra nước ngoài du học mấy năm, đương nhiên không biết được mối quan hệ của hai người này đã thay đổi rồi.
Tô Vũ Miên ở bên kia hừ một tiếng đầy ẩn ý: "Chuyện này đương nhiên cậu ấy chỉ nói với bạn thân nhất thôi, nói với các cậu làm gì?"
Đoạn Kỳ Trinh la toáng lên: "Này, cậu nói thế hơi tự ái đấy nhé. Ai mà chẳng phải bạn thân nhất của cậu ấy?"
Tô Vũ Miên: "Ồ."
"Rồi sao nữa, cậu ấy yêu đương rồi à? Cậu còn biết gì nữa, nói nốt đi."
Tô Vũ Miên nói: "Thế thì không nói được, tớ đâu phải là bà tám."
"?"
Nghe vậy, nhân vật chính của bữa tiệc nổi giận: "Vậy cậu nói mấy cái này để chọc thèm tôi à?"
Không tám chuyện được thì sống sao nổi, nhất là khi những câu chuyện buôn dưa kia lại trực tiếp liên quan đến bạn bè. Nhưng Tô Vũ Miên rõ ràng là một kẻ buôn chuyện thiếu trách nhiệm, thích làm người khác tò mò, nhưng lại không có ý định kể chi tiết.
Đoạn Kỳ Trinh tối nay còn bận chơi, sau cuộc gọi video này, cậu ta cũng không thực sự tra hỏi Lạc Cẩm Hi về chuyện tình cảm của cô. Đến tận cuối bữa tiệc, cậu ta uống say bí tỉ, tự tìm một căn phòng trống để nghỉ, còn cẩn thận khóa trái cửa phòng, hành động có chút cảnh giác. Trước đây từng nghe nói có người say đến bất tỉnh nhân sự, cuối cùng tỉnh dậy thấy nằm bên cạnh mình là một người phụ nữ hoặc đàn ông lạ hoắc, gây ra một đống rắc rối.
Có thể tự bảo vệ mình được bao nhiêu thì cố mà bảo vệ.
Chỉ là cậu ta đã quen sống khoa trương, tối nay còn khoe khoang với bạn bè về những món quà sinh nhật mà mình nhận được. Có người dù ở nước ngoài xa xôi, nhưng vẫn nhớ gửi quà mừng. Món quà của Lạc Cẩm Hi đương nhiên cũng nằm trong số đó.
Hạ Ngạn Hoài đột nhiên nhớ ra một chuyện, sinh nhật anh vào tháng Tư, năm nay bận rộn nhiều việc nên anh không tổ chức lớn, nhưng Lạc Cẩm Hi lại không gửi quà cho anh, thậm chí đến cả một lời chúc sinh nhật cũng không có. Hay nói cách khác, người thông minh về trí tuệ lại thường chậm chạp trong tình cảm. Đến tận lúc này, Hạ Ngạn Hoài mới thực sự cảm nhận được sự chậm nhiệt của mình một cách rõ rệt.
Từ trước đến nay, anh vẫn luôn được cô đối xử theo một cách rất riêng, thế nhưng giờ đây, một người đã từng chiếm một phần rất quan trọng trong cuộc đời anh lại rút lui như vậy, một sự rút lui không hề có bất kỳ phản ứng nào. Sự bối rối muộn màng theo hơi men rượu dần dần dâng lên trong lòng.
Khi bước ra ngoài, gió lạnh lùa vào cổ áo khiến Hạ Ngạn Hoài tỉnh táo hơn đôi chút. Có người chạm vào tay áo anh. Vừa quay đầu, anh liền thấy một gương mặt vừa quen vừa lạ đang mỉm cười: "Anh Hạ, tài xế nhà em chưa đến, em có thể đi nhờ xe anh không?"
Cô gái này nhỏ tuổi hơn Hạ Ngạn Hoài. Anh cố lục tìm trong trí nhớ, cuối cùng mới nhớ ra đây là em gái của một ai đó. Ấn tượng trong đầu anh vẫn dừng lại ở hình ảnh cô bé buộc hai búi tóc lí la lí lắc, vậy mà bây giờ đã lớn thế này rồi. Năm tháng quả nhiên là một con dao mổ lợn.
Hai nhà họ cách nhau không xa, cho người ta quá giang một đoạn đường về cũng không phải là vấn đề. Nhưng Hạ Ngạn Hoài lại xoay người giơ tay gọi người quản gia của nhà Đoạn Kỳ Trinh: "Phiền chú sắp xếp xe đưa người về ạ."
"…"
"Anh Hạ, nhà chúng ta cùng đường mà, cần gì phiền tới người khác vậy ạ?" Giọng cô gái ấy nhẹ đi vài phần, "Hay là anh có bạn gái rồi nên sợ hiểu lầm ạ?"
Nghe như thể đang có ý thăm dò vậy.
Hạ Ngạn Hoài đối với tình huống này không hề chậm chạp, nhưng anh vẫn lạnh nhạt nói: "Đợi một lát có người đưa em về. Tối nay tôi về Thịnh An, không tiện đường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!