Lư Tiêu và Đoạn Kỳ Trinh ở lì trong nhà Hạ Ngạn Hoài hai ngày mới chịu rời đi. Hai ông tướng này có lẽ cũng lâu rồi không phải ngủ chung giường với người đồng giới, tuy ghét bỏ nhưng lại như quay về ngày xưa, thậm chí còn thấy hoài niệm. Chỉ là hai người này ghét bỏ lẫn nhau, xin ngủ giường của Hạ Ngạn Hoài lại bị anh từ chối thẳng thừng. Hạ Ngạn Hoài cũng ghét bỏ hai tên này.
Căn nhà này thực ra có ba phòng, một phòng làm việc của Hạ Ngạn Hoài, không có giường. Hai cậu ấm kia vốn quen thói ăn sung mặc sướng, tất nhiên chẳng chịu ngủ đất hay nằm ghế sô pha. Lư Tiêu không hề coi mình là khách, nằm vắt chân chữ ngũ trên sofa chỉ trỏ khắp căn nhà, vừa ngó nghiêng vừa chê bai: "Hoài Hoài à, sao cậu ra ngoài khởi nghiệp mà điều kiện chỗ ở lại tệ đi vậy? Thực sự không được thì tôi đổi cho cậu một căn nhà lớn hơn nhé."
Đoạn Kỳ Trinh đứng trong bếp nhìn Hạ Ngạn Hoài nấu ăn, vẻ mặt không thể tin được: "Cậu biết nấu ăn từ khi nào vậy?"
Trong không khí tràn ngập mùi thức ăn thơm nức, dù máy hút mùi đang hoạt động cũng không ảnh hưởng đến hương thơm ngào ngạt này bay vào mũi của hai người còn lại. Trong tủ lạnh có một số nguyên liệu cần được xử lý sớm, hôm nay không gọi cô giúp việc đến, vừa hay trong nhà có thêm hai miệng ăn, thế nên Hạ Ngạn Hoài đã xuống bếp nấu một bữa. Ngon hay không không quan trọng, hai tên ngốc kia đi qua mấy năm du học ở nước ngoài đã luyện được cái miệng gì cũng ăn được.
Một bữa ăn vài vạn ăn được, nếu chỉ khoảng vài chục cũng vẫn ngon. Nhưng tính Hạ Ngạn Hoài làm gì cũng chu toàn, khi anh bưng món ăn lên, Lư Tiêu liền gạt đũa của Đoạn Kỳ Trinh xuống.
"Chờ chút, tôi chụp cái ảnh gửi cho Lạc Cẩm Hi với Tô Vũ Miên cho thèm chơi."
Nghe đến cái tên kia, Hạ Ngạn Hoài khựng lại.
Hai tên ngốc kia đã hí hửng gửi ảnh chụp cả một bàn đồ ăn vào nhóm chat chung của bọn họ. Nhóm chat ấy vẫn luôn hoạt động, chỉ là Hạ Ngạn Hoài quen ẩn mình, còn Lạc Cẩm Hi trước đây rất sôi nổi, kể từ khi ra nước ngoài bỗng ít nói hẳn đi. Có lẽ là vì trong nhóm có anh nên cô không muốn nói nhiều. Nhưng thời điểm này có lẽ quá trùng hợp, ở London đang là rạng sáng. Lạc Cẩm Hi mất ngủ, vừa nhìn thấy bức ảnh Lư Tiêu gửi lên liền bị đánh trúng điểm yếu.
Ăn chẳng nên cơm, ngủ chẳng nên giấc, nhìn thấy một bàn thức ăn thịnh soạn, cô lập tức sụp đổ, gửi một loạt biểu tượng khóc lóc, gào lên bảo mình cũng muốn ăn.
Lư Tiêu lập tức đáp lời: [Đợi đó, để tôi gói ghém bếp trường Hoài Hoài gửi sang làm thân trâu ngựa cho cậu.]
