Chương 19: Không thể yêu nhau, cũng chẳng thể làm bạn bè

Giọng của Lạc Cẩm Hi không lớn, cho dù xung quanh còn có tiếng ồn, nhưng ở khoảng cách gần như thế này, Hạ Ngạn Hoài hoàn toàn có thể nghe rõ. Nội dung lời cô nói đủ để đinh tai nhức óc. Thế nhưng cô bạn thanh mai vừa mới cãi nhau với anh không lâu lại đang nhìn anh bằng ánh mắt chẳng rõ là ấm ức hay ngưỡng mộ, khiến Hạ Ngạn Hoài nhất thời im lặng.

"Tôi không đùa với cậu đâu." Lạc Cẩm Hi một tay ôm chai rượu, tay kia đưa ra kéo Hạ Ngạn Hoài, nhưng vì đầu óc đã chếnh choáng nên mắt nhìn không chuẩn, cô lại nắm phải tay người ta. Bàn tay anh mới tắm xong ấm áp, ít nhất còn ấm hơn tay của Lạc Cẩm Hi.

"Tôi không cố ý muốn né tránh cậu, chỉ là tôi nghĩ mãi mà không thông. Tôi sẽ luôn không kìm được mà nhớ cậu, lúc không nhìn thấy thì đỡ một chút." Lạc Cẩm Hi nói, trong giọng nói còn mang theo ấm ức: "Tình cảm không phải là thứ tôi có thể kiểm soát được, tôi đã xác nhận rất nhiều lần rồi, tôi thích cậu, muốn ở bên cậu…"

Trước khi đến đây, Lạc Cẩm Hi đã lục trong tủ rượu của bố mình hai chai rượu rẻ tiền nhất, định là uống vài ngụm lấy can đảm để nói mấy lời quan trọng, nhưng cô đã đánh giá quá cao tửu lượng của mình. Khi uống cạn chai đầu tiên, cô đã đi đứng loạng choạng rồi, thế là có cục diện như hiện tại. Cô xưa nay chẳng giấu được chuyện gì trong lòng, nay mượn rượu nói hết những điều giấu kín, ngược lại còn thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.

Trước khi Hạ Ngạn Hoài kịp phản ứng lại với lời tỏ tình của cô, Lạc Cẩm Hi lại buồn bã nói: "Nếu như chúng ta không thể ở bên nhau, thì tôi cũng không thể tiếp tục làm bạn tốt với cậu được nữa."

Không phải uy h**p anh, đây là cô nói thật.

Mối quan hệ giữa người với người vốn là như vậy, cứ mãi đè nén suy nghĩ trong lòng cũng không phải kế lâu dài.

Lạc Cẩm Hi đã suy nghĩ rất nghiêm túc, cô không thể cứ thích Hạ Ngạn Hoài mà vẫn dửng dưng nhìn anh đi yêu người khác, nhưng cô cũng không muốn trở thành người bị ghét bỏ.

"Hạ Ngạn Hoài, cậu cảm thấy cậu có khả năng sẽ thích tôi không?" Lạc Cẩm Hi cuối cùng vẫn hỏi ra câu đó: "Không phải kiểu thích như bạn bè hay em gái."

Cô ngẩng đầu nhìn anh, tay vẫn đang nắm lấy tay anh, đôi mắt hạnh mờ sương ánh lên những tình cảm êm dịu.

Hạ Ngạn Hoài không ngờ đến cảnh tượng tối nay. Anh từng bất mãn với sự xa cách đột ngột của Lạc Cẩm Hi, bất mãn với kiểu quan hệ mà cô cho là dễ khiến người khác hiểu lầm, chỉ là, anh chưa từng nghĩ đến, hóa ra những lời cô nói khi đó đã là một dạng gợi ý.

"Cậu uống say rồi." Giọng của Hạ Ngạn Hoài vẫn rất bình tĩnh, anh đang tìm một bậc thang cho cô xuống.

"Cậu không cần tìm cớ cho tôi, đúng là tôi có uống rượu, nhưng tôi biết rõ mình đang nói gì." Lạc Cẩm Hi lúc này rốt cuộc đã quay trở lại với con người thật của mình.

Sau khi nhận ra bản thân nảy sinh những tình cảm không còn trong sáng đối với Hạ Ngạn Hoài, cô đã từng muốn trốn tránh, muốn chọn cách mắt không thấy, tim không đau, nhưng đến bây giờ, cuối cùng cô cũng không cần trốn tránh nữa. Nếu là nảy sinh cảm xúc với người khác, Lạc Cẩm Hi còn có thể tin đó chỉ là sự bốc đồng của hormone, nhưng Hạ Ngạn Hoài thì không phải, họ quen biết nhau quá lâu rồi, đến mức cô dù có thấy sắc nảy ý cũng sẽ không như vậy với anh.

