Hai kẻ ngốc bên cạnh không hề nhạy cảm với sự thay đổi cảm xúc và mối quan hệ của bạn bè, thậm chí còn không biết Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài hiện đang ở trong trạng thái thế nào. Lư Tiêu vẫn hồn nhiên lấy điện thoại ra, cho Hạ Ngạn Hoài xem dòng thời gian của cô bạn thanh mai.
"Cậu xem này, hôm qua cậu ấy còn bảo muốn bay về ăn một bữa cơm quê nhà thật đàng hoàng rồi lại lăn về trường đấy, ha ha ha…"
"Hôm kia cậu ấy còn kể ra đường bị người ta hỏi có cần sugar daddy không," nói đến đây Lư Tiêu sờ cằm, "Nói thật, hai năm trước cũng có người hỏi tôi có cần sugar daddy hoặc mommy không, sau này thì không hỏi nữa, có phải vì bây giờ nhìn tôi không còn non tơ nữa không nhỉ?"
"…"
Hạ Ngạn Hoài nghe nửa câu đầu cau mày, tới nửa câu sau thì liếc nhìn đối phương một cái, lại bị mái tóc xanh của cậu ta làm cho ngứa mắt.
Màn hình điện thoại của Lư Tiêu dừng lại ở bài đăng mới nhất của Lạc Cẩm Hi chửi mắng một gã đàn ông trung niên da trắng, bên dưới nhận được không ít sự quan tâm của bạn bè. Lạc Cẩm Hi nói cuối cùng thì vốn tiếng Anh chuyên ngành cô đã mài dũa bao năm cũng đã có đất dụng võ rồi, về khoản chửi người thì dân Trung Quốc không có đối thủ. Cô tuyệt đối không để mình bị người ta bắt nạt.
Đoạn Kỳ Trinh cũng cười: "Ai mà mù mắt đến mức thích cả cậu vậy, thật sự đói khát đến thế à?"
"Biến đi! Tôi phong độ ngời ngời thế này, được người ta thích cũng là chuyện bình thường nhá!" Lư Tiêu ném một hạt lạc về phía Đoạn Kỳ Trinh, còn nhấn mạnh: "Hơn nữa người ta còn muốn bao nuôi tôi! Muốn tiêu tiền cho tôi!"
Nhưng nói xong câu đó, Lư Tiêu lại sờ sờ cánh tay mình: "Nhưng nghĩ kỹ lại vẫn thấy ghê tởm, dù sao tôi cũng là một chàng trai trẻ đẹp trai, yêu đương không chỉ phải bỏ tiền cho đối phương, mà còn phải tích cực giữ dáng, chăm chút ngoại hình để người ta vui vẻ. Mấy gã có chút tiền hôi mà không chịu soi gương, thế mà cũng đòi tán ông đây…"
Hai tên tóc xanh tóc tím này cứ mải mê đấu khẩu, không ai để ý Hạ Ngạn Hoài đã ngả người ra sau ghế, cầm điện thoại lặng lẽ nhấn vào vòng bạn bè của một cô gái ở London xa xôi. Một màu trắng xóa. Cô ấy đã chặn anh rồi.
"…"
Lư Tiêu và Đoạn Kỳ Trinh vẫn ồn ào không thôi, Hạ Ngạn Hoài chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Nhắc đến những tháng năm ở nước ngoài du học, hai người kia vừa khóc vừa cười, sụt sùi nước mắt, rồi cùng nhất trí cho rằng những năm qua chỉ có Hạ Ngạn Hoài là yên bình và hạnh phúc nhất.
Đoạn Kỳ Trinh: "Tôi nói này Hoài Hoài, cậu cũng không thích tâm sự với ai, mấy năm nay cậu là người im lặng nhất rồi. Tối nay chúng ta không say không về, cứ nói chuyện cho thoải mái đi."