Nhóm chat bỗng nhiên im bặt. Lạc Cẩm Hi chỉ gửi lại một dãy dấu chấm lửng, sau đó không nói thêm gì nữa.
Bầu không khí rõ ràng rất khác lạ nhưng hai tên ngốc tóc màu kia hoàn toàn không nhận ra. Hạ Ngạn Hoài lặng im nhìn điện thoại mấy giây, sau đó cũng không có ý kiến gì cả. Dường như hai người họ thực sự đã tuyệt giao như vậy.
Nghĩ cũng buồn cười, những lần cãi nhau ầm ĩ nhất lúc trước, Lạc Cẩm Hi đã từng nói sau này không thèm quan tâm đến anh nữa, cũng từng nói ghét anh, vậy mà rồi vẫn làm hòa, cùng nhau đi học, cùng nhau ăn cơm, nói với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Cãi nhau kịch liệt là thế cũng chẳng dẫn đến tuyệt giao, vậy mà bây giờ vì Lạc Cẩm Hi thích anh, hai người họ ngược lại thực sự không liên lạc nữa. Hạ Ngạn Hoài thật sự không biết phải xử lý tình cảnh khó khăn này như thế nào.
Nhưng anh cảm thấy anh và Lạc Cẩm Hi không nên ở trong cục diện như bây giờ.
Đoạn Kỳ Trinh vừa gắp thức ăn vừa cười toe toét: "Bây giờ ở London chắc là hơn hai giờ sáng rồi nhỉ, sao cậu ấy vẫn chưa ngủ?"
"Mất ngủ hoặc thức khuya thôi, bình thường cậu cũng thức khuya suốt còn gì? Lại còn thắc mắc?"
Thức khuya đối với người trẻ tuổi chẳng khác gì cơm bữa, sự khác biệt duy nhất là thức khuya trong vui vẻ hay vì miễn cưỡng ép buộc.
"Hạ Ngạn Hoài, sao cậu không nói gì?" Lư Tiêu lại chuyển đề tài sang người đầu bếp, "Cậu với Lạc Cẩm Hi thân nhau lắm mà, sao không vào nhóm nói một tiếng, hai người cãi nhau rồi à?"
"Đồ ăn không đủ nhét mồm à?" Hạ Ngạn Hoài liếc cậu ta một cái.
"Ô, cãi nhau thật à?" Lư Tiêu vui vẻ nói.
Nhưng thấy Hạ Ngạn Hoài không nói gì, cậu ta lập tức hiểu ra nếu mình còn chọc thêm nữa chắc chắn sẽ bị anh trở mặt.
"Được được được, tôi không nói nữa," Lư Tiêu mỏ hỗn thích đi chơi xa, không nhịn được lại bổ sung thêm một câu, "Cậu cũng thật là, người ta bơ vơ nơi xứ người, có mâu thuẫn gì thì cậu không thể nhường cậu ấy một chút sao?"
Hạ Ngạn Hoài: "…"
Cái đó còn phải xem là chuyện gì nữa.
Người này vừa im lặng lại tới lượt người kia. Đoạn Kỳ Trinh tò mò: "Rốt cuộc hai người các cậu cãi nhau chuyện gì? Kể nghe xem nào? Dù gì bọn này cũng từng yêu đương rồi, còn hiểu con gái hơn cậu nhiều."
Hạ Ngạn Hoài đã quá rõ tính nết hai tên này rồi.
"Rảnh rang quá thì tìm việc mà làm đi, đừng suốt ngày tọc mạch."
Thực tế là hai cậu ấm này chẳng cần phải lo đến chuyện công ăn việc làm. Nhưng sau khi Hạ Ngạn Hoài nói xong vẫn có người nhanh miệng tiếp lời: "Văn phòng của sếp Hạ có tuyển người không?"
"…"
Miếu nhỏ của anh làm sao chứa nổi hai vị Phật lớn này được?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!