Từng chút quan tâm, từng chi tiết nhỏ tích lũy theo năm tháng, cuối cùng đã kết thành một ngày bừng tỉnh, hóa ra mình đã yêu mất rồi.

"Lạc Cẩm Hi, cậu có biết mình đang nói gì không?" Hạ Ngạn Hoài nói, lại bổ sung: "Tôi đưa cậu về nghỉ ngơi trước nhé, có chuyện gì thì để khi cậu tỉnh rượu rồi nói tiếp."

"Tôi không muốn về, tôi chỉ có thể nói với cậu chuyện này vào tối nay thôi." Lạc Cẩm Hi buồn bã đến mức rơi thêm vài giọt nước mắt: "Cậu có biết tôi đã phải lấy hết bao nhiêu can đảm mới dám nói với cậu không?"

Lời tỏ tình của cô mang theo một kiểu sĩ diện, như thể lòng tự trọng quan trọng hơn tất cả. Nhưng người thổ lộ trước, đương nhiên cũng phải là người cúi đầu nhiều hơn.

"Tôi đâu có bắt cậu phải trả lời ngay, cậu cứ từ từ nghĩ kỹ đi, chậm một chút rồi trả lời tôi cũng được."

Hạ Ngạn Hoài không biết nên diễn tả tâm trạng của mình lúc này ra sao, anh thật sự chưa từng nghĩ sự thay đổi kỳ lạ của Lạc Cẩm Hi trong khoảng thời gian này lại là vì anh, hoàn toàn không liên quan đến người thứ ba nào cả.

Anh nhất thời không biết phải nói gì, buột miệng nói ra một câu theo bản năng: "Tôi vẫn luôn xem cậu là em gái."

Sức sát thương của câu nói này thật không thể xem thường, nó lập tức b*p ch*t tất cả sự mập mờ từ trong trứng nước, khiến bầu không khí vốn có chút mờ ám giữa hai người cũng theo làn gió đêm mà lạnh đi vài phần. Nước mắt trên mặt Lạc Cẩm Hi còn chưa khô, nghe xong câu ấy liền cúi đầu xuống. Cô biết mình đã xử lý mối quan hệ này rất tệ. Hạ Ngạn Hoài chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng tâm trạng vì cô.

Nhưng ai quan tâm chứ?

"Tôi không phải là em gái của cậu, tôi cũng không muốn làm em gái cậu nữa."

Lạc Cẩm Hi chưa bao giờ là người lùi bước, và hôm nay cũng thế: "Tôi muốn làm bạn gái của cậu."

Từ góc nhìn của cô, gương mặt Hạ Ngạn Hoài hiện lên rất rõ ràng vẻ kinh ngạc và lúng túng, nhưng phần nhiều vẫn là thờ ơ, và không cảm xúc. Lạc Cẩm Hi lơ đãng nghĩ, quả nhiên anh hoàn toàn không có ý gì với mình. Dù chưa từng thấy anh thích ai bao giờ, nhưng cho dù có lạnh lùng đến đâu, khi đối mặt với người mình thích, cũng sẽ không có biểu cảm như vậy. Nhưng cho dù như thế, trong đêm tháng Hai lạnh lẽo này, Lạc Cẩm Hi vẫn cố chấp muốn có một câu trả lời.

Hạ Ngạn Hoài quả nhiên không nói ra điều cô mong đợi, anh cụp mắt xuống: "Xin lỗi, tôi chưa từng nghĩ đến…"

Chỉ là, khi đang nói thì anh lại khựng lại,  những lời từ chối từng quen thuộc đến mức có thể thuộc lòng, giờ phút này lại không thể thốt nên lời, bởi vì Lạc Cẩm Hi không giống người khác. Điều này là không cần nghi ngờ. Anh rõ ràng cảm thấy phiền muộn. 

Lạc Cẩm Hi cũng nhìn ra được, ban đầu cô không nhất thiết phải có câu trả lời ngay đêm nay, nhưng giờ thì câu trả lời dường như đã quá rõ ràng.

"Thật xin lỗi…" Ngay khi Hạ Ngạn Hoài còn chưa nói hết câu, Lạc Cẩm Hi đã mở miệng trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!