Chương 2: Thanh mai trúc mã

Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài từ nhỏ đã quen biết nhau, thậm chí phải nói là rất thân thiết. Hai gia đình là bạn cũ, hai đứa trẻ lại sinh cùng năm. Trước khi hai người vào đại học, về cơ bản tuần nào cũng gặp nhau. Người lớn hai nhà từng nửa đùa nửa thật nói chuyện hứa hôn cho cả hai, nhưng chung quy cũng chỉ là lời nói đùa. Hai đứa trẻ chơi với nhau hoà thuận vui vẻ như vậy, nhìn thế nào cũng giống anh em ruột thịt trong nhà hơn.

Từ khi còn nhỏ, Hạ Ngạn Hoài đã được bố mẹ và chú Lạc dì Trang giao phó trọng trách phải chăm sóc cho Lạc Cẩm Hi, cho nên nói anh là anh trai cũng đúng. Thế nhưng, Lạc Cẩm Hi lại không nghĩ như vậy. Hai người sinh cùng một năm, Hạ Ngạn Hoài chỉ lớn hơn cô vài tháng, vì sao lại để anh giám sát cô?

Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, hai người đã cãi nhau một trận toé khói. Tuy rằng sau đó đã làm lành nhưng Lạc Cẩm Hi kiên quyết yêu cầu Hạ Ngạn Hoài không được xía vào chuyện của cô, cho nên mới có chuyện thanh mai trúc mã bỗng hóa người dưng nước lã suốt ba năm đại học. 

Ở trường, Lạc Cẩm Hi rất năng nổ tham gia các hoạt động câu lạc bộ và các buổi diễn văn nghệ khác. Hạ Ngạn Hoài lại khác, anh chủ yếu tập trung vào lĩnh vực chuyên ngành. Anh học rất giỏi, từ nhỏ đã cùng Lạc Cẩm Hi thúc ép lẫn nhau, là kiểu đôi bạn cùng tiến điển hình. Mặc dù Lạc Cẩm Hi không thích bị kiểm soát, nhưng cô vẫn phải thừa nhận nếu không có sự quản thúc của Hạ Ngạn Hoài, việc đậu được vào trường Đại học Thịnh An là một chuyện xa ngoài tầm với của cô. 

Con người quả là loài sinh vật mâu thuẫn. Lạc Cẩm Hi cảm thấy ở độ tuổi của cô và Hạ Ngạn Hoài, nếu vẫn cứ thân thiết như khi còn bé thì sẽ rất dễ bị người ta hiểu nhầm, cũng sẽ ảnh hưởng đến chuyện tình cảm của hai người trong thời gian học đại học. Cô không biết Hạ Ngạn Hoài nghĩ thế nào, nhưng từ khi bước vào năm nhất đại học, cô bỗng nhiên có cảm giác tự do thoải mái chưa từng có. Cảm giác này rất kỳ lạ.

Thực ra lúc trước Hạ Ngạn Hoài không quản thúc cô chặt lắm, ngoại trừ chuyện yêu sớm và học hành. Nhưng sau cùng, không ai quá để ý đến điều này. Loại quan hệ xa lạ này ở trường thực sự khiến họ cảm thấy thoải mái, tự do. 

Có một điều khá tệ, đó là Lạc Cẩm Hi không bao giờ thấy bóng hồng đáng yêu nào xuất hiện bên cạnh ai đó. Hình như Hạ Ngạn Hoài không thích con gái. Cô từng nghe nói có một vài nữ sinh đã theo đuổi anh, nhưng rốt cuộc không có kết quả. Những nữ sinh đó không thích anh điên cuồng, không tốn thời gian vào những người đâu đâu, đợi một thời gian không thấy anh hồi đáp thì cũng đành thôi hết.

Hạ Ngạn Hoài có gương mặt điển trai, học hành xuất sắc nên thường xuyên được đứng trên bục danh dự trao giải của trường, thi thoảng còn được mời lên phát biểu với tư cách là sinh viên xuất sắc, được mệnh danh là đóa hoa lạnh lùng trên núi cao của trường Đại học Thịnh An.

Thực ra ở trường họ xem nhau như người dưng nhưng lại ngấm ngầm gửi cho nhau rất nhiều tin nhắn, cũng vì thế có nhiều thông tin đã được truyền tải. Lạc Cẩm Hi vốn dĩ vẫn luôn là người lắm lời nhất trong hai người, từ trước tới nay vẫn luôn là như thế. Tháng trước, khi cô lên tiếng bênh vực Lâm Tuần trên chuyến tàu điện ngầm đó, cô đã sớm nhận ra cậu ta rồi.

Bản thân Lâm Tuần rõ ràng không hay biết Lạc Cẩm Hi biết khá rõ về cậu ta, biết cả tên những người bạn khác trong phòng ký túc của cậu ta trước cả khi cậu ta tự giới thiệu. Tóm lại, đều là do cô quá lắm lời. Suốt hai năm trời, bất cứ khi nào có kỳ nghỉ và trở về nhà, cô đều luôn mồm nói chuyện với Hạ Ngạn Hoài. Không chỉ có cô biết tên những người bạn cùng phòng của anh, mà Hạ Ngạn Hoài cũng nhớ hết tên các bạn cùng phòng của cô ở ký túc xá.