Nói thì nói vậy, cuối cùng khi Hạ Ngạn Hoài gọi nhân viên phục vụ cùng đỡ hai tên say khướt ra ngoài, mặt anh không chút biểu cảm, duy chỉ có chút ửng hồng trên má mới có thể chứng minh anh đã uống không ít.
Hạ Ngạn Hoài có chỗ ở tại Thịnh An, anh cũng lười móc căn cước của hai người đó đi thuê phòng cho họ, trực tiếp gọi tài xế đưa cả ba người về chỗ anh, còn chiếc Aston Martin hào nhoáng thu hút không ít người chụp ảnh thì cứ để nguyên ở cửa quán.
Về đến nhà đã là nửa đêm, Hạ Ngạn Hoài một mình vất vả lôi lôi kéo kéo được hai tên kia vào nhà rồi quăng luôn vào phòng dành cho khách. Hai tên con trai to cao lực lưỡng, không cần phải chia giường. Có lẽ tin tưởng Hạ Ngạn Hoài sẽ lo cho mình ổn thỏa nên Lư Tiêu và Đoạn Kỳ Trinh say khướt, ngủ quên trời đất. Hai người nằm lăn lộn một lúc rồi quay sang ôm chặt lấy nhau ngủ tiếp, Hạ Ngạn Hoài thực sự không thể nhìn nổi, xoay người bỏ đi ra ngoài.
Anh trông không có vẻ say lắm, nhưng bước chân cũng hơi loạng choạng.
Hạ Ngạn Hoài vốn ưa sạch sẽ, khi còn tỉnh táo, anh tuyệt đối không cho phép mình mặc nguyên đồ đã phơi bụi cả ngày ngoài đường mà nằm lên giường. Tắm rửa xong, men rượu trong người cũng đã vơi đi đôi chút. Anh ngồi trên giường, cầm điện thoại trên tay, cánh cửa phòng đóng chặt, ánh sáng trong phòng dịu nhẹ ấm áp, làm cho thần thái của Hạ Ngạn Hoài dường như cũng trở nên dịu dàng hơn, tựa như ảo giác do môi trường cố ý tạo ra.
Hạ Ngạn Hoài đã nhìn chằm chằm vào điện thoại gần mười phút, ánh mắt anh vẫn luôn dừng lại ở một cửa sổ trò chuyện. Ngón tay thon dài gõ ra một dòng chữ, rồi lại chán nản xóa hết nội dung trong khung soạn thảo. Tính theo múi giờ, ở London bây giờ chắc là chạng vạng tối. Câu nói đó cứ được gõ vào rồi xóa đi xóa lại trong khung soạn thảo, cuối cùng vào một khoảnh khắc nào đó, đầu ngón tay Hạ Ngạn Hoài khẽ động, tin nhắn đã được gửi đi. Chỉ là một lời hỏi thăm rất đơn giản, anh muốn hỏi Lạc Cẩm Hi ở bên đó đã quen chưa. Tuy nhiên, tình huống mà Hạ Ngạn Hoài không lường trước đã xảy ra, sau khi tin nhắn được gửi đi, đầu tiên là một dấu chấm than nổi bật, sau đó là một dòng chữ nhỏ bên dưới: [Tin nhắn đã gửi, đối phương từ chối nhận.]
"…"
Màn đêm tĩnh lặng vào khoảnh khắc này lại càng thêm rõ ràng. Hạ Ngạn Hoài lần đầu tiên nhận ra một sự thật, trong suốt mấy tháng qua, anh luôn né tránh việc xử lý mối quan hệ với Lạc Cẩm Hi, bởi vì anh vừa muốn duy trì mối quan hệ như trước, lại vừa không thể đưa ra phản hồi mà đối phương mong muốn, vì vậy đã chọn cách lạnh nhạt. Lạc Cẩm Hi, hành động rất rõ ràng, đã thay anh đưa ra quyết định, dứt khoát và gọn gàng đến nỗi khiến anh hoàn toàn không kịp phòng bị.
