Chương 18: Tôi thích cậu

Phía dưới nhà vẫn còn rất náo nhiệt, bạn bè của ông Hạ bà Giang dẫn theo con cái tới chơi, cực kỳ vui vẻ. Chẳng bao lâu sau, bố mẹ và bác cả của Lạc Cẩm Hi vốn đang ở nhà nói chuyện cũng đã kéo nhau sang bên này. Mọi người ở đây đều quen biết lẫn nhau.

Lạc Cẩm Hi chống cằm, ánh mắt mông lung không biết đang suy nghĩ gì.

Giang Nguyện ngồi bên cạnh gọi cô: "Chị Hi Hi, tối nay chị cứ thất thần suốt, chị đang có tâm sự gì sao?"

Lạc Cẩm Hi thở dài một tiếng, rồi quay sang nói với Giang Nguyện: "Nguyện Nguyện à, thế giới của người lớn phức tạp lắm, có rất nhiều chuyện phải nghĩ."

Ví dụ như chuyện tận hưởng quá trình thích một người, như Giang Nguyện vừa nói, thật ra cũng chẳng đơn giản đến vậy. Chỉ một chút cảm xúc nảy sinh ngoài dự tính, sau khi bén rễ đâm chồi liền trở nên mất kiểm soát, khiến cô bỗng thấy phiền não chưa từng có. Mối quan hệ giữa người với người, chỉ khi hai bên cùng hướng về nhau thì mới có thể tốt đẹp.

Giang Nguyện không hiểu được ý Lạc Cẩm Hi: "Chị Hi Hi, sao chị cũng bắt đầu nói chuyện kiểu úp úp mở mở như người lớn vậy?"

Đôi mắt của cô bé mới mười mấy tuổi vẫn ánh lên nét trong sáng đặc trưng ở lứa tuổi này, lại bởi vì sinh ra trong gia đình giàu có nên có phần trưởng thành hơn bạn đồng trang lứa một chút.

Lạc Cẩm Hi khẽ cười: "Không có úp mở đâu."

Hai người trò chuyện thêm một lát rồi di chuyển vào trong nhà. Vì trong nhà khá ấm nên Lạc Cẩm Hi cởi chiếc áo khoác hình gấu nhỏ ra đặt lên ghế sô pha. Không lâu sau, mấy đứa trẻ con tầm mười mấy tuổi ở dưới nhà như ong vỡ tổ ùa lên lầu, nằng nặc đòi bật máy chiếu để xem phim kinh dị.

Lạc Cẩm Hi và Giang Nguyện ôm nhau ngồi xem, cô bé Giang Nguyện này tuy nhỏ con nhưng gan lại lớn, người sợ cuối cùng cũng chỉ có một mình Lạc Cẩm Hi. Chờ khi kết thúc bộ phim, cô mới phát hiện Giang Nguyện đã gối đầu lên chiếc áo khoác hình gấu nhỏ của cô mà ngủ thiếp đi từ bao giờ.

Ngủ luôn trong lúc xem phim kinh dị, giữa một đám đồng trang lứa la hét om trời.

"…"

Gan to đến mức này, sau này muốn làm gì cũng thành công thôi.

Sau khi xem xong phim kinh dị, Lạc Cẩm Hi lại có tinh thần, cô gọi Giang Quân sang trông em gái, còn mình chuẩn bị về nhà. Thật ra khách bên nhà họ Hạ đã về gần hết rồi, chỉ còn lại mấy người nán lại vì bọn trẻ chưa chịu về. Nhà Lạc Cẩm Hi ở ngay cạnh, chỉ cách mấy bước chân. Lúc cô ra khỏi sân, gió lạnh thổi qua, khiến cô không nhịn được rùng mình một cái.

"Lạc Cẩm Hi." Một giọng nói vang lên sau lưng.

Vừa xem phim kinh dị xong, cô vẫn còn có chút căng thẳng, tiếng gọi này làm cô giật nảy mình.

"Sao cậu đi không có tiếng động gì thế, làm tôi sợ muốn chết!" Lạc Cẩm Hi oán giận nói.

Hạ Ngạn Hoài nhíu mày nhìn cô: "Áo khoác của cậu đâu?"

"Cho Giang Nguyện mượn làm gối rồi, lười đánh thức con bé dậy, ngày mai tôi qua lấy."

Người trong sân bước ra, dưới ánh đêm mùa đông lạnh buốt, Lạc Cẩm Hi thấy trên cánh tay anh vắt một chiếc áo khoác, kiểu dáng nhìn thế nào cũng biết là đồ nam.

Hạ Ngạn Hoài nhìn như không được vui cho lắm, anh không có biểu cảm gì, khoác chiếc áo khoác lên người Lạc Cẩm Hi, rồi mở miệng nói: "Ngày mai cậu quay lại lấy áo thì nhớ trả tôi."

Lạc Cẩm Hi: "… Cũng chỉ có vài bước chân thôi mà."

Cô ngẩng đầu nhìn Hạ Ngạn Hoài, ánh đèn đường bên cạnh nhàn nhạt hắt xuống, khiến đường nét trên gương mặt anh cũng trở nên dịu dàng hơn vài phần.

Anh không cho cô cơ hội từ chối, cẩn thận khoác áo lên cho cô, còn ra hiệu cô giơ tay lên, động tác này nhìn sao cũng giống như đang giúp cô mặc áo vậy. À, cũng không phải là giống như, mà chính là như thế.

"Hạ Ngạn Hoài, sao cậu lại tốt với tôi như vậy?" Lạc Cẩm Hi đột nhiên mở miệng hỏi anh.

Đây quả thật là một vấn đề đáng để suy ngẫm, nếu nói Giang Quân là con trai, nuôi dạy kiểu thô một chút cũng chẳng có gì lạ, vậy còn Giang Nguyện thì sao? Đứng từ góc độ của Lạc Cẩm Hi mà nghĩ, cô cảm thấy Hạ Ngạn Hoài chăm sóc cô còn chu đáo hơn cả em họ Giang Nguyện của mình.

Cô chăm chú nhìn vào mắt anh, như thể muốn tìm ra đáp án từ trong đó.

Quả thật Hạ Ngạn Hoài bị câu hỏi của cô làm cho trở tay không kịp. Suốt mười mấy năm kể từ khi có ký ức đến nay, anh vẫn luôn như vậy, ban đầu là do lời dặn dò của bố mẹ hai bên bảo phải chăm sóc em gái Hi Hi, sau đó dần thành thói quen, có lẽ cũng chính vì là thói quen, nên anh chưa từng cảm thấy đó là phiền toái.

Áo khoác trên người dường như vẫn còn mang theo cả nhiệt độ cơ thể của Hạ Ngạn Hoài. Lạc Cẩm Hi không thể không thừa nhận, cách mà hai người họ ở bên nhau có gì đó không đúng cho lắm. Ngoài hai người bọn họ ra, họ còn có nhiều bạn bè cùng lớn lên, nam có, nữ cũng có, nhưng chưa từng ai thân thiết đến mức có thể tự nhiên khoác áo cho đối phương như thế này.

Hạ Ngạn Hoài cụp mắt nhìn cô, rồi bất chợt hỏi: "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!