Lạc Cẩm Hi trở về phòng ký túc với tâm trạng khá vui vẻ, khi ấy, trong phòng còn có một người bạn khác.

"Hi Hi? Cậu bảo quên mang ô mà? Sao lại về rồi?" Cô bạn Chu Mạn San bình thường nói năng nhỏ nhẹ quay lại nhìn, hỏi cô.

Lạc Cẩm Hi vui vẻ đặt túi xách xuống một bên, đáp: "May mắn gặp được người tốt cho đi nhờ ô."

Chu Mạn San là kiểu con gái với người ngoài thì hiền lành, chân chất, trước mặt người quen thì bỗ bã, bung lụa. 

"Biết trước có chuyện tốt được đưa người đẹp về tận ký túc thì chị đây đã không ngủ trưa rồi."

Ai cũng biết sinh viên đại học chỉ cần không có tiết đều sẽ ngủ rất nhiều, ngủ mê man như người bất tỉnh lâm sàng vậy.

Vừa nói xong, Chu Mạn San lại ngáp dài. 

"Thế thì tớ sẽ cho cậu cơ hội được ăn tối cùng người đẹp." Lạc Cẩm Hi nói tiếp: "Muốn gọi đồ ăn giao tới không nào?"

Ai nói gọi đồ ăn giao tới rồi ở phòng ký túc đánh chén no nê không được tính là cùng nhau ăn tối chứ?

Vậy là sau một cuộc đấu tranh chọn món, hai người họ đã đạt được kết quả là cùng nhau ăn tối. 

Trong bữa ăn, Lạc Cẩm Hi cũng kể lại chuyện này cho người bạn cùng phòng của cậu bạn tốt bụng kia. Quả thực cô có niềm khao khát được nói chuyện, chia sẻ rất mãnh liệt. Cô khoe khoang với Hạ Ngạn Hoài về chiến tích anh hùng của mình khi dũng cảm đứng ra bênh vực người khác trên tàu điện ngầm vào tháng trước, nhân tiện còn than phiền bạn cùng phòng của anh có tính cách ngây thơ của một sinh viên đại học năm nhất, trong sự ngây thơ lại có thêm chút hèn nhát.

Lúc đó Hạ Ngạn Hoài đã nói thế nào nhỉ?

"Không phải ai cũng giống cậu thích lãng phí năng lượng."

Lạc Cẩm Hi không giấu được chuyện lớn trong lòng, từ bé đến lớn vẫn luôn sống một cuộc đời tươi sáng ngay thật. Thế nhưng cô vẫn nghi ngờ Hạ Ngạn Hoài đang móc mỉa cô, chỉ là cô không có bằng chứng.

Sau chín giờ tối, người thứ ba trong phòng đã trở về. Người đó mang một đôi giày độn, chiều cao của đế lót bao nhiêu không rõ, mặc một bộ trang phục của một nhân vật trong anime hoặc trò chơi nào đó, trên đầu là bộ tóc màu cam chói mắt. Trong phòng có một người bạn là dân cosplay hai chiều khá thú vị. Hà Hàm, một cosplayer có chiều cao thực tế một mét bảy mươi lăm, khi mang giày độn sẽ lên một mét tám hoặc hơn.

Không rõ Hà Hàm có phải là dân cosplay chuyên nghiệp hay không, nhưng cô ấy rất đẹp, là nét đẹp phi giới tính mà người ta hay nói. Quen nhau ba năm trời, bạn cùng phòng chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy hoá trang thành nhân vật nữ, chỉ toàn là nhân vật nam. Hà Hàm rất được các bạn học nữ yêu quý, nhất là khi cô ấy hoá trang, bởi lẽ thái độ đối xử của cô ấy với bất cứ bạn nữ nào cũng rất nhẹ nhàng. Thế nên, ngay cả những hôm Hà Hàm không hóa trang, để mặt mộc đi học, khí chất và gương mặt xinh đẹp của cô ấy vẫn thu hút được rất nhiều ánh nhìn của các bạn nữ. Theo lời cô ấy nói thì đây là tai nạn nghề nghiệp.

"Ối chồng ơi, anh về rồi đó hả?" Chu Mạn San thốt lên khi thấy Hà Hàm bước vào, bộ dạng như thể một người vợ đang mong ngóng chồng về. 

Người vừa bước vào không hề tỏ ra ngạc nhiên, vẻ mặt bình thản đón nhận danh xưng này. Xem ra hôm nay ở triển lãm truyện tranh đã có không biết bao nhiêu cô gái gọi cô ấy là chồng. Hà Hàm cởi giày, tháo tóc giả, tháo kính áp tròng, tẩy trang, thay quần áo, rửa mặt, cuối cùng cũng quay trở lại làm Hà Hàm của phòng bọn họ. Dẫu vậy, khuôn mặt ấy vẫn cực kỳ đẹp… trai.

"Đường Tuế Uyển vẫn chưa về hả?" Hà Hàm nhìn quanh, phát hiện trong phòng vẫn còn thiếu một người.

Đường Tuế Uyển là trưởng phòng ký túc của các cô. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!