Hai mươi mấy năm quen biết, họ đã từng cãi vã rất nhiều lần, cũng làm lành rất nhiều lần, nhưng anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, Lạc Cẩm Hi lại chặn anh, thậm chí anh còn không biết mình bị chặn từ khi nào. Rốt cuộc là khi cô ra nước ngoài? Hay là sau đó? Anh chẳng rõ. Chỉ biết là anh đã xử lý chuyện này rất tệ, kém xa sự thẳng thắn và dứt khoát của cô.
Đèn trong phòng ngủ cứ để sáng thâu đêm, cho đến khi phòng khách bên cạnh không biết là ai nửa đêm thức dậy mò mẫm đi vào nhà vệ sinh, còn bị vấp ngã trong bóng tối. Hạ Ngạn Hoài không ra ngoài xem thử, căn nhà này không lớn, tìm một nhà vệ sinh không khó. Nhìn sắc mặt của anh bây giờ mới thật sự giống như gặp phải vấn đề nan giải và cấp bách cần phải xử lý.
Một đêm không dài không ngắn đã trôi qua. Ở trong nước, có người vì bị chặn mà trằn trọc cả đêm, còn người ở bên kia Đại Tây Dương thì không hề hay biết.
Lạc Cẩm Hi vẫn đang cố gắng thích nghi với cuộc sống du học sinh của mình. Học tập, giao lưu, sinh hoạt kín đặc lịch trình, nỗi nhớ nhà của khoảng thời gian đầu cứ thế dần phai nhạt… Nhưng không, cô lừa đấy, có quỷ mới tin, thực ra cô đang nhớ bố mẹ muốn khóc thật to đây này!
Trước khi lên máy bay ra nước ngoài, cô đã đặt dấu chấm hết cho mối tình vốn dĩ tưởng chừng như chỉ là cảm xúc bộc phát của mình. Thế nhưng, trong rất nhiều đêm mất ngủ, cô nằm trên giường trằn trọc, mỗi khi cầm điện thoại lên muốn tìm người để tâm sự đôi câu, cô thường sẽ không kìm được muốn kéo Hạ Ngạn Hoài ra khỏi danh sách chặn. Cô từng nghĩ khoảng cách địa lý sẽ làm cho những cảm xúc lạc nhịp kia dần phai nhạt, nhưng hiện thực lại hoàn toàn ngược lại, những nỗi nhớ cuồn cuộn dâng trào trong tim vẫn luôn khiến cô rơi nước mắt.
Lạc Cẩm Hi có rất nhiều bạn bè, không ít người sẵn lòng lắng nghe tâm sự của cô, bao gồm cả Tô Vũ Miên hay đám Lư Tiêu. Tuy có vài người bình thường nhìn không được nghiêm túc cho lắm, nhưng với tư cách là bạn bè, họ đều rất tốt. Chỉ là sau khi nghĩ kỹ lại, cô mới chợt nhận ra, vẫn có điều khác biệt. Từ nhỏ đến lớn, Hạ Ngạn Hoài đã luôn chiếm một vị trí rất đặc biệt trong lòng cô. Một người vốn dĩ đã đặc biệt như thế thì làm sao cô có thể sớm nhận ra mình thích anh chứ?
Mà dù có nhận ra sớm thì e rằng cũng chẳng thể thay đổi được gì. Lạc Cẩm Hi thậm chí còn cảm thấy chậm hiểu một chút cũng chẳng có gì là xấu. Chỉ có điều, kết cục lại thành ra thế này.
Lạc Cẩm Hi không hối hận, chỉ là lòng cứ rối như tơ vò. Cô đã quyết định năm nay nhất định phải buông bỏ được Hạ Ngạn Hoài. Cho dù không đón nhận mối nhân duyên mới thì cô cũng không thể để mình mãi vương vấn một mối tình vô vọng không có tương lai được. Tuy rằng cô đã định nghĩa Hạ Ngạn Hoài là mối tình vô vọng của mình, nhưng trong lòng cô có lẽ vẫn còn những suy nghĩ khác, cô không buông bỏ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!